Quyển 1 – Chương 30

Quý phi quay đầu nhìn Lăng Khiếu Dương, thở dài nói: “Ngươi… chẳng lẽ lại che chở nàng? Một kẻ đã giết chết người thân, là loại phụ nữ coi trời bằng vung, giữ lại là có dụng ý gì…?”

Lăng Khiếu Dương cau mày gắt gao nhăn lại, nhìn mẫu phi tức giận, trong lòng lo lắng không thôi, an ủi nói: “Mẫu phi thân thể quan trọng hơn, hài nhi chắc chắn trừng trị nàng”- Lăng Khiếu Dương nói xong liền quay lại nói với Vân San: “Vân San, mau đỡ Quý phi vào nằm”

Vân San gật đầu, an ủi Quý phi nói: “Di nương, đừng làm cho Khiếu Dương lo lắng, đi vào trong thôi, Khiếu Dương tự biết xử lý, thân thể người vẫn quan trọng hơn”- Quý Phi lúc này mới đứng dậy, trừng mắt liếc Hữu Hi, để Vân San tùy ý dìu vào trong tẩm nghỉ ngơi.

Con ngươi đen Lăng Khiếu Dương nhìn mặt Hữu Hi lưu lại ấn năm ngón tay hồng, tay hắn run nhè nhẹ: “Lưu An, đem chon phụ nữ không biết điều này đến phòng ăn làm khô công nửa tháng, lấy đó làm trừng phạt, nhớ kỹ, cho người giám sát thật chặt”.

“Vâng ạ”- Lưu An lên tiếng.

Đôi mắt đep của Hữu Hi nhìn Lăng Khiếu Dương, có chút mê hoặc, sua đó xoay người đi ra ngoài. Nàng hận nam nhân, càng hận nam nhân đánh phụ nữ, mà Lăng Khiếu Dương lại chính là loại người như vậy, nàng càng vạn lần hận xã hội cũ này, cái hận này đó chính là nữ nhân kh6ong thể ngẩng đầu làm người.

Lăng Khiếu Dương nhìn theo thân ảnh Hữu Hi, tuyệt đối nghĩ không ra, mẫu phi đang tịnh dưỡng, nhưng lại đột nhiên tức giận, không rõ, chính mình vì sao lại mềm lòng, Lăng Khiếu Dương suy nghĩ vẫn không ra được lý do, trái tim lại lo lắng bệnh tình mẫu thân, nên cũng chẳng thể tiếp tục suy nghĩ, liền vung tay tiến nhập vào trong nội tẩm.

….

Hữu Hi bị phạt đến phòng ăn làm việc, dặn dò nàng nấu cơm, ở hiện đại không có mẹ, nàng phải tự chăm sóc bản thân cùng đệ đệ, còn phải lo cho cuộc sống hằng ngày, nên mọi việc đều làm qua, trừ việc duy nhất là không có bổ củi.

Búa nặng như vậy, nàng giơ lên thôi cũng đã rất tốn sức, nàng biết chính xác là do Khai mama cố ý an bài cho nàng việc khó khăn, làm khó làm dễ nàng. Hai tay run rẩy, khó khăn giơ búa lên, cố gắng nâng búa lên cao, hướng về phía trước mà hạ xuống, nhưng cây búa nặng không nghe lời, muốn nó về trước, nó lại lệch về phía sau, cán búa trong tay tuột ra, Hữu Hi rất nhanh buông tay, chạy trối chết về phía trước vài bước, búa nện xuống đất một tiếng, là nơi nàng vừa đứng bổ.

Nguy hiểm thật, Hữu Hi vỗ ngực, may mắn chạy thoát, nếu không chân nàng đã tàn phế, Hữu Hi đi về phía cây búa, cúi đầu thở dài: “Ai… tại sao đến cuối cùng ta vẫn khổ thế này?”

“Ngươi quả thật rất cố gắng để khố thế này”- Phía sau một đạo âm thanh xé gió.

Hữu Hi xoay người, chứng kiến Hoàng Bắc Thiên, gương mặt đẹp trai, phía sau thân hình cao lớn là thân tín của hắn, Hữu Hi vẫn còn chưa biết tên Thiếu Cửu.

“Hoàng Bắc Thiên? Ngươi sao lại tới đây?”

Hoàng Bắc Thiên nhìn mặt Hữu Hi còn dấu năm ngón tay ửng hồng, con ngươi đen trở nên âm trầm, nhưng lóe ra chút đau xót, trên gương mặt tuấn tú có một loại thần sắc làm người khác khó hiểu.

“Ngươi lại dám kêu tên chủ tử , ta không khách khí nữa đâu, chẳng biết lớn nhỏ”- Thiếu Cửu bực mình giơ nắm tay lên đe dọa Hữu Hi, nhưng vừa nhìn thấy mặt Hữu Hi, thanh âm của hắn không nhịn được mà hạ xuống, gương mặt nhỏ nhắn xinh như hoa như ngọc lại bị đối đãi như thế, không khỏi trỗi dậy sự thương hoa tiết ngọc.