Q.13 – Chương 36

Phòng làm việc của Tô Tranh vẫn luôn rất gọn gàng không nhiễm một hạt bụi. Cô không thích hoa cỏ, cũng không thích tranh chữ, nên trong phòng làm việc chỉ có thể thấy, bàn ghế , những tập tài liệu hỗn độn và các trang thiết bị lạnh lẽo.Mỗi lần cấp dưới đến phòng làm việc của Tô Tranh, người phụ nữ này chỉ cần đưa mắt đã làm cho mọi người không tự chủ được cảm thấy hô hấp khó khăn. Cấp dưới hoặc đồng nghiệp cùng cấp nếu như có chút quen biết với cô, khi tới phòng làm việc này cũng chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo, ngay đến đàn ông cũng cảm thấy không thể làm việc nổi ở nơi này.

Nhưng chẳng ai nghĩ tới, ngay cả Tô Tranh cũng không thể tưởng tượng được, trong căn phòng làm việc này lại có thể mang đậm hơi thở điên cuồng như vậy, cô lại bị người khác áp đặt trên bàn làm việc như vậy, tư thế kiều diễm, lại vô dụng bị đàn ông đàn áp.

Đôi chân của cô phải mặc quần tây, đứng nghiêm trước mặt mọi người, chứ không phải để cho người khác nâng lên ở trên hông. Mặt bàn bóng loáng đến mấy là để đặt các loại tài liệu, chứ không phải là để giữ lại những giọt mật sau cơn hoan ái.

Ở trong phòng làmviệc này, Tô Tranh luôn là một vị chỉ huy kiên cường vượt qua mọi chông gai, chứ không phải khóc lóc, sụt sùi, rên rỉ bất lực như vậy.

Nhưng hôm nay, trong phòng làm việc này, không có tiếng gõ bàn phím lạnh lẽo cũng không có tiếng điện thoại vang reo, mà chỉ có tiếng bàn nặng nề do bị va chạm, hòa cùng nước trơn trượt nơi giao thoa, tiếng đàn ông thở dốc và âm thanh rên rỉ của người phụ nữ.

Đúng lúc đó, một âm thanh không hề phù hợp vang lên phá vỡ cảnh tượng kiều diễm này, điện thoại trên bàn vang lên.

Tiếng nhạc vang lên, vang vọng trong phòng, hòa cùng âm thanh rên rỉ ở bên trong, có vẻ cực kỳ chói tai.

Tô Tranh giùng giằng giơ tay lên, đưa tay cúp điện thoại, mà Mạc Phong sau lưng hiển nhiên bất mãn vì cô phân tâm, nên động tác càng thêm đùa cợt, tiến vào dưới các góc độ khác nhau, thế công chín phần nông một phần sâu, khiến cô càng thêm cau mày khó nhịn.

Ai ngờ sóng trước chưa dừng sóng sau lại đến, chuông điện thoại lại vang lên lần nữa, và có lẽ sẽ không có ý định dừng lại . Hơn nữa hết điện thoại cố định lại đến điện thoại di động đổ chuông, thay nhau vang lên.

Mạc Phong cúi đầu ở bên tai cô khàn khàn hỏi: “Là ai tìm em mà vội như vậy. . . . . . Hả?” Lúc đó giọng của anh mập mờ vô hạn, đồng thời thắt lưng dùng sức đột nhiên tiến vào, khiến cho cô lại thét chói tai ra tiếng lần nữa.

Nhưng những âm thanh này cũng đồng thời nhắc nhở cô. Tô Tranh bỗng nhiên nhớ ra, thư ký của cô và Đinh Hiểu vẫn chưa rời công ty. Có lẽ họ tìm cô có việc? Điện thoại liên tục như thế, nếu như không bắt máy chỉ sợ họ sẽ tới phòng làm việc, đến lúc đó thì thật sự là…..

Vì vậy cô thở khẽ nói: “Mạc Phong. . . . . . Hãy để tôi nghe điện thoại trước đã. . . . . . Nếu không bọn họ. . . . . . Sẽ tới. . . . . .”

Thân hình đang vận động mãnh liệt của Mạc Phong bỗng dừng lại, quay đầu nhìn cửa phòng làm việc đã khóa một chút, dừng lại nói: “Được, em nghe đi.”

Tô Tranh xoay người muốn tránh khỏi anh, nhưng anh lại chôn trong cơ thể cô không cách nào tránh được, vì vậy không thể làm gì khác hơn ngoài nhắc nhở anh: “Anh ra ngoài trước đi, đợi tôi gọi điện thoại.”

Nhưng Mạc Phong căn bản bất động, vững vàng như núi dựa vào cô nói: “Em gọi đi, tôi không động là được.”

Tô Tranh cau mày, nhưng bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nghe điện thoại.

Điện thoại nối thông, quả nhiên là Đinh Hiểu. Đinh Hiểu lo lắng hỏi: “Sao cô không nhận điện thoại? Tôi còn tưởng cô đã rời công ty rồi đấy.”

Tô Tranh nắm chặt mép bàn giữ thân thể thăng bằng, đồng thời một tay còn lại chống đỡ thân thể mềm mại của mình không để tựa lên mặt bàn lạnh lẽo. Cô kiềm chế lại thở khẽ, cố gắng bình tĩnh nói: “Tôi còn đang ở công ty, đang chuẩn bị về.”

Đinh Hiểu nghe xong, lập tức nói: “Vậy thì tốt, cũng vừa lúc tôi muốn về, chúng ta cùng đi.”

Mạc Phong nghe vậy, nhíu mày bất mãn, nhỏ giọng hỏi sau tai cô: “Là ai thế? Đàn ông? Theo đuổi em à?”

Tô Tranh sợ Đinh Hiểu nghe được tiếng Mạc Phong, vội bịt ống tai nhẹ nói với Đinh Hiểu: “Không cần, tôi tự về được. Hơn nữa tôi còn phải ở lại chút nữa mới về.”

Đinh Hiểu nghe vậy dừng lại, do dự hỏi: “Tô Tranh, cô là cố ý né tránh tôi sao?”

Tô Tranh không dự định được, Đinh Hiểu lại hỏi câu này vào lúc này, chỉ có thể đáp bừa: “Đinh Hiểu, anh hiểu lầm rồi. Chúng ta là bạn tốt. Tôi sao phải tránh nhé anh chứ?”

Đinh Hiểu hiển nhiên còn nghi ngờ, chỉ là vẫn trầm mặc, không nói gì.

Lúc này Mạc Phong đã cực kỳ bất mãn, anh nhẹ nhàng luật động cự vật chôn trong cơ thể Tô Tranh, khiến cho Tô Tranh cảm thấy vật thể kia giống như sinh vật sống nhẹ nhàng thở trong cơ thể mình, chọc cô không kìm lòng được muốn rên rỉ. Mà Mạc Phong hiển nhiên không có ý định buông tha cho cô như vậy, lại từ từ rút cự vật ra. Âm thanh trơn trượt “Bạch bạch bạch bạch” lại lần nữa vang lên trong phòng làm việc.

Tô Tranh lần nữa kìm lòng không được hít sâu, cắn răng nói: “Mạc Phong, anh thật quá đáng!”

Mạc Phong ở sau lưng cô cười lạnh: “Quá đáng? Quá đáng bằng em sao Tô Tranh? Em dám tán tỉnh người đàn ông khác trước mặt tôi!”

Tô Tranh bất đắc dĩ, nhưng sức lực của người đàn ông sau lưng khá lớn không cách nào chống lại, vì vậy chỉ có thể vội vã nói với Đinh Hiểu: “Đinh Hiểu, tôi cúp máy trước. Tôi còn có việc.”

Đinh Hiểu dĩ nhiên đã phát hiện giọng nói Tô Tranh không ổn, nóng nảy hỏi: “Tô Tranh, có chuyện gì sao? Âm thanh chỗ cô rất kỳ quái!”

Lúc này thế công của Mạc Phong sau lưng càng thêm rõ ràng, Tô Tranh đã không cách nào chống đỡ, chỉ có thể nói qua loa: “Không có gì, là tôi có việc thôi. Tôi cúp máy đây.” Nói xong không đợi Đinh Hiểu nói gì liền cúp điện thoại.

Mạc Phong hiển nhiên càng thêm bất mãn, đợi cô cúp mày rồi, không hề thương tiếc kiên quyết mãnh liệt tiến vào, khiến cho cả thân thể cô nằm trên bàn, rên rỉ liên tiếp không kiềm chế được.

Thế công của Mạc Phong mang theo tức giận như mãnh hổ hạ sơn, lại thêm lúc trước anh đã làm cả nửa buổi, vì vậy thế tấn công mạnh mẽ này lại càng mạnh mẽ tiến công vào trong cơ thể cô.

Sau khi Mạc Phong phát tiết xong, vẫn không muốn lui ra, vẫn ở trong cô như cũ, mặc cho nơi này đã ướt nhẹp, chất lỏng từ bọn họ chỗ kết hợp chảy xuống, lan tràn dọc theo bàn làm việc sạch sẽ.

Tô Tranh vô lực nằm ở mép bàn, hiểu ra tất cả mọi việc tối nay, vô lực cười.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, thêm cẩ âm thanh ân cần mà lo lắng: “Tô Tranh, cô có ở trong không?”

Trong lòng Tô Tranh hốt hoảng, dù sao bộ dáng của cô bây giờ, tuyệt đối không thể cho Đinh Hiểu thấy.

Mạc Phong lại thờ ơ lạnh nhạt nhìn cô kinh hoảng, cười lạnh hỏi: “Thế nào, em sợ bị người đàn ông kia biết? Em sợ bị anh ta biết em không còn trong trắng thuần khiết sao?”

Sau một lúc hoảng hốt, Tô Tranh lại nhanh chóng tỉnh táo lại, nhíu mày hỏi lại Mạc Phong: “Anh muốn để cho anh ta nhìn thấy bộ dáng của tôi bây giờ sao?”

Quả nhiên, Mạc Phong vừa nghe xong lời này, con ngươi hạ xuống nhìn To Tranh lúc này, bộ tây trang vốn dĩ gọn gàng giờ đã trở lên xốc xếch, để lộ ra cơ thể sinh đẹp của cô, mái tóc ngắn ôm gọn vào khuôn mặt giờ đã bị xõa ra, để lộ đôi môi đỏ thắm, và ánh mắt mờ mịt, bất kỳ người đàn ông khi thấy cô như vậy cũng sẽ biết cô vừa rồi làm gì.

Mạc Phong đương nhiên sẽ không để cho bất kể người đàn ông nào nhìn thấy Tô Tranh như vậy.

Bộ dáng này của cô, chỉ mình anh- Mạc Phong mới có thể thấy.

Vì vậy Mạc Phong nhanh chóng đi ra khỏi cơ thể cô, ôm cô cẩn thận đặt trên mặt đất, vì cô mặc lại quần.

Tô Tranh cự tuyệt Mạc Phong giúp mình, nhanh chóng mặc lại quần áo, sau đó lấy mặt bàn làm gương để sửa sang lại đầu tóc, sau đó mắt lạnh hướng về phía Mạc Phong nói: “Loại chuyện mất mặt xấu hổ này, tôi không muốn để cho người khác biết, anh mau trốn đi.”

Mạc Phong ngẩn ra, cau mày nói: “Trốn?” Trốn ở nơi nào?

Tô Tranh nhìn xung quanh phòng làm việc, cả căn phòng chỉ có bốn bức tường không có chỗ nào để trốn, vì vậy mắt nhìn xuống chiếc bàn làm việc rộng rãi, chỉ chỉ phía sau nói: “Anh hãy trốn sau cái bàn này đi.”

Mạc Phong lập tức hừ lạnh một tiếng, nhìn con ngươi kiên quyết của cô mà cự tuyệt.

Anh là ai, anh là Mạc Phong, sao anh có thể trốn sau cái bàn mặt này được? Thật là muốn anh chết mà!

Lúc này Đinh Hiểu lại gõ cửa lần nữa, âm thanh càng thêm nóng nảy: “Tô Tranh, rốt cuộc cô có ở đó hay không? ?” Vừa nói chuyện, lại vừa muốn xô cửa mà vào .

Đôi mắt Tô Tranh mang theo lạnh lẽo nhìn chằm chằm Mạc Phong, lấy một tay đẩy anh về phía sau bàn làm việc: “Không được, thấy anh xuất hiện ở nơi này thì anh ta nhất định sẽ hoài nghi, anh phải trốn! Nhanh lên một chút!”

Mặc dù giọng nói của Tô Tranh giống như ra lệnh, nhưng không biết làm sao khi rơi vào tai Mạc Phong nó lại mang theo âm hưởng ngượng ngùng, bất đắc dĩ làm nũng. Nhưng thành phần nũng nịu cực ít cực ít, nhưng Mạc Phong cảm nhận được, vì vậy trong lòng như có từng giọt, từng giọt mật chảy vào, tuy ít ngọt ngào nhưng có thể thấy rõ.

Tô Tranh cắn môi, nhìn anh bất đắc dĩ nói: “Anh phải trốn!”

Mạc Phong chinh lăng ngưng mắt nhìn cô, suy nghĩ trong lòng đang lúc một cỗ Nhu Tình đang kích động, anh cảm thấy vào giờ khắc này vì chính cô có thể phó thang đạo hỏa không chối từ, anh có thể vě cô chết một trăm lần một ngàn lần một vạn lần!

Cho nên thân thể Mạc Phong cứng ngắc, cúi người xuống trốn phía sau cái bàn kia.

Khi Tô Tranh thấy đã hoàn toàn không nhìn thấyMạc Phong , thì mới hít một hơi thật sâu mở cửa ra.

Đinh hiểu thật sự rất muốn xô cửa hoặc gọi an ninh tới, thấy Tô Tranh đột nhiên mở cửa, lại bị giật mình, lập tức bướclên trước hỏi: “Tô Tranh, cô không sao chứ, có chuyện gì không ?” Nói xòng bàn tay đã cầm thật chặt hai cánh tay của cô.

Thân thể Tô Tranh vừa mới hoan ái xong nên còn tương đối nhạy cảm, hôm nay Đinh Hiểu lại cầm tay cô như vậy, không khỏi có chút ghét, liền lạnh nhạt thoát khỏi anh hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Đinh Hiểu thấy cô bình tĩnh như không, không khỏi nghi ngờ hỏi: “Tô Tranh, vừa rồi có chuyện gì, tôi gọi cửa mãi mà cô không ra.”

Tô Tranh bất đắc dĩ nhún vai: “Không có việc gì, tôi chỉ mệt mỏi chút thôi, nên nằm ngủ một chút.”

Đinh Hiểu cau mày lần nữa: “Nhưng tôi vừa gọi điện thoại cho cô mà.” Không thể nào vừa nhận điện thoại xong lại có thể ngủ ngay như vậy? Hơn nữa cô vừa rồi cô ấy còn nói lập tức sẽ đi .

Tô Tranh làm như không có việc gì, cười , bất đắc dĩ nói: ” Vừa rồi tôi đột nhiên cảm thấy mệt chết đi.”

Đinh Hiểu nhìn kỹ cô một vòng, nhìn cô dưới mắt có quầng thâm, không khỏi thở dài một cái: “Tô Tranh, cô phải chú ý sức khỏe của chinhd mình một chút.”

Tô Tranh gật đầu: “Cám ơn anh, Đinh Hiểu, tôi hiểu rõ .” Đinh Hiểu đối với cô luôn luôn không tệ, cô cũng luôn coi Đinh Hiểu là bạn tốt .

Đinh Hiểu nhìn một chút cô, đề nghị: “Đi bây giờ sao? Chúng ta cùng đi?”

Tô Tranh nghe vậy cười , cự tuyệt lần nữa: “Không, tôi có chút mệt mỏi, muốn ngủ thêm một chút, sau đó sẽ về nhà ngay thôi.”

Đinh Hiểu vốn còn muốn nói thêm nữa, Tô Tranh sợ đêm dài lắm mộng bị Đinh Hiểu phát hiện cái gì, liền mau nói: “Đã trễ thế này, anh cũng nên về sớm một chút.”

Đinh Hiểu thấy cô có ý đuổi khách, với lại xem cô thật sự rất mệt mỏi, ngay cả con ngươi cũng có chút mông lung, liền không nói thêm cái gì, xoay người định rời đi.

Nhưng đúng lúc anh định đi thì lại quay người lại , mắt lơ đãng nhìn đến bàn làm việc rộng rãi.

Trên bàn làm việc, có những dòng chất lỏng, từ từ chảy xuống, chất lỏng màu bạc sáng, nhìn có chút sềnh sệch.

Đinh hiểu biết Tô Tranh là một người luôn yêu thích sạch sẽ, trên bàn của cô sao tự dưng lại như vậy? Trong lòng Đinh Hiểu trầm xuống, con ngươi nhất thời ảm đạm xuống, nhưng mà anh không dám hỏi, chỉ nhìn người phụ nữ này một lần cuối cùng thật sâu, rồi lặng lẽ xoay người rời đi.