Quyển 1 – Chương 40

ăng Khiếu Dương trong cơn tức giận, không làm chủ được lý trí, tung chưởng hướng về phía Hữu Hi.

Hoàng Bắc Thiên một mặt né tránh, hai bên quá chênh lệch, hắn biết chính mình không thể đánh lại, nhưng cũng không thể làm cho mọi chuyện trở nên rối rắm, không cách nào giải quyết, hắn muốn đem Hữu Hi đi cũng không có khả năng.

Nhưng hắn không muốn Hữu Hi bị thương, thân hình to lớn chắn trước mặt Hữu Hi, Lăng Khiếu Dương dùng một chưởng đánh vào trên ngực Hoàng Bắc Thiên, mà Hoàng Bắc Thiên không hề tránh né, cũng không phản kích, ngạnh sinh tiếp nhận một chưởng của Lăng Khiếu Dương.

“Hoàng Bắc Thiên ngươi có sao không”- Hữu Hi nhìn Hoàng Bắc Thiên trúng một chưởng của Lăng Khiếu Dương, lo lắng, tay nắm lấy ống tay áo của Hoàng Bắc Thiên, kinh hoàng kèm theo lo lắng.

Lăng Khiếu Dương nhìn Hữu Hi vì Hoàng Bắc Thiên mà lo lắng lại càng tức giận, đi về hướng Hoàng Bắc Thiên công tới.

Hữu Hi vọt tới trước mặt Hoàng Bắc Thiên, dang hai tay, thống khổ hét: “Đừng đánh nữa, ta sẽ đi với ngươi!”- Hữu Hi nói xong liền đi về phía Lăng Khiếu Dương.

“Hữu Hi…!”- Hoàng Bắc Thiên căng thẳng muốn đem Hữu Hi kéo vào trong lòng nhưng Lăng Khiếu Dương đã ra tay trước hắn một bước. Bàn tay cứng như thép túm lấy Hữu Hi vào lòng, giữ chặt lấy Hữu Hi mang theo cả sự tức giận, vẻ mặt âm tàn, nhưng cười lạnh nói: “Huynh đệ không nên vì một người phụ nữ mà làm mất hòa khí, Bắc Vương nên trở về nghỉ ngơi”

“Ngươi muốn như thế nào!”- Hoàng Bắc Thiên vẻ mặt đau đớn tiến lên từng bước.

“Hoàng Bắc Thiên, ngươi muốn tạo phản sao?”- Lăng Khiếu Dương nhìn Hoàng Bắc Thiên bộ dạng không hề sợ chết, không nhịn được phẫn nộ quát.

Tạo phản là tội danh thiên cổ, Hữu Hi kinh hô: “Hoàng Bắc Thiên đừng xen vào chuyện của ta nữa, ta thật sự không có việc gì, thật sự không có”- Nói xong quay đầu nhìn Lăng Khiếu Dương. “Vương gia, dù sao đây cũng là nơi ở của ngươi nên tha cho Hoàng Bắc Thiên, các ngươi đều là huynh đệ thì không nên vì ta đả thương hòa khí!”

Cặp mắt hồn nhiên của Hữu Hi mang theo hoảng sợ cùng bất an, thành tâm khẩn cầu, trái tim Lăng Khiếu Dương cực kỳ khó chịu, cánh tay siết chặt, như muốn bóp nát thắt lưng Hữu Hi, con ngươi âm trầm nhìn Hoàng Bắc Thiên, trầm giọng nói: “Đương nhiên, Bắc Vương huynh là huynh trưởng rất tốt của bổn vương, làm sao có thể vì một người như ngươi đả thương hòa khí”

Ánh mắt Hoàng Bắc Thiên có chút phẫn nộ, cam chịu, nhìn Hoàng Bắc Thiên cùng Hữu Hi, âm thầm hạ quyết tâm sẽ đem Hữu Hi đi.

Lăng Khiếu Dương hừ lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn gương mặt kinh hoảng của Hữu Hi, trầm thấp nói “Chúng ta trở về nghỉ ngôi thôi”

Hữu Hi cúi đầu, rõ ràng câu nói của Lăng Khiếu Dương có hàm nghĩa, không dám nhìn ánh mắt Hoàng Bắc Thiên.

Lăng Khiếu Dương cong môi cười lạnh, ôm lấy Hữu Hi về phía Nghĩa Hằng Lâu.

Hoàng Bắc Thiên nắm chặt hai tay, căm tức nhìn Lăng Khiếu Dương, hắn không biết đêm nay, Lăng Khiếu Dương sẽ hành hạ Hữu Hi thế nào, hận chính mình vì qua xúc động, vội vàng hấp tấp, nhưng nhìn Lăng Khiếu Dương sỉ nhục Hữu Hi, hắn không cách nào bình tĩnh.

Nhưng, vì sự xúc động của bản thân làm cho Hữu Hi lâm vào biển lửa, nội tâm Hoàng Bắc Thiên lo lắng mà thống khổ.

Lăng Khiếu Dương đá văng cửa Nghĩa Hằng Lâu, nổi giận túm lấy Hữu Hi đi vào, tay dùng sức, Hữu Hi té lăn trên đất, như con nai bị chấn kinh, kinh hoảng sợ hãi nhìn Lăng Khiếu Dương tức giận, cố gắng tự nhủ bản thân không nghĩ tới thủ đoạn tàn khốc của hắn, dũng cảm đứng lên đối mặt với cơn tức giận của Lăng Khiếu Dương.