Quyển 1 – Chương 19: Chết đi, sống lại

Lão bản nương thần thần bí bí, nói cho đám người Triển Chiêu việc gần đây có xảy ra một chuyện lạ.

Trước đây không lâu, có một khách nhân đến Vạn Hoa Lâu, trước kia người này chưa từng đến, tóc hắn xám trắng, tuổi khoảng độ năm sáu mươi . Loại khách nhân lớn tuổi thế này thực ra cũng không có hiếm, các diêu tỷ vẫn cẩn thận phục vụ như cũ.

Người khách này nói hắn họ Đan, cũng không phải là nhân sĩ địa phương, chỉ tình cờ đi ngang qua mà thôi.

Theo như lời Diêu tỷ phục vụ cho hắn nhớ lại, lão đầu này cổ cổ quái quái, gọi Diêu tỷ vào phòng rồi nhưng bản thân mình lại nằm trên giường mà ngủ, bảo diêu tỷ xuống đất nằm, thế nhưng lại ra tay rất rộng rãi, cho bạc cũng nhiều.

Cứ như vậy, hắn ở Vạn Hoa Lâu suốt ba ngày.

Mọi người nghe xong đều cảm thấy khó hiểu, cái này còn gì tốt bằng nữa.

Diêu tỷ lão đầu đó kêu cũng phải lắc đầu: “Cả ba ngày ta đều phải nằm ngủ dưới đất a, cả vai đều đau nhức.”

“Người này kỳ quái như vậy? Đến khách điếm ngủ không phải tốt hơn sao?” Triệu Phổ cảm thấy ly kỳ.

“Cái này vẫn chưa là gì! Còn có chuyện khác tà môn hơn nữa đây!” Diêu tỷ kia lắc đầu một cái: “Sáng sớm ngày thứ ba, lúc ta tỉnh lại liền phát hiện hắn đã chết ở trên giường ta rồi!”

“Cái gì?” Công Tôn kinh ngạc: “Chết thế nào?”

“Không biết, hắn cứ mở trừng trừng đôi mắt, thân thế cũng cứng lại, ta bị dọa cho sợ phát khiếp a, vội vàng gọi mẹ đến cứu mạng!”

Tất cả mọi người đều nhìn lão bản nương, hỏi: “Sau đó ngươi giải quyết thế nào? Có báo quan nghiệm thi không?”

Lão bản nương lúng túng: “Chỗ của ta là chỗ nào a, làm sao dám báo quan …. Thứ nhất, người chết ở chỗ của ta, có giải thích cũng không rõ ràng, hơn nữa nếu để cho các khách nhân khác biết trong lâu của ta có người chết, sau này ta còn làm ăn thế nào được nữa?”

Mọi người cũng có thể hiểu được, bình thường, các thanh lâu đều chọn cách trực tiếp chôn đi.

“Sau đó các ngươi xử lý thi thể đó thế nào?” Triển Chiêu hỏi.

“Ta bảo mấy tiểu nhị, thừa dịp đêm tối đem thi thể ra bãi tha ma.” Lão bản nương vừa nói vừa rất khổ sở: “Ta còn bảo người phong kín căn phòng có người chết kia lại, thế nhưng ai biết được….”

“Làm sao?”

“Tối hôm sau, ta lại nghe thấy trong phòng người chết kia có tiếng động.” Lão bản nương vừa nói vừa rét run: “Buổi tối còn nghe thấy có người hắt hơi nữa.”

Mọi người nhìn nhau —— Tà môn như vậy?

“Tà môn nhất chính là sáng ngày hôm sau, chúng ta đẩy cửa đi vào liền phát hiện cái lão quỷ đó đã nằm sẵn trên giường rồi, dáng vẻ giống hệt lúc hắn chết trước đó một ngày.”

“… Có tà môn như vậy không a?” Âu Dương Thiếu Chinh nghe cũng cảm thấy thực mới mẻ: “Người chết tự mình bò về sao?”

“Ai da, lúc đó ta sợ chết a….” Lão bản nương vỗ vỗ ngực: “Thiếu chút nữa ngất.”

“Sau đó thì sao?” Triệu Phổ cảm thấy rất hứng thú.

Lão bản nương lắc đầu một cái: “Người cũng đã chết rồi, lại không thể cứ để ở đó được, ta lại gọi hai tiểu nhị lá gan lớn chút, lại đem thi thể đó ném ra bãi tha ma, lần này để đề phòng, ta còn đào cái hố chôn hắn xuống. Nhưng ai mà biết được, rạng sáng ngày hôm sau, hắn lại …..”

“Hắn sẽ không trở lại đó chứ?” Công Tôn cảm thấy thực thú vị, gần đây người chết còn có thể leo về nữa sao, hơn nữa, người chết này hình như còn thật cố chấp, chỉ nhất định về gian phòng này.