Quyển 1 – Chương 11: Thất tinh quan

Tôi nheo mắt nhìn kĩ cái bóng kia, nhận ra hình như nó đang cúi đầu. Đợi cho nó ngẩng lên mới thấy đầu nó cực lớn, có lẽ còn rộng hơn cả chiều dài vai mình. Cảm giác sợ hãi này thực sự không thể diễn tả bằng lời, tôi cảm thấy da đầu mình tê dại hẳn đi, không kiềm chế được hét lên một tiếng: “Có quỷ!”

Mọi người quay đầu nhìn tôi, mà thì tôi không sao ngăn mình la hét, vừa chỉ vào cái bóng kia vừa quay đầu, đã thấy ngay chủ nhân cái bóng. Đó là một con quái vật có cái đầu siêu bự! Nó còn cầm trong tay một thứ binh khí kì quái, trong bóng tối mập mờ, cái đầu to đến dị dạng kia còn đáng sợ hơn bất cứ loại quái vật nào bạn có thể tưởng tượng ra. Tên Muộn Du Bình cầm đèn mỏ chiếu một cái, chúng tôi liền thấy rõ bộ mặt thật của con quái vật này. Nó giống như… giống như có người lấy một cái chum sành cỡ bự đội lên đầu…

Nỗi khiếp hãi tột cùng trong tôi nhanh chóng biến thành giận dữ cực độ. Không sai, là một người trên đầu đội một cái chum sành, trong tay cầm một chiếc đèn pin, còn bày ra bộ dáng như người Ai Cập. Trên chum có hai lỗ thủng, lộ ra một đôi mắt gian tà đang nhìn ra bên ngoài, trông ghê chết đi được.

Nhất thời tình hình trở nên vô cùng khó xử, chúng tôi cũng không rõ người này là địch hay là bạn, thêm vào đó còn bị người này dọa cho ngơ ngẩn, đầu óc chưa kịp phản ứng, cuối cùng vẫn là Phan Tử lên tiếng mắng một câu: “Mẹ kiếp, xem ta bắn chết ngươi đây!” Nói xong bèn lôi súng ra. Tên kia thấy đã lỡ chọc giận bọn tôi, thét to một tiếng “Má ơi!” rồi chạy biến mất, vụt qua hành lang nhỏ chúng tôi vừa đi qua. Phan Tử cũng không thèm khách khí, giơ súng lạch cạch lên cò rồi bắn theo một phát.

Phát đạn này bắn vỡ chum sành trên đầu hắn, chỉ còn lại một cái tròng trên cổ. Người nọ vừa chạy vừa mắng to: “Con mẹ nó ngươi muốn chết à, chờ xem tí nữa ông nội ngươi trừng trị ngươi thế nào.” Vừa nói vừa lẩn như trạch, thoáng cái đã không thấy tăm hơi.

Muộn Du Bình thấy thế liền than một tiếng không ổn, “Không thể để hắn tới chỗ đạo động chúng ta vừa qua, lỡ hắn đụng vào quan tài kia thì đi đời!” Nói xong, hắn “xoạt” một tiếng rút Hắc kim cổ đao trong bao ra, cũng không cầm theo cây đèn mỏ nào, cứ thế đuổi theo gã kia trong bóng tối.

Phan Tử muốn theo giúp đỡ, lại bị chú Ba cản lại, nói: “Cậu qua thì giúp được cái khỉ gì, mau đi thăm dò nhĩ thất hai bên xem hắn chui ra từ đâu.”

Tôi vội vòng qua nhĩ thất bên phải, thấy ngay một đạo động đào thẳng vào vách tường, trong góc còn thắp một ngọn nến. Ngọn nến kia lập lòe ở đó, phát ra ánh sáng xanh u ám. Tôi à một tiếng, thì ra tên kia là dân mò vàng(*). Chợt thấy trên mặt đất còn có một cái túi, hình như bị gã kia vứt lại, tôi liền mở ra xem, bên trong trừ một ít dụng cụ, mấy cục pin, còn có một bản phác thảo sơ đồ cổ mộ này. Tuy chữ viết rất ngoáy nhưng tôi liếc mắt là có thể nhận ra mấy khối vuông bên trong tượng trưng cho bảy quan tài. Bên cạnh sơ đồ này còn viết rất nhiều chữ, nét chữ không đều, xem chừng là do vài người bàn luận rồi tiện tay ghi lại. Bên cạnh sơ đồ còn có một dấu hỏi rất lớn, sau đó là mấy chữ – Thất tinh nghi quan.

(*) Có nghĩa tay kia là dân trộm mộ thuộc Bắc phái, vì người Bắc phái khi trộm mộ có thói quen thắp một ngọn nến ở góc Đông Nam để dò ý quỷ thần; người Bắc phái cũng tự gọi mình là Mô kim hiệu úy, mô kim nghĩa là mò vàng.