Quyển 1 – Chương 10

Hữu Hi không nghe thấy tiếng Hoàng Bắc Thiên nói chuyện, torng một thời gian ngắn, chỉ có âm thanh va chạm của đao kiếm vang lên.

Nàng bất an lén hướng đầu ra ngoài nhìn, chỉ thấy mấy hắc y nhân bao vây tấn công Hoàng Bắc Thiên.

Hoàng Bắc Thiên thân hình linh hoạt di chuyển trong một khoảnh nhỏ, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng màu xanh, thân thể bay lên như múa, cùng với bọn hắc y nhân đánh nhau.

Cái gì mà chiêu thức, cái gì che lộ, Hữu Hi hoàn toàn không hiểu, chỉ thấy truyền đến một trận hãi hùng khiếp vía, hoa cả mắt.

Bốn phía lá cây sàn sạt rung động, trên mặt đất các loại cỏ cũng đang bay múa, chung quanh một loại khí tức không hề tầm thường bắt đầu xuất hiện.

Hữu Hi trong lòng khẩn trương, bàn tay ướt đẫm mồ hôi, mắt chăm chú nhìn Hoàng Bắc Thiên bị hắc y nhân bao quanh, đem vũ khí chém xuống đầu hắn.

Hoàng Bắc Thiên giơ kiếm ngăn cản, thân thể bị chèn ép xuống, nhìn không thấy thân ảnh của hắn. Trái tim Hữu Hi lo lắng như sắp nhảy ra ngoài,thân ảnh Hoàng Bắc Thiên giống như cột trụ chống trời, kiếm khí tỏa hồng, bao vây toàn thân thể, chạy ra khỏi vòng vây của hắc y nhân.

Dây thần kinh bị thắt chặt của Hữu Hi lúc này mới giãn ra, hai người hắc y nhân ngã xuống, đầy máu tươi, giống như đã chết rồi.

Hữu Hi lần đầu tiên trực tiếp chứng kiến cảnh giết người, miệng há to nói không nên lời, ngay cả hô hấp cũng đình chỉ.

Không đợi nàng lấy lại tinh thấn, Hoàng Bắc Thiên còn giết chết thêm một người, Hữu Hi không thể tin được, mọi thứ diễn ra trước mắt, giết người giống như ăn cơm bữa.

Chỉ nghe hai tên hắc y nhân còn sống sót nói: “Chúng ta đi!”.

Sau đó, Hữu Hi nhìn thấy một trận sương mù, sau khi sương tan, xa xa chỉ còn lại có Hoàng Bắc Thiên.

Thật là lợi hại!

Hữu Hi nhìn dáng người cao cao của Hoàng Bắc Thiên, trái tim đột nhiên bị loạn nhịp, sao lại có một người nam nhân đẹp trai đến thế, mấy động cực kì tiêu sái.

Lần đầu tiên mà đã rung động như vậy!.

Hoàng Bắc Thiên đứng ở đó, liếc mắt nhìn Hữu Hi, nhưng lại không nói gì, trược tiếp qua mặt sang hướng khác rồi đi.

Hắn không phải muốn một mình bỏ đi chứ, Hữu Hi nhìn đất đầy xác người chết. trong lòng khiếp đảm, tử phía sau hòn đá lớn chui ra, nghĩ muốn rời khỏi nơi này, nhưng sau đó lại phát hiện Hoàng Bắc Thiên đi chậm lại, sau đó cả thân thể lệch đi, kiếm chống xuống đỡ lấy toàn bộ thân thể hắn.

Hữu Hi cả kinh, chẵng lẽ lại bị thương, nàng vội vàng đi qua, phát hiện bụng Hòang Bắc Thiên đang chảy máu.

“Này… này, ngươi bị thương”.- Hữu Hi sợ đến mặt trắng bệch.

Hoàng Bắc Thiên bực mình liếc nhìn Hữu Hi một cái, nhưng cố gắng đứng dậy, tiếp tục hướng về trước mà đi, coi Hữu Hi như không khí, hoặc là hắn rất chán ghét phụ nữ.

“chúng ta đi tìm tìm thấy thuốc!”- Hữu Hi không chút ngịh ngợi, chạy lên đỡ cánh tay hắn, vóc dáng nhỏ bé dĩ nhiên không chống giữ tới bờ vai hắn.

“Phía trước hình như có thôn trang, chúng ta đi nơi nào tìm.. đại phu!”.- Hữu Hi cầm lấy tay hắn khoát lên vai mình, tay ôm lấy thắt lưng hắn, cố gắng giúp hắn bước đi.

Hai con mắt đen của Hoàng Bắc Thiên nhìn Hữu Hi, ánh mắt kì quái, nàng là người đầu tiên chạm vào thân thể hắn mà không bị đánh bay ra.

Hắn không cự tuyệt, khoát cánh tay dài lên bờ vai gầy yếu ớt của Hữu Hi, hướng về phái thôn trang trước mặt.

Hắn bị thương, khiến đi rất khó khăn, người Hữu Hi toàn là mồ hôi, nam nhân này chân sao lại nặng như như vậy.