Q.14 – Chương 47

Trời sáng, Mạc Phong, Tô Tranh và bọn trẻ cùng ăn sáng.

Tô Tranh nhìn Yên Nhiên trên bàn ăn cứ càu nhàu chê nọ chê kia, và Miêu bà bà hết sức sủng ái và dung túng bên cạnh, trong lòng thầm thở dài, hạ mắt tiếp tục uống cốc sữa bò của mình.

Mạc Phong xuất thân là quân nhân, thấy con gái kiêu căng như vậy, hiển nhiên cũng không phải hài lòng. Nhưng đoán chừng nghĩ đến việc nhiều năm qua anh chưa từng có trách nhiệm nuôi dạy gì đứa con gái này, nên cũng chỉ nhíu mày không nói gì.

Còn Mạc Cách Ly cúi đầu ăn cơm bên cạnh, mặc dù so với Mạc Yên Nhiên cong môi nũng nịu thì trầm mặc hơn nhiều, nhưng xem ra cũng phải rất cực kì ẩn nhẫn, cậu không thích ăn thịt, cũng không thích ăn mì phở, cũng không thích ăn canh, chỉ yên lặng ăn món chay, uống nước đun sôi để nguội.

Thấy vậy Tô Tranh rất kinh ngạc. Nghĩ kĩ lại thì, xác thực không sai, cậu gần như ngồi không. Nhớ lại lúc rước ở MacDonald, hình như cậu cũng ăn mặn, nhưng không phải thật thích.

Tô Tranh cười khổ nghĩ, hai đứa trẻ này không biết giống ai, không giống mình, cũng chẳng giống Mạc Phong. Còn bà nội Mạc gia, cũng chưa từng nghe qua có tính cách kỳ quái này!

Cô biết từ nhỏ đến lớn hai đứa trẻ này gần như không có cha mẹ, lại còn bị lão phu nhân Mạc Gia nuôi dạy theo một cách cố chấp, nên chắc chắn sẽ có một chút đặc biệt, nên lại nghĩ tới tâm sự của mình.

Lão phu nhân Mạc gia thực sự sẽ tuân thủ ước định mười năm trước sao? Sau khi cô hoàn thành món nợ năm đó thì có thể được cái gì? Chẳng lẽ cô trả được món nợ to lớn đó, Mạc lão phu nhân lại đồng ý cho cô vào cửa? Hay là Mạc Lão phu nhân có thể đồng ý cho cô dẫn bọn trẻ đi? Đừng nói tới việc bà cố chấp và yêu cháu mình sẽ không đồng ý, mà do là từ chính là con mình, chúng đã không còn là em bé vừa mới sinh ra năm đó nữa. Bọn chúng có suy nghĩ, có sở thích của mình. Muốn chúng mặc cho người lớn quyết định, sao có thể chứ?

Năm đó gần như đã không còn khả năng hi vọng, trong lúc Tô Tranh vội vàng cũng không thể vì chính mình mà đòi một chút quyền lợi. Nhưng hôm nay sau khi trọng sinh cô đã hoàn thành điều khoản năm đó. Mạc lão phu nhân có từng nghĩ đến việc xử lý chuyện này không?

Tô Tranh biết, có lẽ đây là một trò đùa thuận miệng của một người cao cao tại thượng thôi, giống như thợ săn đang trêu chọc động vật nhỏ đang khẩn cấp chạy trốn. Nhưng Tô Tranh lại không thể không tin. Quả nhiên, đó là hi vọng của cô, cũng là cây Thập Tự Giá đè nặng lên người cô.

Cô biết Mạc Phong hận cô không những là vì ban đầu cô nói những lời kia, mà còn vì cô không đủ tin tưởng, vì trong lòng cô người khác so với anh còn quan trọng hơn. Nhưng Mạc Phong không hiểu, nếu như cô lựa chọn Mạc Phong, cô sẽ phải bỏ đi đạo đức trên lưng. Cô chọn Cô Nhi Viện, lại là nhục nhã chôn mình dưới tiền tài.

Nếu như không thể trả hết số tiền kia, cô sao có thể quay lại, nghe bọn trẻ gọi cô một tiếng mẹ?

Giờ cô đã trở lại. Cô lựa chọn tấn công từ một phía, từng bước một đến gần. Chỉ hi vọng trước khi Mạc lão phu nhân chú ý tới mình, trước mặt bọn trẻ có thể lấy lại được một chút tình cảm.

Cô nắm chặt tay. Nếu thực sự có ngày đó, chỉ cần bọn trẻ lựa chọn mình, cô sẽ bỏ ra bất cứ cái giá nào để đoạt lại chúng!

Mạc Phong chú ý thấy người con gái bên cạnh thất thần, ngước mắt liếc qua, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như cũ.

Tô Tranh không suy nghĩ nữa, ngẩng đầu mỉm cười với anh.

Ánh mắt Mạc Phong có chút nhu hòa. Thế nhưng nhu hòa rất nhanh bị thu lại, biến mất sau vẻ lạnh lùng thường ngày.