Quyển 1 – Chương 14

Nhất Thần ôn nhu mà lời nói nồng đậm thâm tình: “Hữu Hi ta yêu ngươi!”- Mỗi một chỉ trong lời thề khắc sâu vào tâm trí , khiến người ta rung động.

“Nhất Thần, ta cũng yêu ngươi”- Hữu hi ngọt ngào đáp lại.

Nhất Thần dịu dàng hôn nàng, cảm giác ấm áp, cuồng nhiệt vây lấy nàng, làm cho những thứ hắc ám, lạnh lẽo như băng dần dần biến mất.

Ngay lúc nàng tính vuốt ve gương mặt Nhất Thần, mới phát hiện, nam nhân trước mặt không phải Nhất Thần mà là Lăng Khiếu Dương.

Nỗi sợ hãi, hắc ám trong nháy mắt vây lấy nàng, muốn thoát khỏi Lăng Khiếu Dương, đi tìm lại Nhất Thần của nàng.

Nhưng Nhất Thần sớm đã không gặp, chỉ còn lại gương mặt dữ tợn của Lăng Khiếu Dương, phảng phất muốn đem nàng xé nát. Hữu Hi hoảng sợ không nhịn được thét chói ta, “Ah” một tiếng vang lên, Hữu Hi thở hổn hển từ trong mộng tỉnh lại

Nhất Thần, Lăng Khiếu Dương, tất cả chỉ là mơ, Hữu Hi nhìn lại căn phòng đơn sơ, giường chiếu bề bộn, cả thân thể đau nhức, chứng minh cuộc hoan ái đêm qua là sự thật, con người thô bạo kia đã rời khỏi.

Hữu hi vùi mặt vào lòng bàn tay, lòng đau khổ không nguôi, Nhất Thần ca, ngươi có khỏe không? Hữu Hi rất nhớ ngươi, chỉ cần nghĩ tới thôi trái tim đã đau đớn.

Trấn tĩnh lại suy nghĩ, Hữu Hi đột nhiên nhớ tới điều gì đó, liền quăng thân thể xuống đất, đi tới phía gương đồng tiền, đưa lưng về gương, xoay qua, xoay lại, muốn nhìn thấy vật trên lưng mình thông qua gương, nàng xem đi xem lại, vẫn chỉ thấy cái vết hồng ngân do Lăng Khiếu Dương lưu lại, ngoài ra không còn gì cả, nhưng tại sao người kia muốn lột da lưng nàng? Trên lưng nàng có bí mật gì sao? Không, nó chẳng có gì cả.

Hữu Hi cảm thấy nghi ngờ, nhưng cũng đành bỏ qua mặc lại quần áo, đang chuẩn bị đi rửa mặt thì cánh cửa lại bị một người hung hăng đẩy ra. Hai người nam nhân mặt không chút thay đổi xông vào.

“Các ngươi có việc gì sao?”- Hữu Hi cau mày, đối với hai người nam nhân vừa xông vào có chút sợ hãi.

Hai người không nói lời nào, trực tiếp tiến lên nắm lấy tay Hữu Hi.

“Hã, các ngươi làm gì vậy!”- Hữu Hi tránh né, thét chói tai, nhưng chân bị chộp lại.

Một người nam nhân giữ chặt tay nàng, giữ ở phía sau lưng, nam nhân khác ở trong tư thế ngồi xổm cúi xuống

“Hã, không, cái ngươi làm gì vậy, mau buông ta ra”- Hữu Hi hoảng sợ chứng kiến nam nhân trong tay cầm Thiết vòng, muốn khóa vào cổ chân nàng.

“Đây là lệnh của vương gia, hy vọng ngươi phối hợp, không nên chọc giận vương gia”- Nam nhân ngồi xổm bất nhân nói.

“Không, người không thể đối xử với ta như vậy, ta là người, không phải động vật, các ngươi không thể đeo nó vào trên chân ta”- Hữu Hi điên cuồng giãy dụa thân thể chính mình, hoảng sợ kêu to, chân đá loạn xạ, rồi đá vào mặt nam nhân kia một cái.

“Đáng chết!”- Nam nhân mắng một câu, bàn tay ngăm đen tóm lấy chân nàng, răng rắc một tiếng, vững vàng giam cầm lấy chân nàng, rồi sau đó đeo nó vào. Thiết vòng trang sức được gắn vào chân nàng.

Hữu Hi nhìn cổ chận mình bị thiết vòng khóa chặt, đau khóc thành tiếng: “Không, sao có thể như vậy, các ngươi đều là ác quỷ, đều là súc sinh, đều là động vật máu lạnh, không có tính người”

Hai nam nhân buông lỏng nàng ra, Hữu Hi ngã xuống dưới đất.

“Không, đừng, đừng mà”.

Nước mắt Hữu Hi không nhịn được chảy xuống, thống khổ khóc to, cố gắng cởi thiết vòng trang sức trên cổ chân nàng. Thiết vòng trang sức ở dưới chân nàng phát ra tiếng “đinh, đinh”, tay nàng bấu lấy nó đến khi chảy máu. Nhưng thiết vòng trang sức vẫn bình yên ở trên chân nàng, dù nàng có bẽ, có kéo cũng không thể tháo ra.