Quyển 1 – Chương 16

Thái y vội vàng đi tới, chẩn đoán ra Lăng Khiếu Dương bị trúng độc, hơn nữa đây là độc dược lấy từ động vật, lượng trúng độc không lớn, vì thế Lăng Khiếu Dương không đáng lo ngại.

Thái Y cấp cho nha hoàn mấy tang thuốc giải độc, sau dùng tiến hành châm kín, không lâu sau đó Lăng Khiếu Dương tỉnh lại.

Ánh mắt nhìn vào thái ý rồi mấy vị thị thiếp xinh đẹp đứng ở bên cạnh.

“Vương gia, thật tốt quá ngài không có việc gì rồi, thiếp rất lo lắng cho người”- Có người mừng rỡ kinh hô, trên mặt toàn nước mắt.

“Bồ tát phù hộ, vương gia đã tỉnh, vương gia ngài không việc gì thì tốt ra”- Có người liền nói A Di Đà Phật, thấy Lăng Khiếu Dương bình an vô sự tỏ ra yên tâm.

“….”

Mấy người thiếp vừa khóc vừa cười, líu ríu tranh nhau lấy lòng, cố gắng tỏ ra mình rất quan tâm đến hắn, sợ Lăng Khiếu Dương chỉ quan tâm đến người khác.

Lăng Khiếu Dương đột nhiên ngồi lên, quát lớn: “Câm miệng cho ta”.

Mấy người thị thiếp cứng đờ, không dám líu ríu nói tiếp, nước mắt cũng ngừng rơi, khiếp vía nhìn Lăng Khiếu Dương

“Lãnh Dạ Hủy đâu?- Lăng Khiếu Dương đứng lên, nhìn quanh bốn phía.

“Nàng đã trở về phòng rồi ạ”- Nha hoàn thấy Lăng Khiếu Dương không đáng lo ngại nữa, thở dài một hơi.

Lăng Khiếu Dương sắc mặt trầm xuống, tóm lấy vạt áo thái y: “Ngươi đi xem bệnh cho nàng chưa?”.

Thái y sợ hãi lắp bắp nói: “Vi thần chỉ ở lại đây cấp cứu…. vi thần chỉ lo lắng cứu vương gia trước, chưa tới kịp…”

Lăng Khiếu Dương lòng như lửa đốt, buông lỏng thái y, lo lắng giận dữ hét: “Đủ rồi, lập tức đi cứu người”.

Lăng Khiếu Dương rống hết cỡ, thân thể cao lớn phóng ra ngoài cửa sổ, chẳng khác gì lúc còn khỏe mạnh, giống như gió bay đến chỗ Hữu Hi.

Thái y nơm nớp lo sợ, ôm lấy hòm thuốc, theo đi ra ngoài.

Mấy người thị thiếp ngây ngốc nhìn Lăng Khiếu Dương sua đó vội vã rời đi, vừa hận vừa giận, Bạch Uyển hạ thấp giọng oán giận nói: “Chưa bao giờ thấy vương gia tỏ ra cấp bách giống như lửa lớn sắp lan đến nơi vậy!”

Đơn Đào cau mày, thở dài nói: “Đúng vậy, lần đầu tiên thấy vương gia vì một người mà cấp bách như thế”.

Nhất Nhu vẻ mặt nghi hoặc, đối với hành vị Lăng Khiếu Dương có chút khó hiểu: “Vương gia không phải hận nàng đến chết sao? Tại sao lại sợ nàng chết như vậy”.

Nam Lôi lãnh đạm, cười cười nói: “Làm sao biết được tâm tư của vương gia, chúng ta cũng đừng đoán gìa đoán non nữa, đi hóng mát thôi”.

Thư Huyên ngay lập tức hưởng ứng, nói thêm vào: “Đúng rồi, vương gia chính là trời, không có việc gì xảy ra là tốt, ai, bệnh đau đầu của ta lại tái phát, ta về phòng trước đây”.

Nói xong Thư Huyên quay người rời đi, còn lại mấy bị thị thiếp lần lượt bỏ đi, chỉ có Bạch Uyển không cam lòng vẫn đứng ở đó, nhớ tới vương gia đối với nàng không hứng thú chỉ vì một kẻ tội thiếp, trong lòng đau đớn, hóa thành cừu hận, cuối cùng vung ống tay áo, mang theo tức giận rời đi.

Trong phòng lại trở nên an tĩnh, chỉ còn lại mùi phấn son nồng đậm.

Gian phòng Hữu Hi đầy người, vẻ mặt lo lắng của Lăng Khiếu Dương, còn có thái y nơm nớp lo sợ, hai người nha hoàn đứng bên cạnh quản gia chờ sai bảo.

Thái Y sau khi cấp cứu cho Hữu Hi, xoa mồ hội đầy trán, vừa muốn quay ra bẩm báo, nhưng Lăng Khiếu Dương liền lo lắng hỏi: “Nàng thế nào”

Thái y nhìn bộ dạng sốt ruột khẩn trương của Lăng Khiếu Dương, vội nói: “May mà cứu kịp, tính mạng không sao cả, chỉ cần uống thuốc là tốt rồi, nhưng từ từ mới tỉnh lại”.