Q.14 – Chương 52

Năm giờ sáng ngày hôm sau Tô Tranh rời giường, nhìn mặt trời mọc trên biển ngoài cửa sổ, cảm thấy không có việc gì, nên mặc quần áo đi ra ngoài tản bộ trên bờ cát. Trước khi ra cửa, cô quay đầu lại nhìn Mạc Phong, thấy Mạc Phong vẫn nhắm mắt, xem ra chưa tỉnh, cô khẽ đóng cửa rời đi.

Không khí ở bở biển vào buổi sáng sớm thật trong lành, Tô Tranh đi từng bước, nhìn đôi giày xăng đan của mình bị cát tràn vào, cảm thụ cảm giác hạt cát khẽ mơn trớn lòng bàn chân, cô nhẹ nhàng nhắm mắt.

Lại chợt nhớ tới câu truyện cổ tích nổi tiếng đó – nàng tiên cá. Khi nàng tiên cá đi lên bờ biển, không phải những hạt cát mềm mịn, mà khổ sở như đi trên mũi dao. Nhưng bất luận khổ sở thế nào, cô vẫn mỉm cười hạnh phúc vì hoàng tử mà nhảy những bước nhảy đẹp nhất.

Cô đi dạo bên bờ biển thật lâu. Cho đến khi mặt trời lên dần, đến khi đến giờ ăn sáng, cô mới bắt đầu đi về.

Khi đi vào trong vườn, cô phát hiện có nhân viên đưa các món ăn tới. Có một người mặc đồng phục giúp việc ôm một cái hộp tinh sảo, đưa vào đại sảnh, cẩn thận bỏ vào tủ lạnh.

Đúng lúc này Miêu bà bà xuống nhà, thấy vậy lập tức hỏi đây là cái gì? Người giúp việc kính cẩn trả lời, đây là đặc sản anh đào mà Mạc tiên sinh cố ý sai người đem tới, là loại tươi mới nhất vừa đem xuống từ máy bay sáng nay.

Miêu bà bà nghe xong, khuôn mặt lập tức hưng phấn, lẩm bẩm nói đây nhất định là đại thiếu gia đặc biệt vì tiểu thư đem tới. Bởi vì tiểu thư thích ăn anh đào nhất. Tuy nói anh đào ở đâu chẳng có, nhưng việc đại thiếu gia có thể đặc biệt nghĩ tới mà cho người đưa anh đào tươi mới nhất đến, đó mới chính là điều bất ngời đối với tiểu thư Tiểu thư biết được nhất định rất vui vẻ .

Trong lòng Tô Tranh lại cảm thấy có gì đó không đúng. Bởi vì cô biết với tính tình Mạc Phong, anh biết rất rõ là không thể nuông chiều Mạc Yên Nhiên được nữa. Vào lúc này làm sao lại làm ra loại chuyện kinh người này?

Nhưng cô cũng không nói gì, gật đầu với Miêu bà bà rồi lên tầng.

Trở về phòng, Mạc Phong đã rời giường từ lúc nào, đang ngồi trước cửa sổ, ôm laptop không biết xem gì. Nghe thấy tiếng cô mở cửa đi vào, anh cũng không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt nói: “Cuối cùng em cũng về rồi.”

Tô Tranh không đáp lại, đi thẳng vào phòng tắm rửa mặt. Lúc đi ra thấy Mạc Phong đã cất laptop. Vì vậy hai người xuống nhà ăn cơm.

Lúc xuống đó, Miêu bà bà đã đưa Mạc Yên Nhiên và Mạc Cách Ly xuống ăn. Tô Tranh quay đầu lại lấy dưa hấu ướp lạnh trong tủ lạnh ra, định cho bọn trẻ ăn.

Mạc Yên Nhiên thấy Tô Tranh bưng ra gì đó, quả nhiên tò mò. Cô cũng quên luôn sự việc không vui hôm qua, ngoẹo đầu nháy mắt hỏi: “Đây là cái gì ướp lạnh ạ?”

Tô Tranh ngẩng đầu nhìn cô bé một cái, lạnh nhạt nói: “Dưa hấu ướp lạnh.”

Mạc Yên Nhiên nghiêng đầu quan sát, nổi lên hứng thú: “Dưa hấu ướp lạnh, cháu cũng từng ăn rồi. Chẳng qua có vẻ không ngon nhưng đẹp mắt.”

Tô Tranh cắt lát dưa hấu xác định trông rất đẹp. Tay cô trắng nõn như ngọc, bưng một cái đĩa trắng, trên đĩa có những miếng dưa hấu cắt lát màu đỏ tươi. Những miếng này vừa nhìn đã biết hương vị ngọt ngào, lại gần còn có thể cảm nhận được vị mát của dưa hấu.

Bộ dáng Mạc Yên Nhiên hiển nhiên là rất có hứng thú nếm thử một chút, còn Mạc Cách Ly bên cạnh cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn một cái.

Tô Tranh rất nhanh liền hiểu, mặ dù từ trước đến giờ Mạc Cách Ly luôn tỏ ra là không thích quá một cái gì, nhưng đứa trẻ này lại thích ăn đồ lạnh, hình như trái cây ướp lạnh chính là thứ mà cậu bé thích nhất.

Nhưng bọn trẻ vừa nhao nhao muốn thử thì một âm thanh gìa nua bất mãn vang lên phá vỡ kỳ vọng của bon trẻ: “Ra ngoài ngày hè, không được ăn lung tung thức ăn bên ngoài. Chẳng lẽ các cháu quên lời lão phu nhân dặn dò?”

Mạc Yên Nhiên sửng sốt một chút, ngay sau đó ỉu xìu, cong môi nói: “Không ăn thì không ăn.”

Mạc Cách Ly vốn cũng là có chút hứng thú. Nhưng cậu với việc gì cũng không đặc biệt nhiệt tình, lại nghe Miêu bà bà phản đối, nên lại cúi đầu ăn điểm tâm tiếp.

Tô Tranh cũng không vì vậy nổi giận. Cô đã biết từ trước, những chuyện như vậy không chỉ xảy ra một lần. Mẹ con xa cách lạnh nhạt không quen biết sẽ không vì trái cây ướp lạnh mà vui vẻ ngọt ngào được. Cô đem dưa hấu này nhẹ nhàng đặt trên bàn, dùng nĩa chia ra hai khay trắng, đặt trước mặt mình và Mạc Phong.

Miêu bà nội vẫn còn có chút bất mãn, tiếp tục phát uy của mình: “Tô Tiểu Thư, trẻ con Mạc gia không thể tùy tiện ăn đồ bên ngoài.”

Tô Tranh gật đầu mỉm cười: “Tôi biết rất rõ.”

Miêu bà bà nhìn lát dưa trước mặt Mạc Phong, nói tiếp: “Đại thiếu gia ở chức vị quan trọng. . . . . .”

Vừa nói tới đây, Mạc Phong chợt đi tới từ phía sau, lạnh giọng chặn lời Miêu bà bà: “Bà Miêu, tôi không phải trẻ con.” Nói xong liền ngồi xuống, cầm dĩa lên, nếm thử một miếng dưa hấu ướp lành.

Miêu bà bà bị chặn họng, đang muốn nói tiếp gì đó, lại thấy Mạc Phong đã ăn rồi, sắc mặt lập tức trở lên khó coi. Bà cũng được coi là người nhìn đại thiếu gia lớn lên nhưng nghĩ đến tình tình anh khó dò, đành phải nhẫn nại không nói gì nữa.

Bữa cơm này Mạc Phong rất nể tình, đem phần lớn dưa hấu ăn không còn chút nào. Thấy vậy Miêu bà bà nhíu mày, thiếu chút nữa nhắc nhở ăn sáng không cần ăn nhiều như vậy, nhưng khi nhìn thần sắc Mạc Phong không quá dễ nhìn, sửng sốt nuốt xuống.

Mạc Cách Ly cúi đầu không để ý mọi người nữa, ăn xong lên lầu thẳng. Mà Mạc Yên Nhiên, ăn cơm vừa tẻ nhạt vừa vô vị, lại vừa nhìn tới cha, thấy cha mình đem toàn bộ dưa hấu ăn từng miếng hết sạch, thật là bực mình a!

Ai, cô bé nhỏ giọng thở dài cúi đầu, càng không được ăn bé lại càng thấy ngon. Dưa hấu đó, màu sắc rực rỡ như vậy, mềm ngọt như vậy, cha ăn hăng như vậy, không biết là mùi vị gì? Nhất định rất thơm ngọt a!