Q.15 – Chương 68

Từ nhỏ Phùng Mính Nhi đã là một người muốn gió được gió, muốn mưa được mưa so với Mạc Yên Nhiên cô là một thiên kim tiểu thư cực kì kiêu ngạo.Dù gia thế Mạc Yên Nhiên như thế nào, nhưng đối với lão phu nhân cũng chỉ là một cháu gái thôi. Mạc Yên Nhiên không có mẹ thương yêu, cha thì luôn không ở bên cạnh, có thể nói, Mạc Yên Nhiên không có một tình yêu trọn vẹn , hoàn cảnh lớn lên của Mạc Yên Nhiên không hề hoàn thiện .

Mà Phùng Mính Nhi thì không như thế, Phùng Mính Nhi có người cha ghế cao chức trọng, có mẹ dịu dàng đoan trang, cô sống trong sự sủng ái yêu thương của họ.

Một Phùng Mính Nhi như vậy mà khi gặp Mạc Phong cô lại bị uất ức cầu toàn . Cô gặp phải Mạc Phong, giống như gặp phải khắc tinh trong cuộc đời, lấy kiêu ngạo của cô thu lại không còn một mống.

Bạn thân của Phùng Mính Nhi đã từng hỏi cô, Mạc Phong có cái gì tốt, mà đáng giá để cô uất ức cầu toàn như vậy, cam nguyện làm mẹ ghẻ của hai đứa trẻ? Phùng Mính Nhi lắc đầu mà nói không biết, yêu chính là yêu, yêu là không có lý do. Nếu Mạc Phong là ngọn lửa, cô chính là con thiêu thân rồi.

Chỉ tiếc, ở trước mặt Phùng Mính Nhi , Mạc Phong không nhiệt tình, Mạc Phong không phải là lửa, mà là hầm băng. Lòng tin và nhiệt tình của Phùng Mính Nhi gần như bị tòa hầm băng này tổn thương, đông lạnh thành tuyệt vọng, nhưng rốt cuộc Phùng Mính Nhi cũng có một thành quả: bọn họ cuối cùng cũng đính hôn.

Phùng Mính Nhi cũng biết, bọn họ đính hôn la do ý của lão phu nhân, nhìn từ đầu đến cuối Mạc Phong chưa từng thay đổi thái độ lạnh nhạt là đã biết. Vì vậy dù mừng rỡ, nhưng tỉnh táo suy nghĩ một chút, biết cách mạng chưa thành công, cô còn cần cố gắng thêm nữa.

Lần này Phùng Mính Nhi đã lấy được sự đồng ý của lão phu nhân , đi đên nơi nghỉ phép để làm bạn với hai đứa bé. Làm bạn đứa bé, đương nhiên chỉ là cái vỏ bọc thực chật là đến để thân cận với ba của đứa bé. Nhưng Phùng Mính Nhi rất thông minh, cô biết đạt được lòng của bọn nhỏ, thì ngày bước vào Nhà họ Mạc sẽ đến nhanh hơn rất nhiều.

Trong mấy năm qua, vì để lấy lòng hai tiểu tổ tông kia cô đã bỏ ra không ít công phu, hôm nay cuối cùng hai cái đứa bé kia đối với cô đã không có ý kiến gì . Phùng Mính Nhi tương đối hài lòng với việc này, cô biết có bao nhiêu phụ nữ khó khăn lấy lòng chúng. Cô rất hài lòng mà nghĩ, lợi dụng lần nghỉ phép này hãy phát triển tình cảm với hai đứa bé thật tốt, có lẽ cái ghế thiếu phu nhân của nhà họ Mạc Đại đã đến đến gót chân rồi chỉ còn một chút là cô có thể ngồi lên đó.

Ôm mục đích như vậy tới nơi này, khi nhìn thấy Tô Tranh không biết Phùng Mính Nhi sẽ có cảm giác thế nào!

Vườn hoa trong sân, cô và Tô Tranh nhìn nhau chốc lát, hiển nhiên hai người phụ nữ đều có ý định riêng. Đối với Tô Tranh mà nói, cô gái này cũng không làm gì sai, nhưng trí nhớ trước khi chết ấy khắc sâu, cô gái này mà lấy được Mạc Phong thì cả đời Tô Tranh cũng không lấy được. Vì vậy đối mặt với chính mình cô hoàn toàn không có tình thông cảm, lòng Tô Tranh vẫn luôn cực kỳ phức tạp.

Mà Phùng Mính Nhi thì sao, cô vẫn nhớ Tô Tranh , tiệc sinh nhật lần đó đã làm cho cô có phòng bị trong lòng với Tô Tranh. Nhưng cô vạn vạn không ngờ Tô Tranh lại có thể xuất hiện ở nơi này, hơn thế nữa cô không thể tưởng tượng được là Mạc Yên Nhiên lại có thể chen chúc trên một cái ghế với Tô Tranh để chơi game, rất là thân mật! Mà còn hơn thế, người luôn luôn lạnh lùng như Mạc Cách Ly lại có thể bình tĩnh ngồi ở bên cạnh nhìn họ chơi!

Cô há hốc mồm, cứng lưỡi một lúc lâu, nhìn Tô Tranh chằm chằm nửa ngày, cho đến khi Tô Tranh lễ phép lên tiếng chào hỏi cô, cô mới tìm được đầu lưỡi: “Yên Nhiên, dì rất nhớ cháu, dì cố ý tới đây để chơi với cháu!” Cô không để ý đến tiết giáo, hoa lệ lệ bỏ qua Tô Tranh, làm như bản năng chào hỏi với Mạc Yên Nhiên trước, thử dò xét tình huống.

Mạc Yên Nhiên vốn dĩ cũng không hề ghét Phùng Mính Nhi, trong lúc cấp bách bé ngẩng đầu lên liếc nhìn Phùng Mính Nhi, cười ngọt ngào gọi một tiếng: “Dì Phùng, cháo dì ạ!” Sau đó bé lưu luyến taapk trung chơi game, không nhìn Phùng Mính Nhi thêm một cái. Cương thi còn đang ở phía trước hoành hành, bé còn phải chiến đấu tiếp.

Mạc Cách Ly ở bên cạnh làm đúng quy củ đứng lên, chào hỏi cẩn thận với Phùng Mính Nhi, nhẹ nhàng, ôn hoà.

Phùng Mính Nhi rất lúng túng, cô không muốn phải chịu lạnh nhạt như vậy, nơi này không ai kêu cô ngồi xuống. Cô đang lo không có gì dưới bậc thang thì bà Miêu xuất hiện. Bà Miêu thấy Phùng Mính Nhi thì rất kích động, đi tới kéo tay Phùng Mính Nhi, trực tiếp kéo Phùng Mính Nhi đi vào nhà, lên lầu nói chuyện.

Đối với Phùng Mính Nhi mà nói, đừng nói là bà Miêu nhà họ Mạc, mà ngay cả con chó nhà họ Mạc nuôi cô cũng phải đối xử thật cẩn thận, cho nên cô thân thiết kêu “Mẹ Miêu” , hoan hoan hỉ hỉ đi theo bà Miêu lên lầu, trước khi đi dĩ nhiên liếc nhìn lần cuối cô gái Tô Tranh kia.

Bây giờ cô không thể nóng vội, cô còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, Bà Miêu hiển nhiên là thí sinh tốt nhất.

Tô Tranh cùng chơi trò chơi với Mạc Yên Nhiên, suy nghĩ cũng đã đặt lên người vừa tới Phùng Mính Nhi.

Lần này Phùng Mính Nhi tới, chỉ đơn thuần là vì tình yêu của thiếu nữ, hay là còn có mục đích khác? Căn cứ vào những tin tức cô lấy được, tình thế hôm nay gần như là hết sức căng thẳng, Chuyện gì Phùng Mính Nhi cũng không biết sao? Mà khi hai nhà còn chưa rõ tình hình, hôn lễ của Phùng Mính Nhi và Mạc Phong sẽ đi về đâu?

Sau thời gian chung sống này, Tô Tranh càng ngày càng tin Mạc Phong yêu mình. Nhưng Mạc Phong, người như vậy, sẽ vì tình yêu bất chấp tất cả sao? Nếu muốn Mạc Phong lựa chọn một giữa nhà họ Mạc và Tô Tranh không biết anh sẽ lựa chọn ra sao?

Tô Tranh bất đắc dĩ cười ở trong lòng, rất nhiều năm trước, Mạc Phong cũng đã từng lựa chọn giữa Tô Tranh và một thứ nào đó, nhất định anh sẽ chọn thứ kia. Tô Tranh là cái gì, cũng chỉ là một thiếu nữ bị lạc thôi, cô gái như thế khắp nơi đều có. Mười năm trước Mạc Phong sẽ không vì một khắc tâm động của chính mình mà buông tha nguyên tắc đã có từ lâu.

Hôm nay Tô Tranh bắt đầu dần dần tin tưởng, nếu như lúc này giữa mình và tiền đồ tương lai nhất định sẽ có một sự lựa chọn, thật sự là Mạc Phong có thể lựa chọn mình. Tuổi của anh cũng không còn nhỏ, những thứ như công danh tiền đồ đã bị coi nhẹ rồi, anh bắt đầu thành thục, biết xem xét trong cuộc sống của mình cái gì quan trọng hơn.

Nhưng lần này đặt ở đầu cân bên kia có lẽ không chỉ là tiền đồ của Mạc Phong nữa rồi, còn có cả tương lai của nhà họ Mạc, ở thành phố này nhà họ Mạc thịnh vượng huy hoàng, mấy chục năm sừng sững không ngã.

Một mình Tô Tranh so với sức nặng kia thì có thể nào đánh đồng sao?

Mạc Yên Nhiên rất nhạy cảm cong môi làm nũng nhìn Tô Tranh,: “Dì Tô, không phải dì đã từng nói làm việc thì phải nghiêm túc sao? Vậy tại sao đánh cương thi có thể không tập trung vậy?”

Tô Tranh tỉnh hồn, nhìn đứa nhỏ nhíu nhíu lông mày, cái miệng nhỏ chu lên, thật là đáng yêu. Lòng của cô nhất thời mềm mại, dịu dàng cười , hạ thấp giọng cưng chiều nói: “Tốt, Dì Tô không mất tập chung nữa, chuyên tâm cùng Yên Nhiên đánh cương thi!”

Thật ra Mạc Yên Nhiên cũng chỉ là nhõng nhẽo , nghe thấy Tô Tranh nể tình như vậy, cười vui sướng, nắm quả đấm nhỏ đáng yêu nói: “Dì, nhất định chúng ta phải chơi qua cửa!”

Tô Tranh vội vàng nhận mệnh, bồi tiểu cô nương chơi trò chơi. Khi chơi nhìn Mạc Cách Ly an tĩnh bên cạnh, hỏi cậu: “Cạnh Ly không tới chơi cùng sao?” Mặc dù biết là không thể nào, nhưng vẫn có suy nghĩ muốn hỏi một chút.

Mạc Cách Ly còn chưa nói gì, trong lúc cấp bách Mạc Yên Nhiên liếc sang Cách Ly: “Dì à, dì không phải để ý đến Cách Ly đâu, anh ấy à, khẳng định là đang cười nhạo chúng ta chơi trò chơi dành cho người có trí thông minh thấp ở trong lòng !”

Trò chơi dành cho người có trí thông minh thấp? Tô Tranh nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Mạc Cách Ly ở bên cạnh, đột nhiên cảm thấy rất muốn cười. Nhưng cô vẫn nhịn được, cô quyết định tiếp tục nghiêm túc cùng Mạc Yên Nhiên chơi trò chơi ” Dành cho người có trí thông minh thấp ” này.