Quyển 1 – Chương 25: Áo ngọc

Tôi khiếp sợ vô cùng, vô thức lùi về sau vài bước, toàn thân căng thẳng chỉ lo cái thi thể này đột nhiên bật dậy nhào về phía mình, thì thào: “Thi thể này sao lại thở được? Mọi người trước kia đã từng gặp chuyện giống thế này chưa?”

Đại Khuê run rẩy đáp: “Đương nhiên là chưa, nếu thường xuyên đụng phải mấy chuyện này, tôi đây thà đi quét nhà xí còn hơn đổ đấu!”

Tôi quay sang nhìn Phan Tử, anh ta đang đè miệng vết thương, mồ hôi đầy đầu, đáp: “Không cần biết là thứ gì, mau cho nó một viên đạn, có là bất tử cũng phải đi đời. Lần chần nữa nó đứng lên được thì phiền”

Tôi thấy cũng có lý, ở dưới lòng đất nghĩ lắm không bằng làm nhiều, việc gì cũng phải nhanh chóng chặn đầu mới êm, cho nên lập tức giương súng. Bất chợt chú Ba và Bàn Tử bên kia đều xua xua tay, kêu to: “Từ từ…đã!”

Nói xong, chú Ba vội vàng bước đến gần thi thể. Chú vừa đưa tay xua xua về phía tôi, vừa xem bộ giáp màu đen mặc trên mình thi thể, ngón tay run run chỉ vào nó, kinh ngạc đến nỗi miệng há to không khép lại nổi: “Này, này… cái này không phải là áo ngọc sao? Ông trời ơi, vậy ra nó thực sự tồn tại ư!”

Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, vội hỏi áo ngọc là cái gì? Chú Ba kích động đến nỗi nước mắt cũng muốn tuôn rơi, lắp ba lắp bắp: “Giời … giời đất ơi, Ngô lão tam ta đổ đấu lâu như vậy, rốt cuộc… Rốt cuộc cũng có thể tìm được một báu vật thần khí, đó là áo ngọc.” Chú túm lấy bả vai tôi: “Chỉ cần mặc áo này này, người ta sẽ cải lão hoàn đồng, cháu đã từng thấy chưa? Đây là sự thật! Cái xác này chính là minh chứng rành rành đó.”

Vào thời đại đó tứ tuần đã tính là già, vậy mà cái xác này tuy cơ thể đã teo tóp một ít nhưng khuôn mặt vẫn còn rất trẻ, thật sự trẻ. Tôi không khỏi giật mình, thầm nghĩ: chẳng lẽ trên thế gian này thực sự có chuyện cải lão hoàn đồng?

Bàn Tử đờ người ra nhìn đến quên cả chớp mắt, nói: “Thực không ngờ, Tần Thủy Hoàng tìm kiếm khắp nơi cũng không có được vật này, hóa ra lại mặc trên người xác chết. Mà ông Ba, ông có biết làm cách nào tháo nó ra không?”

Chú Ba lắc đầu: “Nghe nói thứ này không tháo được từ bên ngoài, cái này rắc rối đây, chẳng lẽ chúng ta phải bê cả cái xác này ra?”

Hai người sau đó bèn kiểm tra tới kiểm tra lui, tôi đứng một bên nhìn họ nâng tay lật chân xác chết, xem ra không có vẻ gì là nguy hiểm, lo lắng canh cánh trong lòng mới dần dần dịu đi, hỏi: “Nếu tháo áo ngọc này ra không biết người đó sẽ thế nào?”

Bàn Tử hình như chưa nghĩ tới điểm này, đáp bừa: “Bàn Tử ta cũng cóc biết, cùng lắm thì tan thành cát bụi thôi.”

Tôi bảo: “Hơ, người ta vốn đang sống khỏe, chúng ta làm vậy không phải mưu sát sao?”

Bàn Tử nghe xong cười lăn cười bò ra đất, nói: “Đồng chí, đi đổ dấu mà tư tưởng giác ngộ sâu sắc như cậu thì khỏi đụng tay đụng chân vào thứ gì luôn. Mấy tên vương công quý tộc kẻ nào bàn tay không vấy máu, dù có bắt được cũng phải bắn chết ngay. Cậu còn lo lắng cho chúng nó thì đúng là ăn no rửng mỡ.”

Tôi ngẫm thấy đúng, nhìn hai người bận bận rộn rộn mà mình ngồi chơi xơi nước thì ngại nên cũng tới kiểm tra quan tài, tính lục lọi mấy thứ đồ bồi táng xem có tìm được vật gì đáng giá không. Đáy quan tài là một tầng dày những mảng gì đó trông giống như lớp vảy, phía dưới xếp từng lớp từng lớp minh khí (*) mà tôi cũng chẳng biết tên. Tôi thử nhặt lên một lớp vảy là lạ, hỏi: “Cái của nợ gì đây?”