Q.2 – Chương 6

Trong đại sảnh có tiếng vỗ tay vang lên, tiếng vỗ tay dừng lại, Microphone bên trong truyền đến âm thanh rõ ràng.

Cái âm thanh kia, Tô Tranh đã từng nghe qua, nhưng hôm nay cách vách tường lạnh lẽo, cách Microphone rất xa, Tô Tranh không tìm được bất kỳ một tia cảm giác quen thuộc nào.

Cái âm thanh rõ ràng đó, đang tuyên bố tin cho một đám cưới.

Tô Tranh thẩn thờ ngẩng đầu lên, xuyên cửa sổ, mơ hồ thấy trong tay người đàn ông kia đang dắt một người phụ nữ thật xinh đẹp ưu nhã.

Anh cũng không có quá nhiều vẻ mặt, nhưng trong tiếng cười của cô gái kia tràn đầy hạnh phúc.

Ánh mắt Tô Tranh từ trên người bọn họ dời đi, cố gắng xuyên thấu qua các khe hở tìm kiếm vậy bóng dáng của tiểu thiên sứ, nhưng cô không nhìn được, không thấy được.

Tô Tranh cúi đầu, ngơ ngác ngồi bệt ở trên sàn nhà lạnh băng.

Bên tai là những âm thanh chúc mừng và tiếng vỗ tsy, trước mắt cô lại hiện lên ánh mắt khinh bỉ, ánh mắt phòng bị đó.

Đứa bé bé nhỏ, bọn họ còn chưa hiểu được cách che giấu, con ngươi tinh khiết khơi rõ nội tâm đơn giản của bọn họ.

Dường như đã qua một hồi lâu, tiếng vỗ tay đã ngừng, âm nhạc lại vang lên , giống như có người ở chạm cốc, có người ở nói đùa.

Tô Tranh dùng hai tay chống xuống sàn đứng dậy, từng bước một đi ra ngoài.

Đã từng, cô cho là cho dù cái thế giới này cũng từ bỏ cô, cô cũng phải cố gắng sống nữa.

Nhưng hôm nay, cô chợt không tìm được ý nghĩa để sống tiếp.

Đang lúc mờ mịt, cô đụng phải một lồng ngực khỏe mạnh , nâng con ngươi lên, lại nhìn thấy một khuôn mặt như quen thuộc.

Gương mặt lạnh lùng nguội lạnh, con ngươi kiên nghị băng lãnh.

Cô kinh ngạc đến ngây người trong chốc lát, ngay sau đó quay đầu như bị ma đuổi chạy ra ngoài.

Cô đã cái gì cũng không có, mà anh có con gái, con trai còn có cả vị hôn thê, còn có tiền đồ sáng sủa.

Nhưng là người đàn ông kia đã nhận ra cô, khinh thường lạnh giọng hỏi: “Tô Tranh, lại là cô…cô tới làm cái gì?”

Tô Tranh căn bản không để ý, điên cuồng đẩy cửa chạy ra phía ngoài .

Anh do dự một chút, ngay sau đó đuổi theo: “Tô Tranh, cô đứng lại!”

Tô Tranh liều mạng, tông cửa xông ra, hoảng hốt chạy bừa, bên ngoài có rất nhiều xe ô tô đang chạy .

Sau đó thì sao, Tô Tranh nghe được két một tiếng, cô cảm thấy mình thân hình bay lên.

Trong một khắc bay lên đó , cô hoảng hốt thấy được Mạc Phong cách đó không xa.

Trong con ngươi Mạc Phong tất cả đều là khiếp sợ!

Sau đó cô trầm trọng rơi xuống đất.

Trước mắt cô một vùng tăm tối, ý thức bắt đầu mơ hồ, cô mơ hồ nghe được âm thanh của Mạc Phong, anh đang kêu tên của mình, vội vàng muốn nói cái gì.

Nhưng là, âm thanh kia rất mơ hồ, cô nghe không được.

Cô lục lọi từ trong lòng ngực móc ra tượng gỗ này, cố gắng mở mắt ra, lại thấy một mảnh hồng.

Tượng gỗ, tượng gỗ của cô, đã bị nhiễm đỏ sao?

Cô cười một nụ cười bất đắc dĩ, cũng là phí công.

Cuối cùng, cô hoàn toàn chìm vào sâu trong bóng tối.