Quyển 1 – Chương 15

“Nghĩa Hàn Lâu’

Lăng Khiếu Dương tà tà nằm trên cao, thân mặc nội sam màu trắng, cổ mở rộng, lộ ra lồng ngực kiên cố, hắn có vóc người hoàn hảo, gương mặt mê người đủ để khuynh đảo nhiều phụ nữ.

Lúc này, một người phụ nữ ghé sát vào người hắn, quần áo nửa kín nửa mở, tinh tế ôm lấy cổ hắn, lất lòng Lăng Khiếu Dương.

Nhưng Lăng Khiếu Dương lại hứng thú rã rời, con mắt sáng như tinh nhìn ánh nến trên cao, mới có vài ngày, hắn trong đầu liên tục nghĩ đến gương mặt nhỏ nhắn của Hữu Him nàng tựa một hài tử yếu đuối bất lực. Gương mặt mờ ảo như tiên, nhưng tâm địa lại giống ma quỷ.

Chung quy hắn cảm giác Hữu Hi cùng nữ nhân khác có chút bất động, nhìn có vẻ nhu nhược, nhưng lại to gan lớn mắt làm người ta líu lưỡi, không có người phụ nữ nào đủ dũng khí hướng về hắn mà rống to, cũng không có nữ nhân dám như vậy chống đối ai, không người phụ nữ nào có thể khiến cho hồn của hắn như bay đi.

Vứa nghĩ tới, cơ thể Lăng Khiếu Dương truyền đến một trận sóng nhiệt, hắn xoay người áp đảo người phụ nữ kia xuống, tiến vào, vừa dùng sức di chuyển hai cái liền mất hết cảm giác.

Hưởng thụ qua mùi vị cơ thể Hữu Hi, tựa hồ đối với người phụ nữ khác đều mất hết hứng thú, cứ đêm đến, lại nhớ tới khối cơ thể mềm mại kia, còn cả cảm giác tê dại.

Lăng Khiếu Dương xúc động bứt ra, một tay đẩy Bạch Uyển , hô to: “Người đâu”.

“Vương gia ngài có chuyện gì phân phó”- Quản gia lưu an từ phía ngoài thất đi tới, cúi đầu hỏi.

“Mang nữ nhân đó đi thị tẩm”- Lăng Khiếu Dương cong môi nói mỉm cười, gợi cảm giác mê người, nhưng lại mang theo mùi lạnh lùng.

Quán gia suy tư một lúc, liền biết Lăng Khiếu Dương vừa nhắc đến nữ nhân đó là ai: “Nô tài cáo lui”.

Quản gia vừa lui ra ngoài, Bạch Uyển vừa xấu hổ lại tức giận, thất vọng. Lăng Khiếu Dương đối với nàng không hề hứng thú, vừa tiến vào đã mất hứng thú, liền muốn thay người, trong lòng sinh ra niềm khổ sở.

“Đi ra ngoài”- Lăng Khiếu Dương vô tình ra lệnh.

“Vâng ạ”- Bạch Uyển, không tình nguyện đi xuống giường, cúi đầu nhìn thân thể, không cam lòng rời đi.

Lăng Khiếu Dương thì vẻ mặt chờ mong, nằm ở nơi này cùng hắn chính là tội thiếp, ban đêm xuất hiện trên giường cùng hắn chơi đùa.

Vì thiết vòng khóa chân, Hữu Hi đã khóc đã rống đã tức giận, nhưng trừ một điều không cách nào giải khai được, chính là sự thống khổ đến vô cùng.

Nàng vẫn cứ như vậy mà cố gắng sống tiếp, mới hay ngày, nhưng đã bị dày vò đến thống khổ.

Hữu Hi ngồi trên ghế, thống hận nhìn thiết vòng trang sức trên chân, sự phẫn nộ vẫn như cũ chưa từng thuyên giảm.

Lúc cửa bị đẩy ra, Hữu Hi ngẩng đầu lên nhìn, nhưng chỉ thấy quản gia mang theo hai người phụ nữ đi tới, trong đó có Phúc mama, trái tim Hữu Hi không nhịn được sợ hãi, không biết chuyện gì đang chờ nàng phía trước.

“Đứng lên đi, vương gia cho ngươi đi thị tẩm”- Phúc mama tiến lên từng bước, giải đáp nghi hoặc của Hữu Hi.

Thị tẩm! Tốt lắm!.

Hữu Hi chậm rãi đứng dậy, lúc nàng hai người mang theo dục thùng rât lớn đi vào, sau đó đổ đầy nước vào.

Phúc mama cùng một người phụ nữ nữa tiến lên động thủ, Hữu Hi lùi lại một bước: “Ta tự làm được, các ngươi ra ngoài đi”.

Phúc mama cau mày, đáp ứng nói: “Được, ngươi làm tốt một chút, đừng để vương gia đợi lâu”.

“Ta biết”- Hữu Hi cúi đầu nói.