Quyển 1 – Chương 23

Đường đường là Đông Lâm Trấn Bắc vương, mãnh tướng vô địch trên sa trường, giờ Sở Bắc Tiệp lại bại trận trước Bạch Sính Đình không màng sống chết.

Đã không cam tâm, lại càng ấm ức.

Nhưng, chỉ cần nhìn vào đôi mắt của nàng, thì mọi sự không cam tâm, không phục kia đều tan thành mây khói.

Ai bảo lòng chàng không đủ sắt đá, ai bảo chàng không đủ tàn ác?

Ai bảo Sính Đình hễ gặp chàng, nụ cười lại vui mừng, đôi mắt hân hoan, hồn nhiên hát ca như chim buổi sớm, khiến người ta cảm giác rằng, chỉ cần chàng đối tốt với nàng một chút cũng nhận được bao nhiêu đền đáp?

Bạch Sính Đình chẳng khác nào cành liễu mềm trước gió, mặc sức tự do tự tại, yêu kiều khoan khoái. Giai nhân tài hoa xuất chúng hiểu rõ sự vô dụng của việc tạm thời nhượng bộ để đạt được lợi ích toàn cục, nên đã chuyển sang thế chủ động tấn công, như muốn đòi lại công bằng cho tám tháng khổ đau qua.

Vừa đi lại được, Sính Đình đã đòi thưởng tuyết.

Nàng sai Hồng Tường quét dọn tiểu đình, bảo Mạc Nhiên mang cổ cầm và rượu đến.

Chưa bước chân vào tiểu viện, Sở Bắc Tiệp đã nghe thấy tiếng đàn thánh thót vút cao.

Chàng dừng bước, mắt lim dim, lắng tai nghe.

Mơ màng xa xăm, tiêu diêu tự tại.

Mặc cho bèo dạt mây trôi, mặc cho vật đổi sao dời, mặc kệ bãi bể nương dâu.

Chỉ có núi cao vẫn sừng sững đứng yên, lặng lẽ bất khuất ngoài kia. Bầy thú nhỏ trên núi không sợ gió tuyết, tuyết vừa ngừng đã lại ùa ra, đào hang, tranh nhau hái mấy quả tùng còn sót trên cây, huyên náo cả một vùng.

Bất giác, Sở Bắc Tiệp muốn tiến gần về phía tiếng đàn thêm một chút. Cất bước, đi vào cửa viện, hiện lên trước mắt chàng là tiểu đình tọa lạc trên nền tuyết trắng xóa, trong tiểu đình có đàn cổ, có rượu ngon, và cả người trong mộng muôn phần phong lưu.

Tinh!

Tiếng đàn vang lên khác thường, rồi im bặt.

Sở Bắc Tiệp quá kinh hãi, đầu còn chưa kịp phản ứng, cả người đã nhào vào trong: “Sao thế?”

Bạch Sính Đình cúi đầu, nắm bàn tay phải của mình. Ngón tay trỏ bị dây đàn đứt quẹt ngang, nhỏ mấy giọt máu tươi.

“Sao không cẩn thận như thế?”, Sở Bắc Tiệp chau mày, nắm lấy bàn tay mềm mại, “Đau không?”.

Đứng sau Sở Bắc Tiệp, Hồng Tường vội ngó vào, nói: “Nô tỳ đi lấy thuốc”.

Máu đỏ túa ra từ đầu ngón tay, chảy xuống. Sở Bắc Tiệp nhìn mà lòng quặn thắt, vừa xót vừa giận: “Trời lạnh thế này, đàn cái gì?”. Tức giận mắng một câu, vẫn thấy máu đỏ không ngừng chảy, chàng vội vã đưa ngón tay ngọc lên miệng mình.

Vị tanh của máu loang ra khắp lưỡi.

Đầu lưỡi nóng hổi ẩm ướt của Sở Bắc Tiệp rịt lại vết thương. Sính Đình bỗng bật cười, đôi mày cong cong như hai vầng trăng.

“Còn cười hả!”, Sở Bắc Tiệp mặt xám xịt, khí thế đại tướng quân áp đảo, “Lần sau phải cẩn thận đấy”. Chàng buông ngón tay đã cầm máu, rồi nắm lấy cổ tay Sính Đình, “Vào phòng đi”.

Sính Đình vẫn không cử động.

“Hử?”, Sở Bắc Tiệp quay lại, nhướng mày nhìn nàng.

“Vương gia…” Đôi đồng tử linh hoạt của Sính Đình khẽ chuyển, uể oải giơ ngón trỏ lành lặn kia lên, “Ngón này cũng muốn được Vương gia thơm một cái”.

Thật là được voi đòi tiên, cứ tiếp tục như vậy, đường đường một Trấn Bắc vương lại không thể trở thành kẻ bất tài nghe theo sự sai khiến của nữ nhi sao?

Sắc mặt Sở Bắc Tiệp sầm sì: “Đừng làm càn. Mau vào phòng…”.

Chưa nói hết câu, chàng đã thấy thần sắc Sính Đình thoắt chuyển, nàng lạnh lùng đưa ngón tay vào miệng, cắn mạnh một cái.

“Nàng…”, Sở Bắc Tiệp vội vàng giằng ngón tay nàng ra, nhưng đã quá muộn. Ngón tay trái đẹp đẽ đã phải chịu oan uổng, bị chủ nhân cắn cho mấy vết răng.

Máu lại rịn ra từ vết thương.

“Nàng làm gì thế?” Sợ nàng lại làm chuyện ngốc nghếch, Sở Bắc Tiệp nắm chặt hai tay nàng, nhíu mày, nghiến răng kèn kẹt.

Hai tay bị khóa chặt, nhưng Sính Đình chẳng thèm để ý, cả người dựa vào lòng Sở Bắc Tiệp, cười khúc khích.

Cười một hồi, khuôn mặt trở về vẻ bình thường, nàng ngẩng lên, ngây dại nhìn Sở Bắc Tiệp, dịu dàng nói: “Có Vương gia xót thương Sính Đình, cho dù hai tay này tàn phế, không thể đánh đàn, cũng có hề gì?”.

Giọng nói ung dung, chắc chắn, không chút giả dối.

Sở Bắc Tiệp trong lòng kinh hãi, ôm chặt lấy nàng, trầm giọng ra lệnh: “Sinh tử vinh nhục của nàng đều do ta quyết, ta không cho phép nàng giày vò bản thân. Từ nay trở đi, nàng không được để mình đói, để mình lạnh, càng không được để mình bị thương. Không nghe lời, ta sẽ dùng quân pháp trị tội nàng”.

Hai mắt đã ầng ậng nước, Sính Đình hít một hơi, nhìn vào tận sâu thẳm đôi mắt sáng của Sở Bắc Tiệp, trả lời: “Vương gia quân pháp uy nghiêm, Sính Đình nguyện đầu hàng”.

Nàng khẽ dựa vào lồng ngực vững chãi của Sở Bắc Tiệp, cảm nhận sức mạnh vô song truyền ra từ da thịt mà chỉ chàng mới có.

Sính Đình nhắm mắt, bờ môi mấp máy.

“Có yến bay, mới có tình cảm; có tình cảm, mới thành tương tư; vừa gặp đã vui, vừa gặp đã vui…”

Như đang ôm trong lòng bảo vật dễ vỡ, dễ tan biến nhất thế gian, chàng nghiêng tai lắng nghe.

Khuôn mặt cương nghị nở nụ cười ngọt ngào.

Đó là khúc ca năm ấy nàng hát khi ở Trấn Bắc vương phủ, khi cuộn trong lòng chàng.

Lời hát, khúc ca, mặt trăng cùng các vì sao trên bầu trời bao la, cả đất mẹ hiền hòa, mọi thứ vẫn còn đó.

Và nàng, Bạch Sính Đình vẫn ở đây, trong lòng chàng,

Từ hôm đó, tiểu viện thường vang lên tiếng hát trong trẻo của Sính Đình.

Uyển chuyển, lay động lòng người, nghe mãi, nghe mãi, người ta bất giác cảm thấy ngưỡng mộ nam nhi vừa được ôm nàng, vừa lắng nghe tiếng hát.

Hồng Tường rất vui mừng nhưng cũng có chút ngạc nhiên trước biến chuyển này, khẽ thì thầm với Túy Cúc: “Thật là, lúc đầu ngoan cường như thế, khăng khăng đòi chết, giờ khỏe lại, đã thành ra thế kia. Vương gia là tướng quân lừng danh, vậy mà đứng trước nữ tử của lòng mình cũng phải nhận thua. Kỳ thực, có lợi hại đến mấy, khi mắc vào lưới tình, cũng đều mềm lòng.”

Túy Cúc nhanh nhẹn sắp lại phần cơm của Sính Đình, rồi quay nhìn Hồng Tường tựa cửa ngắm hai người đang dựa vào nhau bên hồ, thở dài: “Vương gia là người mạnh mẽ, Bạch cô nương càng mạnh mẽ hơn, thật không biết tại sao ông Trời lại ghép họ thành đôi?”.

Hồng Tường quay đầu: “Ghép họ thành đôi mới hay, có ai xứng với Vương gia của chúng ta hơn Bạch cô nương?”.

Túy Cúc đáp lạnh nhạt: “Người ngoài thấy hay, không biết kẻ trong cuộc cảm thấy gian nan mức nào. Ngươi quên chuyện hai vương tử rồi sao?”

Nhắc đến việc bi thảm xảy ra với hai vương tử Đông Lâm, Hồng Tường không còn cười nổi, ánh mắt nhìn về sau lưng Túy Cúc.

Túy Cúc quay lại, bỗng thấy Mạc Nhiên mặt không biểu cảm đứng ngay sau họ.

“Không được nhắc tới chuyện này nữa”, Mạc Nhiên lạnh lùng.

“Vâng.”

Túy Cúc trả lời, khẽ liếc về phía hai bóng người đang kề vai áp má ngoài kia.

Không nhắc thì có thể quên được sao?

Sau tám tháng lạnh lùng, Sính Đình được tận hưởng sự sủng ái nơi Sở Bắc Tiệp. Yêu lắm dáng hình không cam lòng mà vẫn phải chiều theo ý nàng, yêu lắm mỗi khi chàng sầm mặt trách mắng nàng.

Sở Bắc Tiệp đã hạ mình, đích thân vào bếp nấu cháo cho nàng, đích thân đút cho nàng ăn. Chàng bỏ hết mọi công vụ, cùng nàng ngắm mặt trời lặn rồi lại mọc, trăng khuyết rồi lại tròn.

Nàng đã hoàn thành bao nhiêu tâm nguyện, được dựa vào lòng chàng, nghe sấm đông, ngắm tuyết đông, đòi chàng ngắt những bông hoa đẹp nhất trong hoa viên cài lên tóc mình.

Mọi chuyện ngỡ như mơ, một giấc mơ bay bổng trên bóng tối u ám. Sính Đình và Sở Bắc Tiệp đều phóng túng bản thân, xem nhẹ bóng tối không cách nào bỏ qua ấy.

“Sính Đình đã làm một việc rất ngốc nghếch.”

“Hử?”, vốn sợ mỗi cái rét về đêm, nhưng vì nàng cứ muốn ngắm sao, Sở Bắc Tiệp đành phải mở cửa. Chàng ôm nàng thật chặt, hỏi, “Ví như?”

“Ví như đối với Vương gia…”, nói được nửa chừng, nàng dừng lại, đôi mắt sáng si ngốc nhìn Sở Bắc Tiệp, như tự cười mình, “Từng có một suy nghĩ rất ngốc nghếch”.

Sở Bắc Tiệp cúi xuống thẩm tra: “Ngốc tới mức nào?”.

Sính Đình buồn bã nhìn về phía vầng trăng sáng bị cành cây che mất một nửa, im lặng hồi lâu, đáp: “Ngốc đến nỗi dù thế sự xoay vần, vẫn hy vọng tình yêu của Vương gia dành cho thiếp mãi không thay đổi.” Nói xong, nàng nở nụ cười chua xót, tiếp tục: “Bạch Sính Đình thông minh, Bạch Sính Đình ngốc nghếch, Bạch Sính Đình lương thiện, Bạch Sính Đình độc ác… đều là Bạch Sính Đình được Vương gia sủng ái.”

Sắc mặt Sở Bắc Tiệp không chút biểu cảm, đáy mắt càng thâm trầm: “Đừng nói nữa.” Chàng giơ tay đóng cửa sổ, chặn trăng sao bên ngoài, dịu dàng mà mạnh mẽ bắt Sính Đình quay về chiếc giường ấm áp của họ.

“Trời lạnh lắm, ngủ sớm đi.”

Bàn tay thuần thục tháo vạt áo cho Sính Đình, chiếc áo khoác dày và nặng bên ngoài nhanh chóng được gỡ ra, chỉ còn tấm áo lót tơ lụa trắng muốt. Sở Bắc Tiệp lấy chăn quấn quanh người Sính Đình, để hở mỗi khuôn mặt nàng. Sau đó, chàng cởi bỏ y phục, chui vào chăn, ôm lấy vòng eo thon mềm, để Sính Đình áp má vào ngực mình.

“Vương gia…”

“Ngủ đi, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”

Phù một tiếng, chàng thổi nốt ngọn nến cuối cùng trong phòng.

Trong bóng tối, hai đôi mắt sáng thông tuệ đều đượm buồn, đều không chịu nhắm lại.

Họ kề sát bên nhau, nghe nhịp tim, tiếng máu chảy trong huyết quản của nhau.

“Khụ khụ…”

“Sao thế?” Thân thể cường tráng của Sở Bắc Tiệp khẽ động, bàn tay nhẹ nhàng vén tóc Sính Đình.

“Không… khụ khụ…”, Sính Đình cố bịt miệng.

“Xem ra thảo dược nàng tự kê không ổn rồi, uống mấy thang mà ho càng dữ. Cứ để Túy Cúc bắt mạch cho nàng, nàng không tin vào bản lĩnh của mấy đại phu, nhưng không thể bỏ qua đồ đệ của Hoắc Vũ Nam.” Sở Bắc Tiệp vừa nói vừa nhổm dậy, định gọi Túy Cúc.

Sính Đình uể oải ngồi dậy theo, vội ngăn: “Muốn thăm bệnh cũng không phải lúc này, mai cũng được. Cứ giày vò thế này, thiếp lại càng không ngủ được.”

Sở Bắc Tiệp nhìn nàng, thấy nàng có vẻ buồn ngủ thì gật đầu, ôm nàng nằm xuống, hạ lệnh: “Giờ phải ngủ cho ngon, không được suy nghĩ lung tung.”

Lò than bên dưới vẫn đang cháy lép bép.

Sính Đình khẽ vâng một tiếng, rồi nhắm mắt lại, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Sở Bắc Tiệp đã cho gọi Túy Cúc. Bước vào phòng, thấy trên chiếc giường Sính Đình vẫn hay nằm nghiêng đọc sách không một bóng người, Túy Cúc đứng lại, bỗng nghe giọng Sở Bắc Tiệp vọng tới: “Chúng ta ở trong phòng.”

Túy Cúc đi vào.

Sở Bắc Tiệp đã dậy, y phục chỉnh tề, trên trán còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi, hình như vừa luyện võ về. Sính Đình vẫn nằm trên giường, thấy Túy Cúc vào, định ngồi dậy thì bị Sở Bắc Tiệp ngăn lại, lớn tiếng: “Tối qua bảo gọi Túy Cúc sang thì nàng không chịu. Giờ bệnh thành thế này, còn định làm gì? Hãy ngoan ngoãn nằm xuống để Túy Cúc bắt mạch cho.”

Túy Cúc tiến tới, ngồi bên giường, mỉm cười với Bạch Sính Đình: “Bạch cô nương, yên tâm, sư phụ nói Túy Cúc đã học được không ít rồi.” Túy Cúc thò tay vào lớp chăn ấm áp, khẽ nắm lấy cổ tay Sính Đình, kéo ra ngoài.

Đang định bắt mạch, Túy Cúc bỗng thấy như có luồng gió lạnh ùa vào. Mạc Nhiên xuất hiện ở cửa, nghiêm túc bẩm báo: “Bẩm Vương gia, vương cung có mật tín.”

Hàng mày Sở Bắc Tiệp nhướng lên: “Vương cung có mật tín?”.

“Mật tín do Đại vương đích thân hạ bút.”

Sắc mặt Sở Bắc Tiệp trở nên nghiêm túc, lưng thẳng tắp như ngọn giáo, bảo Mạc Nhiên: “Đến thư phòng”. Đi được hai bước, chàng lại quay người, dặn dò Túy Cúc: “Bắt mạch cho kỹ, dùng thảo dược thận trọng, phải tìm ra căn nguyên của bệnh, Sính Đình sức yếu, không được dùng thảo dược quá mạnh.” Nói xong, Sở Bắc Tiệp vội vã bước đi.

Hai người, một trước một sau tiến vào thư phòng. Mạc Nhiên bước vào sau, quay lại đóng cửa, rồi lấy bức thư trong tay áo ra.

Sở Bắc Tiệp nhận lấy, trên phong thư có ấn triện vương thất cùng hàng chữ nho nhỏ, “Sở Bắc Tiệp đích thân mở thư”. Đây chính là nét bút vị ca ca duy nhất của chàng – Đại vương Đông Lâm đích thân hạ bút.

Sở Bắc Tiệp bỗng thấy không yên trong lòng.

Vì chuyện hai vương tử bị hạ độc, Sở Bắc Tiệp buộc phải ở vào thế chỉ đạo cuộc binh biến long trời lở đất, kinh hoàng đến cả trăm trượng, từ đó huynh đệ buồn bã cách biệt.

Trải qua biến cố ấy, nếu không đến bước vạn bất đắc dĩ, Đông Lâm vương sẽ chẳng đời nào tự tay viết thư gửi đến chỗ chàng.

Sở Bắc Tiệp và Đông Lâm vương cùng một mẹ sinh ra, huynh đệ từ nhỏ đã vô cùng thân mật, một người là đại vương ra quyết sách, một người trung thành hết mực dẫn binh hộ quốc, tình cảm tựa keo sơn. Sở Bắc Tiệp vì đau lòng và phẫn nộ mà quy ẩn, nhưng huynh đệ như thủ túc, nay thấy thư của vương huynh, chàng sao có thể không lo lắng cho vương huynh ở tận thành đô?

Sở Bắc Tiệp nhanh chóng xé bỏ niêm phong, giở tờ thư ra, chăm chú đọc.

Thư không dài, đều là bút tích của Đại vương, không một chữ nào do người khác viết. Sở Bắc Tiệp đọc thư, sắc mặt càng lúc càng trầm trọng, khiến Mạc Nhiên cũng cảm thấy lo lắng, nín thở chờ đợi.

Sở Bắc Tiệp đọc qua toàn thư, chắp tay sau lưng, hồi lâu mới nói: “Vân Thường và Bắc Mạc liên minh, mang theo ba mươi vạn quân tiến đến biên giới Đông Lâm.”

Đã cùng Sở Bắc Tiệp vào sinh ra tử trên chiến trường, Mạc Nhiên hiểu rõ binh lực của tứ quốc. Một năm trước, Đông Lâm đại chiến với Bắc Mạc, binh lực của Bắc Mạc không hề lớn mạnh. Vân Thường thì đã co đầu rụt cổ, nghỉ ngơi dưỡng sức thời gian dài. Suy tính một lát, Mạc Nhiên hỏi: “Vân Thường cử vị tướng nào thống lĩnh binh mã?”.

Sắc mặt đang vô cùng trầm trọng, nhưng Sở Bắc Tiệp vẫn vui mừng nhìn Mạc Nhiên, tán thưởng: “Mạc Nhiên hỏi trúng trọng điểm. Rất tiến bộ.” Ánh mắt thoáng tia sắc bén, Sở Bắc Tiệp nhả ra hai từ: “Hà Hiệp.”

“Hà Hiệp?” Mạc Nhiên đã đoán ra vài phần, nhưng khi nghe câu trả lời của Sở Bắc Tiệp vẫn phải cau mày, “Kẻ này võ công mưu lược hơn người, e là Đông Lâm ta chỉ có Vương gia mới đọ được với hắn. Cuối cùng, Vân Thường đã huy động đến Phò mã của họ. Có điều Bạch cô nương…”

“Sính Đình không biết gì hết”, Sở Bắc Tiệp nói, “Sính Đình không cần thiết phải liên quan tới những việc này.”

Mạc Nhiên gật đầu tán thành: “Đúng là như vậy.” Dòng suy nghĩ lại quay về việc quân của Đông Lâm, hắn có chút lưỡng lự: “Liên quân Vân Thường và Bắc Mạc tự xưng ba mươi vạn, nhưng theo Mạc Nhiên, trên thực tế nhiều nhất cũng chỉ mười lăm vạn. Với binh lực hiện tại của Đông Lâm, Vương gia thống soái toàn quân, cộng thêm những tướng sĩ dũng mãnh trước nay vẫn theo Vương gia, cũng đủ sức chống trả kẻ thù.”

Ánh mắt Sở Bắc Tiệp trở nên xa xăm, trên khuôn mặt anh tuấn góc cạnh thoáng nụ cười chua xót: “Nghĩ khi trước, Đông Lâm ta chinh chiến đông tây, chỉ có đại quân ta uy hiếp biên giới các nước, đâu ngờ có ngày lại bị kẻ khác uy hiếp thế này? Trong trận đại chiến với Bắc Mạc, không thể thẳng tiến đến thành đô Bắc Nha Lý, để nay Bắc Mạc có cơ hội quay sang liên quân với Vân Thường. Giờ xem ra, đó thực là sai lầm rất lớn của bản vương.”

Trận chiến Bắc Mạc bị Bạch Sính Đình phá hỏng, quá trình đó vô cùng phức tạp. Mạc Nhiên là người hiểu rõ nội tình, Bạch Sính Đình chính là tử huyệt của Sở Bắc Tiệp, điều này hắn rõ hơn ai hết.

Sở Bắc Tiệp nói xong những lời này, Mạc Nhiên cũng biết điều nín bặt, không thêm lời gì.

Biểu cảm trên mặt Sở Bắc Tiệp thâm trầm khó đoán, khiến người khác chẳng thể lần ra manh mối.

Không khí nặng nề khiến người ta ngạt thở. Mạc Nhiên chờ mãi, đành chuyển hướng: “Trước mắt, quân địch đang uy hiếp quân ta, đối thủ Hà Hiệp lại là danh tướng đương thời. Nếu không có sự chỉ huy của Vương gia, e là quân ta không chống chọi được bao lâu. Vương gia có định quay về thành đô, chuẩn bị nghênh chiến?”.

Dáng vẻ vạm vỡ rắn rỏi kiên nghị ẩn chứa khí khái hào hùng thét ra lửa trên sa trường, Sở Bắc Tiệp cười gằn, đáp: “Tuy nói là quy ẩn, nhưng quốc gia gặp nạn, Hà Hiệp dám coi thường Đông Lâm ta, bản vương sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Ta sẽ lập tức xuất phát.”

Mạc Nhiên đờ người ra. Sở Bắc Tiệp quay lại, nói: “Bản vương một mình cưỡi ngựa về thành đô gặp vương huynh.”

“Vương gia?”

Sở Bắc Tiệp xua tay ngăn Mạc Nhiên, căn dặn: “Trên chiến trường có bản vương là đủ rồi, ngươi và các huynh đệ ở lại đây bảo vệ Sính Đình.” Hơi ngừng lại, Sở Bắc Tiệp nhìn ra ánh sáng ban mai phía đông bên ngoài cửa sổ, lãnh đạm nói: “Vương tẩu không thể quên mối thù hạ độc hai vương nhi nên vẫn sai người bí mật theo dõi nơi này, đợi cơ hội sẽ hại Sính Đình. Ngươi nên biết phải ứng phó thế nào.”

Mạc Nhiên trang nghiêm đáp: “Thuộc hạ đã cử người giám sát bọn họ. Bản lĩnh họ rất tốt, nhưng ít người, với lượng người và võ công của những cận vệ chỗ chúng ta, hoàn toàn có thể đối phó được. Thuộc hạ chỉ có chút lo lắng, nhỡ sau khi Vương gia đi, Vương hậu quyết tâm trừ bỏ Bạch cô nương mà điều động đến quân đội…”.

“Vương hậu có thể điều động đội quân nào của Đông Lâm đến tấn công nơi ở của Sở Bắc Tiệp ta?” Giọng nói thấp trầm của Sở Bắc Tiệp tràn đầy tự tin, “Đây cũng là nguyên nhân bản vương để ngươi ở lại, chỉ cần có ngươi đại diện cho bản vương đứng ở đại môn, liệu tướng quân nào dám manh động?”.

Đúng là như vậy, tất cả quân đội Đông Lâm đều coi Sở Bắc Tiệp như thần thánh. Mạc Nhiên là đệ nhất tâm phúc của Sở Bắc Tiệp, là đại diện xuất sắc nhất của vị tướng quân danh tiếng lẫy lừng.

Sở Bắc Tiệp ngẩng đầu suy nghĩ hồi lâu, như vẫn đang tính toán việc gì. Ánh mắt lướt qua thanh bảo kiếm trên tường, Sở Bắc Tiệp đi đến, lấy thanh bảo kiếm vẫn luôn sát cánh trên sa trường xuống, khẽ mân mê trong lòng bàn tay.

Phòng trong của biệt viện.

Tia mừng vui xen lẫn kinh ngạc thoáng qua trong mắt Túy Cúc.

Túy Cúc đã bắt mạch xong cho Sính Đình, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng dò hỏi.

Sính Đình mỉm cười, ngọt ngào đến nỗi khiến hoa nhường nguyệt thẹn, khẽ gật đầu.

Túy Cúc hít một hơi thật sâu, khẽ hỏi: “Cô nương biết từ khi nào?”.

“Từ khi nghi ngờ, ta đã tự bắt mạch cho mình.”

“Chẳng trách cô nương không chịu cho đại phu bắt mạch…” Túy Cúc nghiêm nghị nhìn nàng, thở dài, “Cô nương cũng thật hồ đồ, đã biết mình có, còn không chịu ăn uống. Nếu Vương gia nhẫn tâm bỏ mặc, chẳng phải đã giày vò đến hai mạng người rồi sao?”. Khẽ lắc đầu không vừa ý, Túy Cúc lại hỏi, “Vương gia đã biết chưa?”.

Vốn phong lưu khoáng đạt, Sính Đình bỗng có chút thẹn thùng hiếm gặp, giọng nhỏ nhẹ uyển chuyển: “Để ta tự nói với chàng, được không?”.

Túy Cúc suy nghĩ rồi gật đầu: “Được, nhưng Túy Cúc phải nói trước, cô nương đã giày vò mình đủ rồi, giờ nên tĩnh dưỡng bồi bổ cho tốt, đi lại ăn uống đều phải nghe theo sự sắp xếp của Túy Cúc. Từ nay không được đánh đàn ngoài trời tuyết, buổi tối không được mở cửa ngắm sao. Nếu không nghe lời, Túy Cúc sẽ mời Vương gia đến quản thúc, lệnh cô nương ở hẳn trên giường.”

Túy Cúc càng nói càng nghiêm túc, Sính Đình bật cười, dịu dàng nói: “Rõ cả rồi, Sính Đình đã biết sai rồi.”

Giọng Sính Đình uyển chuyển lay động lòng người, thần thái tự nhiên thanh thoát, mỗi lần mỉm cười, đầu mày cuối mắt lại kiều diễm gấp bội, khiến người ta dễ chịu thoải mái. Nghe nàng nhỏ nhẹ như thế, Túy Cúc không nỡ trách cứ thêm, chỉ nắm lấy cổ tay bé nhỏ của nàng, lắc đầu bất lực.

Lòng thầm thở dài, giờ Túy Cúc mới biết thế nào là tuyệt thế giai nhân thực sự. Khí chất là thế, không gần thì thôi, hễ gần gũi nàng, liệu có ai chống lại được tâm tư uyển chuyển, phong lưu nổi bật của nàng?

Mừng cho Sở Bắc Tiệp, cũng lo thay cho chàng. Còn đang than thầm, đã thấy Sở Bắc Tiệp bước vào, Túy Cúc vội vã đứng dậy.

“Vương gia đến rồi.”

“Bắt mạch chưa?”, Sở Bắc Tiệp hỏi, “Bệnh tình thế nào?”.

Túy Cúc ý tứ nhìn về phía Sính Đình, trả lời: “Cũng không có gì, chỉ cần tĩnh dưỡng, bồi bổ cho tốt. Túy Cúc xin lui đi sắc thuốc.” Dứt lời, Túy Cúc bước ra khỏi phòng, để Sính Đình có cơ hội một mình với Sở Bắc Tiệp.

Sính Đình tựa đầu vào thành giường, ánh mắt nhìn theo mọi cử động của Sở Bắc Tiệp. Thấy chàng lại gần, nàng nở nụ cười hân hoan hơn bình thường, chủ động nắm vạt áo chàng, nói: “Vương gia ngồi xuống, Sính Đình có chuyện quan trọng muốn nói với chàng.”

Sở Bắc Tiệp ngồi xuống, Sính Đình nhìn thanh bảo kiếm chàng cầm trên tay, ngạc nhiên: “Vương gia định luyện võ à? Sao lại cầm theo bảo kiếm thế này?”.

“Bản vương phải quay về thành đô.” Sở Bắc Tiệp lặng lẽ ngắm nữ nhi xinh đẹp nhất của lòng mình, rồi giao thanh bảo kiếm cho Sính Đình, “Nàng có nhận ra thanh bảo kiếm này không? Bản vương luôn mang theo hai thanh kiếm bên mình, bảo kiếm Ly hồn đã giao cho Hà Hiệp làm tín vật năm năm không xâm phạm Quy Lạc, bảo kiếm Thần uy này là một đôi với Ly hồn.”

Sính Đình nghe Sở Bắc Tiệp sắp rời đi, nét hân hoan trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất. Nàng nhận lấy thanh bảo kiếm nặng trịch, cúi đầu nhìn hoa văn tinh xảo nơi thân kiếm, im lặng không đáp.

Sở Bắc Tiệp lại nói: “Ở đây vắng vẻ, ta để lại Mạc Nhiên cùng các cận vệ bảo vệ nàng. Nhỡ chăng… nhỡ chăng xảy ra chuyện gì ta không lường được, nàng hãy sai người lập tức mang thanh bảo kiếm này đến doanh trại Long Hổ cách đây hai mươi dặm về phía nam, cầu cứu sự giúp đỡ của Đại tướng quân Thần Mâu. Thần Mâu sẽ nhận ra kiếm của ta.”

Dặn dò xong, thấy Sính Đình vẫn im lặng, Sở Bắc Tiệp đưa bàn tay thô ráp lên vén những sợi tóc trên trán nàng: “Sao lại im lặng thế?”.

Sính Đình đặt Thần uy bảo kiếm xuống đầu giường, rồi chậm rãi tựa vào ngực Sở Bắc Tiệp, như muốn tiếp thêm sức mạnh, hồi lâu mới hạ giọng: “Vương gia đi đánh trận sao? Kẻ nào cả gan lại dám xâm phạm Đông Lâm?”. Cảm giác cả người Sở Bắc Tiệp cứng đờ, Sính Đình giơ ngón tay trắng muốt ra, khẽ khàng đưa lên miệng chàng, ngẩng đầu nói: “Vương gia không cần giải thích với Sính Đình. Ngoài Vương gia, hiện giờ Sính Đình không muốn có bất cứ vướng bận nào.”

Thấy nàng đáng thương như vậy, Sở Bắc Tiệp càng ôm nàng chặt hơn, trầm giọng hỏi: “Chẳng phải nàng có chuyện muốn nói với ta sao?”.

Sính Đình lặng lẽ nhìn chàng hồi lâu, hỏi: “Sính Đình một thân đón sinh thần của mình, sinh thần của Vương gia, chúng ta có thể ở bên nhau không?”.

Sở Bắc Tiệp sinh vào mùng Sáu tháng Giêng, chỉ còn mười lăm ngày nữa. Nếu tức tốc phi ngựa quay về cho kịp, cùng lắm chàng chỉ ở lại vương cung bốn ngày.

Trước mắt, vẫn chưa nắm được tình hình cụ thể ở biên cương, Sở Bắc Tiệp không dám chắc trong bốn ngày đã có thể rời khỏi vương cung.

Không muốn hứa cho có lệ với Sính Đình, chàng chọn cách im lặng.

Sính Đình vẫn mặc kệ, nét cười ấm áp, ngẩng lên nói với Sở Bắc Tiệp: “Vương gia là tướng tài thiên phú, từ đây đến vương cung, lộ trình cả đi và về mất mười một ngày, thời gian bốn ngày đủ để Vương gia nhận binh quyền từ tay Đại vương. Sính Đình không hề tham lam, chỉ mong trước khi dẫn quân ra chiến trường, chàng trở về gặp mặt Sính Đình. Vào sinh thần của Vương gia, Sính Đình sẽ nói với chàng một việc rất quan trọng.”

Sở Bắc Tiệp động lòng, hỏi: “Việc quan trọng gì? Không thể nói ngay sao?”.

Đôi mắt sáng rõ lộ vẻ bướng bỉnh và tùy hứng, Sính Đình lắc đầu: “Một việc rất quan trọng, phải chọn ngày khó quên để nói.”

Sở Bắc Tiệp đang định hỏi tiếp, Mạc Nhiên đã bước vào, bẩm báo: “Vương gia, tất cả đã chuẩn bị xong.” Nhìn tình hình trong phòng, hắn cẩn trọng hỏi thêm: “Vương gia có cần xuất phát muộn hơn không?”.

“Không, lập tức xuất phát.” Sở Bắc Tiệp buông Sính Đình ra, để nàng nằm trên gối. Nhìn mái tóc đen xõa dài, muôn phần xinh đẹp, vẻ mặt cương nghị đầy xót xa, cuối cùng chàng nói, “Ta sẽ cố gắng trở về.”

Sở Bắc Tiệp nhìn đăm đăm vào đôi mắt bỗng chốc bừng sáng của nàng, rồi quả quyết quay người, bước ra khỏi cửa.

Tuấn mã tốt nhất đã ăn no, đang gõ móng lộp cộp trước đại môn.

Sở Bắc Tiệp lên ngựa, mắt hổ nhìn về phía Mạc Nhiên.

Mạc Nhiên cắn răng, gật đầu nhận sự ủy thác.

Lúc này Sở Bắc Tiệp mới hướng về phía những cận vệ, cất giọng: “Bản vương đến vương cung nhận lệnh của Đại vương, sau đó sẽ quay về họp bàn với các ngươi. Chúng ta sẽ tiến về biên cương tiếp quản binh quyền. Tiểu tử các ngươi hãy bảo vệ biệt viện cẩn mật, không được để xảy ra bất cứ sai sót nào.”

Những cận vệ đều là tướng sĩ dũng mãnh trên sa trường, đã trải qua hàng trăm trận chiến, nay nghe tin quân địch đang đe dọa biên cương Đông Lâm, thì nhiệt huyết trào dâng. Nghe lời này của Sở Bắc Tiệp, người người ý chí sục sôi, đồng thanh hưởng ứng.

Sở Bắc Tiệp nở nụ cười vừa ý, dứt khóat vung roi, tuấn mã phi như bay trên con đường ngập tuyết.

Bóng dáng tràn đầy kiêu hùng ít ai bì kịp lại càng kiên cường trong mắt mọi người.

Trong phòng, Sính Đình lặng lẽ ngồi ôm gối.

Thấy bên ngoài có tiếng hô vang, mí mắt nàng giật giật, biết rằng Sở Bắc Tiệp đã khởi hành, trong lòng bỗng chốc trống trải vô cùng.

“Vương gia đã biết chưa?”

Sính Đình ngẩng đầu, phát hiện Túy Cúc đã vào phòng từ lúc nào.

“Mồng Sáu tháng Giêng là sinh thần của Vương gia, đợi chàng trở về, ta sẽ nói với chàng.”

Túy Cúc không hiểu, lo lắng: “Sao cô nương không nói luôn với Vương gia mà lại trì hoãn đến mồng Sáu tháng Giêng? Thật là, sao càng là người thông minh, đến những lúc này lại càng cố tình huyễn hoặc? Cứ tiếp tục như vậy, không có chuyện gì cũng thành ra có chuyện.”

Sính Đình chau mày, lắc đầu, vừa suy nghĩ vừa nói: “Cũng chẳng biết tại sao, khi Vương gia nói phải trở về thành đô, trong lòng ta đã cảm thấy bất an, chỉ e thành đô Đông Lâm xảy ra chuyện gì đáng sợ. Vào thời khắc quan trọng nhất, Vương gia sẽ cần phải quyết đoán, nên càng ít ràng buộc cho chàng càng tốt. Tin ta mang thai tạm thời chưa cần nói với Vương gia, tránh trở thành gánh nặng cho chàng.”

Túy Cúc kinh ngạc nhìn Sính Đình, giọng nói khẽ hơn: “Mạc Nhiên từng nói cô nương có tài thao lược nơi trướng soái, nghe ngữ khí của cô nương, liệu có phải đã đoán ra manh mối gì?”.

“Có thể đoán được gì chứ?”, Sính Đình cười khổ, “Lâu lắm rồi ta không hề biết tin tức bên ngoài.”

Bức thư cuối cùng gửi nàng, Dương Phượng chỉ nói Tắc Doãn đã quy ẩn, không có gì thêm.

Cũng có thể Dương Phượng không muốn nàng mệt mỏi vì những chuyện tranh quyền đoạt vị của người đời.

Đông Lâm từng có đại chiến với hai nước Quy Lạc và Bắc Mạc, binh lực cả ba bên đều bị tổn thương. Hiện tại, quốc gia có thực lực khiêu chiến với Đông Lâm, e chỉ có Vân Thường trước nay vẫn đứng ngoài cục diện chiến tranh.

Chỉ là, sao Vân Thường lại đột ngột thay đổi quốc sách phòng vệ, bạo gan uy hiếp Đông Lâm quân lực hùng hậu nhất tứ quốc?

Sính Đình quay lại nhìn Túy Cúc, nở nụ cười hiền hòa: “Không cần lo lắng, dù thời cuộc thay đổi thế nào, có hai điểm ta tuyệt đối chắc chắn.”

Nghe những lời dịu dàng mà tràn đầy tự tin của nàng, Túy Cúc truy hỏi: “Hai điểm nào?”

“Điểm thứ nhất, dù Đông Lâm phải đối mặt với kẻ địch lớn mạnh đến đâu, Vương gia cũng sẽ chiến thắng.”

Về điểm này Túy Cúc đương nhiên đồng ý, vội gật đầu, rồi lại hỏi: “Thế điểm thứ hai là gì?”

“Điểm thứ hai ư?” Sóng mắt mênh mang, Sính Đình đầy tự hào, “Dù Vương gia ở tận nơi đâu, chỉ cần ta gặp nguy nan, chàng sẽ lập tức trở về bên ta.”

Túy Cúc ngạc nhiên.

Cô nương thông minh đến mức khó đối phó ấy hết lần này đến lần khác thử lòng Vương gia, giờ sao có thể tràn đầy lòng tin với Vương gia như thế?

Chẳng buồn để ý đến vẻ ngạc nhiên của Túy Cúc, Sính Đình mỉm cười, uể oải vươn vai: “Có hai điểm này, ta đâu cần hao tổn tâm sức vì bất cứ điều gì khác. Túy Cúc, ngươi hãy chăm sóc hài nhi trong bụng ta cho tốt, khi Vương gia về, ta phải khỏe mạnh, trắng trẻo, mập mạp mà báo tin vui với chàng.”

Túy Cúc gật đầu rồi ra ngoài xem ấm thảo dược đang sắc cho Sính Đình, đến tiểu viện, bỗng gặp Mạc Nhiên đi tiễn Sở Bắc Tiệp về.

Mạc Nhiên lo lắng nói: “Vương gia đi rồi. Sao sắc mặt cô nương lại lạ lùng thế kia? Có phải Bạch cô nương xảy ra chuyện gì không?”

Túy Cúc lắc đầu, nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, khuôn mặt đầy vẻ mơ màng của một thiếu nữ, giọng xa xăm: “Đến giờ ta mới biết, nữ nhân tìm được nam nhân trong mộng của mình thật là một việc an tâm nhất trong đời.”

Than thở mãi, vừa cảm thán, vừa ngưỡng mộ, rồi mặc kệ Mạc Nhiên vẫn đứng ngơ ngác, Túy Cúc bỏ đi trông ấm thảo dược của Sính Đình.

Tuấn mã của Sở Bắc Tiệp phi như bay trên đường. Cùng lúc đó, gần nơi ẩn cư của chàng, hai con chim đưa thư vút bay lên trời, xoải cánh hướng thẳng về phía thành đô.

Dù vị tướng quân uy danh chấn động tứ quốc đã quy ẩn sơn lâm, nhưng ai dám lơ là sự tồn tại của chàng?

Trong vương cung Đông Lâm, Vương hậu uy nghi chậm rãi bước qua trung đình[1] dài đến trăm bước, bốn thị nữ kề cận theo sau. Dừng chân bên cánh cửa gỗ nghiêm trang, Vương hậu ra hiệu cho thị nữ lui ra, một mình bước vào trong.

[1] Trung đình thường để chỉ không gian sân bên trong của kiến trúc.

“Đại vương…” Từ tốn ngồi xuống bên giường của Đông Lâm vương, nhìn kỹ khuôn mặt phu quân, Vương hậu thân thiết hỏi, “Đại vương dùng dược hoàn của Hoắc thần y gửi tới, có thấy đỡ chút nào không?”.

Đông Lâm vương cố nở nụ cười an ủi, nắm bàn tay Vương hậu: “Ta lại khiến nàng lo lắng rồi.” Ánh mắt Đại vương nhìn ra bên ngoài cửa phòng không một bóng người, hỏi, “Vương đệ có tin tức gì không?”.

“Chim báo tin vừa đưa thư đến, Trấn Bắc vương đã xuất phát, sắp đến thành đô rồi”, Vương hậu thành thực bẩm báo, “Trấn Bắc vương không dẫn theo thuộc hạ nào, một mình lên đường. Thần thiếp đã lệnh cho Thừa tướng chỉ thị xuống, yêu cầu quan lại các thành trấn dọc đường chăm sóc cẩn thận vương đệ.” Vương hậu ngừng một chút, nhìn xuống, “Trấn Bắc vương… quả nhiên để Bạch Sính Đình ở lại đó.”

“Vương đệ không muốn ta và nàng đau lòng, không muốn Bạch Sính Đình xuất hiện trước mặt chúng ta, nên mới nén đau mà để nữ nhân của mình ở lại.” Đông Lâm vương ho vài tiếng, khuôn mặt nhợt nhạt bỗng ửng đỏ một cách khác thường, ánh mắt ảm đạm, “Chuẩn bị xong xuôi chưa?”.

Vương hậu gật đầu, thở dài bất lực, dịu giọng an ủi: “Đại vương đừng tự trách mình, vì quốc gia, người trong vương tộc có gì không thể hy sinh?”.

Nói thì nói vậy, nhưng Vương hậu trước nay đoan trang, nghiêm túc, hiếm khi để lộ cảm xúc cũng không nén nổi âu sầu.

Sau hai trận đại chiến với Quy Lạc và Bắc Mạc, binh lực của Đông Lâm đã bị tổn thương nghiêm trọng. Sau cuộc binh biến thành đô, Sở Bắc Tiệp quy ẩn sơn lâm, giáng thêm một đòn nặng vào quốc gia Đông Lâm vốn hùng mạnh cường thịnh.

Nếu không phải Sở Bắc Tiệp quyết đoán kịp thời, từ bỏ binh quyền quy ẩn chốn núi rừng, chẳng biết Đông Lâm còn chia rẽ tới mức nào. Nhưng dù thế, lòng quân Đông Lâm cũng bị dao động.

Chỉ trong một năm, thế lực tứ quốc đã hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, quốc gia ngấm ngầm thể hiện uy thế lại chính là Vân Thường, do Phò mã Hà Hiệp nắm giữ binh quyền.

Lần này Vân Thường và Bắc Mạc bỗng nhiên liên quân uy hiếp, ba mươi vạn người ngựa khí thế ầm ầm khiến quốc gia xưa nay xưng bá khắp nơi như Đông Lâm trở tay không kịp mà luống cuống khiếp sợ.

Đúng vào lúc ấy, mật thư do chính Hà Hiệp hạ bút lại đến tay Vương hậu qua con đường cực kỳ bí mật.

Ba mươi vạn đại quân uy hiếp biên cương chẳng qua cũng chỉ đổi lấy một nữ nhân.

Chỉ một nữ nhân.

Chỉ một Bạch Sính Đình.

Nữ nhân hại chết hài nhi của họ, nữ nhân Sở Bắc Tiệp yêu và hận nhất, lại là cứu tinh duy nhất của Đông Lâm lúc này.

Thật chẳng biết nên khóc hay cười!.

Thật khó xử đến cùng cực!

Sự việc vô cùng khác thường này không thể khiến người ta hoài nghi, vì trên nét bút của Hà Hiệp đường đường là dấu ngọc tỷ của Vân Thường quốc, và cả chấp thuận do chính tay Diệu Thiên công chúa đề bút.

Đông Lâm vương lập tức triệu tập những trọng thần tâm phúc đến, thương thảo ngay cạnh giường bệnh.

“Trấn Bắc vương sẽ không đồng ý giao Bạch Sính Đình.”

“Vương đệ sẽ đánh thắng trận này.”

“Đại vương…” Lão Thừa tướng Sở Tại Nhiên quỳ sụp xuống, đau đớn mà thẳng thắn, “Với binh lực của quân địch, dù Trấn Bắc vương có thể chiến thắng, thì đó cũng là một trận huyết chiến, tử thương vô số.”

Đông Lâm vương im lặng, nhìn những lão thần đã theo mình bấy lâu.

Bao nhiêu sinh mệnh đang độ thanh xuân, những thần dân vương tộc Đông Lâm cần bảo vệ, vì một nữ nhân mà phải đổi biết bao xương máu, thì dù là nữ nhân Sở Bắc Tiệp thương yêu nhất cũng không đáng.

Nếu Sở Bắc Tiệp vẫn là Trấn Bắc vương của Đông Lâm thì chàng phải biết điều ấy.

“Vương hậu…” Nửa đêm thanh vắng, Đông Lâm vương cho gọi thê tử vốn đã tiều tụy của mình vào tẩm cung.

Chăm chú nhìn khuôn mặt tôn quý mà kiên quyết của Vương hậu, Đông Lâm vương thở dài: “Quả nhân biết, Vương hậu vẫn cho người mai phục gần nơi ẩn cư của vương đệ, muốn báo thù nỗi hận hại chết hài nhi.”

Khuôn mặt Vương hậu hoàn toàn bình tĩnh, thẳng thắn đáp: “Đúng vậy.”

“Nhưng, Vương hậu vẫn chưa hề hạ lệnh động thủ.”

Vương hậu tự cười mình, ánh mắt u ám: “Rốt cuộc đó cũng là nữ nhân Trấn Bắc vương yêu thương nhất, nếu thần thiếp ra tay, thì tình huynh đệ của Đại vương và Trấn Bắc vương sẽ chẳng thể cứu vãn. Trấn Bắc vương… Trấn Bắc vương không chỉ là đệ đệ của Đại vương, còn là Trấn Bắc vương canh giữ Đông Lâm, là bức thành trì không thể công phá của Đông Lâm ta. Thần thiếp có vô tri cũng chẳng thể vì cảm giác cá nhân mà hủy đi trụ cột quốc gia.”

Đông Lâm vương và Vương hậu kết tóc xe duyên đã nhiều năm, biết ái thê đau lòng vì cái chết của hai hài nhi, Đại vương xoa nhẹ bàn tay mềm mại của Vương hậu: “Quả nhân hiểu lòng Vương hậu.”

Sở Bắc Tiệp, vương đệ của Đại vương, đại tướng quân dũng mãnh nhất Đông Lâm, Trấn Bắc vương uy chấn tứ quốc, sao có thể tha thứ cho nữ nhân đã ra tay sát hại hai vương tử của Đông Lâm?

Vương hậu quay mặt đi, cố ngăn dòng lệ, trầm tĩnh hỏi: “Hà Hiệp tuân thủ lời hứa, lùi binh ba mươi dặm, đợi tin. Đại vương đã quyết định chưa?”.

Đông Lâm vương nhắm mắt suy tư, cuối cùng nặng nề lên tiếng: “Cử thân tín, tiếp ứng đội người ngựa của Hà Hiệp đến nơi vương đệ ẩn cư, dẫn Bạch Sính Đình đi. Ở thành đô, bằng mọi giá phải giữ vương đệ ở lại trước khi Bạch Sính Đình được đón đi.”

Thư của Đông Lâm vương cứ thế truyền đến tay Sở Bắc Tiệp đang chìm trong ân ái mặn nồng, dụ vị tướng quân vẫn không quên trọng trách quốc gia rời xa Bạch Sính Đình.

Sở Bắc Tiệp đã xuất phát, chẳng quản ngày đêm, vung roi thẳng tiến về thành đô. Chàng không biết rằng, từng bước chân tuấn mã đang giẫm lên trái tim những người rõ nội tình nơi vương cung, giẫm lên trái tim ca ca duy nhất của chàng, Đông Lâm vương.

Trong tẩm cung, bốn bề không một bóng người.

Tận mắt thấy Đông Lâm vương ngày một héo hon, cuối cùng Vương hậu đành hỏi một câu mà những đại thần tâm phúc không ai dám nhắc tới.

“Khi kẻ địch ở biên cương chịu lui quân, Trấn Bắc vương biết Bạch Sính Đình ẩn cư nơi biệt viện đã bị Hà Hiệp bắt đi, chúng ta phải làm thế nào?”

Đông Lâm vương mặt cắt không còn giọt máu, nhưng, cũng giống như Sở Bắc Tiệp, trong lúc bế tắc chẳng mất đi vẻ cứng rắn kiên nghị, mà vẫn mang nét bình tĩnh và kiêu ngạo của bậc vương giả, “Không cần giải thích. Chỉ cần vương đệ vẫn là đệ đệ của quả nhân, vẫn là Trấn Bắc vương của Đông Lâm, chỉ cần trong người vương đệ vẫn chảy nhiệt huyết của vương tộc Đông Lâm, vương đệ sẽ biết phải lựa chọn thế nào khi đối mặt với đại nghĩa quốc gia.”

Người của vương tộc phải có tinh thần hy sinh bản thân, huyết mạch quốc gia và huyết mạch cá nhân là một.

Nữ nhân thân yêu đến mức nào cũng không so được với một mảnh đất dù cằn cỗi của Đông Lâm. Cũng giống như Đông Lâm vương phải nhẫn nhịn nỗi đau mất con, vì không muốn mất đi Trấn Bắc vương, trụ cột của Đông Lâm.

Sở Bắc Tiệp, đệ đệ duy nhất của Đại vương, Trấn Bắc vương đại diện cho Đông Lâm trên chiến trường, vĩnh viễn không thể quên điều này.

Lòng mang nhiệt huyết, Sở Bắc Tiệp băng đi bất kể đêm ngày. Bạch Sính Đình an nhàn tự tại, cất cao tiếng hát nơi biệt viện.

Hai người không biết rằng, họ chẳng thể có được cuộc sống an nhàn tự tại trên cõi đời.

Thiên la địa võng dệt từ quyền thế, chiến tranh, mưu lược, và cả tình thân ruột thịt đang chờ họ phía trước.