Quyển 1 – Chương 20: Đoạn nhận huyền cơ

Đao Tà bị một câu nói mê của Tiểu Tứ Tử dọa cho lảo đảo, lập tức hiểu được trong phòng có người, cho nên xoay người bỏ chạy.

Chẳng qua là lão nhân này thân pháp dù có mau cũng không thể nhanh hơn Triển Chiêu được, sau đó liền cảm thấy có người túm cổ mình, chờ đến lúc hắn hiểu được đã bị ấn ngồi cạnh bàn, cửa sổ cũng được đóng lại.

Lúc lão nhân còn chưa hiểu gì thì đèn trong phòng đã được thắp lên rồi, một thanh niên bạch y đứng cạnh bàn nhìn hắn, tiểu gia hỏa kia thật đẹp a ….

Lão nhân nhìn không chớp mắt, rồi lại cảm thấy có người vỗ vai hắn một cái, phía sau truyền đến tiếng nói: “Nước miếng sắp chảy xuống rồi kìa.”

Lão nhân gia theo bản năng lau miệng một cái, mới phát hiện ra sau lưng có người đang cười hắn đây, hắn liền có chút xấu hổ ho khan một tiếng, quay đầu lại nhìn.

Phía sau hắn có một tiểu tử vô cùng đẹp lại rất linh khí, lão nhân liền ngẩn người, nhìn nhìn hai người, đột nhiên vỗ đầu một cái: “Ai nha, ta vào nhầm phòng rồi a?” Nói xong liền nhanh chóng đứng lên: “Quấy rầy, quấy rầy a ….”

Lúc này, đến lượt Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường xấu hổ.

Triển Chiêu một tay ấn lão nhân về: “Ngươi nói bậy bạ gì đó.”

Vừa nói Y vừa đem tượng Chú kiếm đưa ra trước mắt hắn.

Lão nhân nhìn thấy cũng hơi ngẩn người, túm lấy pho tượng kia mà có chút khẩn trương nhìn Triển Chiêu, lại nhìn Bạch Ngọc Đường, hỏi: “Các ngươi…. Là bên kia?”

Triển Chiêu kéo hắn, cho hắn xem lệnh bài Khai Phong Phủ.

“Nga …” Lão nhân thở phào một cái, vỗ vỗ ngực: “Thì ra là người của nha môn, vậy là tốt rồi.”

“Ngươi làm gì mà giả thần giả quỷ trốn ở Vạn Hoa Lâu chứ?” Triển Chiêu hỏi: “Ngươi là Đao Tà lão nhân sao?”

Lão nhân lại ngẩn người, gãi gãi đầu nhìn Triển Chiêu: “Ai nha, còn trẻ tuổi như vậy lại biết ta là ai, tiểu hài nhi, ngươi là ai a?”

Triển Chiêu chỉ chỉ mình: “Triển Chiêu.”

Lão nhân liền cả kinh.

Sau đó Triển Chiêu lại chỉ chỉ Bạch Ngọc Đường: “Bạch Ngọc Đường.”

Lão nhân hít vào một ngụm khí: “Ai nha.”

“Ừm …”

Chính lúc này, Tiểu Tứ Tử đang ngủ say trên giường hình như bị làm ồn, trở mình mà hừ hừ một tiếng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều làm động tác “xuỵt” với lão đầu.

Lão đầu nhanh chóng che miệng.

Chờ Tiểu Tứ Tử lại trùm chăn ngủ say.

Triển Chiêu hạ giọng hỏi hắn: “Ngươi sợ người nào sao?”

“Ai, chậm đã, hai vị Thiếu hiệp.” Đao Tà xua tay áo, nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường một lát, hỏi hắn: “Ngươi là đồ đệ của Thiên Tôn có phải không?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu.

“Vậy là dễ làm rồi.” Lão nhân vỗ vỗ ngực mình: “Này, hai ngươi đều là những nhân vậy nổi danh giang hồ, không cần hỏi a, Khai Phong Phủ chắc chắn là đến tra án diệt môn của Đoạn Đao Môn đi? Ta nói cho các ngươi manh mối, hai ngươi cần bảo toàn tính mạng cho ta a!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, gật đầu, đồng ý với điều kiện của lão nhân.

“Ai!” Lão nhân chưa nói, thở dài một tiếng: “Người nếu như không may đúng là uống nước lạnh cũng bị nghẹn đi! Ta vô duyên vô cớ bị cuốn vào chuyện lần này, thiếu chút nữa còn mất cả mạng.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thấy hắn có chút kích động, cùng nhau liếc mắt nhìn hắn một cái, phiêu đến Tiểu Tứ Tử trên giường, lão nhân nói nhỏ lại chút, sau đó còn tò mò nhìn Tiểu Tứ Tử trên giường.

Vừa rồi hắn biết trên giường có một oa nhi béo đang ngủ, nhưng cũng không có nhìn kỹ càng.