Quyển 1 – Chương 4: Dam giới (xấu hổ)

Triển Chiêu có chút bất đắc dĩ. Dùng loại âm điệu không chút cảm xúc như thế mà khi nói ra vẫn khiến người ta có cảm giác hoa lệ, trên đời này có lẽ chỉ có một người ——– Bạch Ngọc Đường. Sỡ dĩ Triển Chiêu một mình trốn khỏi Khai Phong đến huyện Cừ Sơn, nếu nói rõ lý do mà trong đó không có ý muốn tránh Bạch Ngọc Đường, chính là gạt người. Hắn không muốn người nọ thấy tình cảnh mắt mình không nhìn được, về phần lý do tại sao hắn cũng không rõ.

.

.

Bạch y nhân trước mắt đương nhiên là Bạch Ngọc Đường, hắn vừa đi vòng qua đoàn người muốn vào quán uống chút trà, chợt nghe thấy phía trước có tiếng ồn ào xôn xao. Đi tới bên ngoài đoàn người lại nghe thấy Triển Chiêu nói với tên giả mạo mình: “Bạch Ngọc Đường tính tình không tốt, đắc tội nhiều người”, còn có câu kia: “Bạch Ngọc Đường là bại tướng dưới tay ngươi a, ta đây có thể nhường ngươi…” lập tức dở khóc dở cười, con mèo đó đã thành mèo mù rồi, vẫn còn có tâm trạng đi chiếm tiện nghi người khác.

“Ngươi là ai a?” Bạch y nhân giả mạo từ mặt đất bò dậy, có chút thẹn quá hóa giận, thấy nửa đường lại nhảy ra thêm một người, vốn dĩ bị thua đã không vui, lúc nào càng thêm tức giận.

“Hư hư.”

Người nọ nói còn chưa dứt lời, đã thấy Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương xua tay với hắn.

Bạch y nhân không hiểu gì.

Chỉ thấy hai tiểu tử kia nỗ lực nháy mắt với hắn —— chạy mau nha, người này tính tình không tốt như người kia! Cẩn thận hắn làm thịt ngươi!

Bạch Ngọc Đường không để ý tới người nọ gào rống, mà là quay đầu lại nhìn Triển Chiêu, thấy hắn còn đang nhắm mắt, liền nói: “Ta không cần ngươi nhường, mở mắt ra đánh đi.”

Triển Chiêu xấu hổ, âm thầm le lưỡi, vậy mà cũng bị hắn nghe thấy.

Tiểu Tứ Tử kéo tay áo Tiêu Lương: “Tiểu Lương Tử, Bạch Bạch hình như không vui.”

“Tiêu Lương nhỏ giọng nói bên tai Tiểu Tứ Tử: “Ngươi nghĩ xem a, tân tân khổ khổ tìm tới, lại nghe Triển đại ca nói xấu hắn.”

“Ngô.” Tiểu Tứ Tử nháy mắt mấy cái: “Hảo nghiêm trọng nga.”

“Đúng vậy.”

.

.

Nhĩ lực Triển Chiêu rất tốt, nghe rất rõ, đưa tay sờ sờ mũi. Tay vừa buông xuống, liền nghe bên tai có tiếng gió. Hắn biết là Bạch Ngọc Đường tới, vội vàng chống đỡ. Động tác của Bạch Ngọc Đường so với tên giả mạo kia nhanh hơn nhiều. Cũng vừa hảo, Triển Chiêu nghe tiếng xác định vị trí sau đó ra chiêu, chuyên tâm ứng phó.

Bạch Ngọc Đường trong lòng thầm khen, Triển Chiêu đích thật là một kì tài võ học, có thể có liên quan đến tính tình thấy biến bất kinh của hắn. Có điều… ngũ giác mất một, muốn thắng một tên giả mạo dễ, nhưng muốn thắng được Bạch Ngọc Đường, lại quá khó rồi.

Hai người so chiêu có chút đặc sắc, người vây quanh còn đang xem tới náo nhiệt, xa xa đã nghe thấy tiếng bộ khoái hô: “Ai dám gây rối trên đường?”

Bạch Ngọc Đường thả người nhảy lên mái gian nhà bên đường, tránh phải gặp chuyện phiền phức bên dưới, Triển Chiêu nghe tiếng gió nhận được phương hướng, cũng đuổi theo, hai người lại tiếp tục đánh, người phía dưới nhìn không thấy nữa. Lại thấy bộ khoái đến, liền tản đi.

.

.

Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương lại sốt ruột, đuổi theo vào trong một hẻm nhỏ, cũng chỉ có thể nghe được âm thanh từ bên trên truyền đến nhưng không thấy người.

“Nhìn không thấy.” Tiểu Tứ Tử nhón chân nhìn lên trên.

Tiêu Lương chọc chọc Tiểu Tứ Tử: “Cẩn Nhi, ta bế ngươi nhìn thử, xem có thấy không.”

“Hảo nha.” Tiểu Tứ Tử đúng thật là tiểu ngốc, Tiêu Lương so với hắn cao hơn bao nhiêu? Làm sao thấy được. Tiêu Lương hạnh phúc dạt dào ôm lấy Tiểu Tứ Tử.