Quyển 1 – Chương 5

Chú Tiêu vừa cài ngòi nổ được một nửa, bị Phương Trác hét nhém chút kéo đứt luôn dây dẫn.

Mọi người nổi giận quát: “La cái gì!”

Triển Hành cầm đèn pin, đặt dưới cằm, chiếu từ dưới lên trên, gió tà từng trận, bi thảm gọi: “Phương huynh đệ ơi…”

Phương Trác bị dọa, thiếu chút nữa tè ra quần, phẫn nộ quát: “Đừng có dọa người ta chứ! Tổ sư gia gia nói rằng khi xuống huyệt không được dọa người! Phạm húy đó!”

Tạ lão tặc gõ gõ tẩu thuốc xuống đất, ung dung nói: “Dọa kiểu đó chết người như chơi…”

Lâm Cảnh Phong ngoắc Triển Hành: “Cậu ta không biết, thông cảm, qua đây”

Lâm Cảnh Phong bao che khuyết điểm, Tạ lão tặc cũng không tiện nói thêm gì, chỉ còn lại Phương Trác trợn mắt nhìn mà thôi. Triển Hành ngẩng đầu ngắm kỹ tranh vẽ tường, Lâm Cảnh Phong nói: “Cậu cảm thấy đây là cái gì?”

Bích họa được tạo thành từ các loại đá đủ màu như xanh, vàng, đỏ khảm vào nhau, rực rỡ muôn sắc, hợp thành một bức tranh phụ nữ.

Triển Hành nói: “Chiếu theo tiêu chuẩn của nghệ thuật hội họa đương thời thì đây là đang thể hiện một…người phụ nữ rất xinh đẹp”

Lâm Cảnh Phong nói: “Là phi tử của ông ta chăng?”

Triển Hành nhìn thoáng qua quan tài đá an tĩnh ở giữa, gật đầu nói: “Có thể vậy…” Lời chưa dứt thì chú Tiêu đã cho nổ ống dẫn, ầm một tiếng, vụn đá văng tứ tung, một luồng sóng trùng kích dâng trào, Triểu Hành vội trốn ra sau lưng Lâm Cảnh Phong.

Chỗ mà chú Tiêu chọn nổ đều là điểm tiếp nối của cửa đá, sau trận nổ nguyên tảng đá khổng lồ nặng ngàn cân chịu tác dụng của sức giật ầm ầm đổ xuống.

Trong phòng là một giá đồng cỡ lớn, trên giá dùng dây đồng để buộc các mảnh ngọc thạch lớn nhỏ không đều, uy lực của trận nổ kia khiến các mảnh ngọc thạch va chạm lẫn nhau, kêu leng keng.

Mọi người yên lặng.

Tạ lão tặc chửi thề mấy tiếng, đứng dậy kiểm tra, chú Tiêu mừng như điên: “Là nhạc khí cổ đại! Lần này được thứ đáng giá rồi!”

Cái giá ngọc thạch kia cao chừng 1m7, từ dưới lên trên chia làm hai tầng, ngọc thạch từ lớn đến nhỏ, mỗi tầng chín miếng, miếng ngọc ngoài cùng bên trái là nhỏ nhất, chưa bằng gan bàn tay.

Chú Tiêu khó có thể tin mà gảy biên khánh* ngọc trên giá, quay đầu liếc nhìn Lâm Cảnh Phong, cười nói: “Có lai lịch gì, em trai nói nghe thử?” [*là một loại nhạc khí cổ, xem hình minh hoa bên dưới]

Triển Hành và Lâm Cảnh Phong nhỏ giọng đối thoại mấy câu, Lâm Cảnh Phong đi qua, nói:

“Biên khánh, tổng cộng có mười tám miếng, chủ nhân trong mộ là một vị vương tộc, thiên tử khánh có ba mươi sáu miếng, vương tộc khánh mười tám miếng, hầu khánh chín miếng”

Tạ lão tặc kích động nói: “Hẳn là còn thứ đáng giá khác, tìm tiếp đi”

Chú Tiêu vội nhìn sang nhĩ phòng bên kia.

Lâm Cảnh Phong đứng trước biên khánh, vùi đầu nhặt chiếc thìa dài một bên giá khánh, Triển Hành theo qua, nói: “Nhạc khí rất lưu hành thời đó, tương truyền Khổng Tử chính là cao thủ chế tạo khánh”

Lâm Cảnh Phong dùng chiếc thìa dài kia gõ gõ lên một miếng ngọc thạch, phát ra âm thanh êm tai.

Cùng lúc đó,y phảng phất nghe được có tiếng động nhỏ vụn nào đấy vang lên từ sâu trong nhĩ phòng, giống như âm thanh của viên châu đồng tròn lướt qua rãnh lõm.

Ở một bên nhĩ phòng, tại một góc chết mà chú Tiêu chưa từng thấy tới, lại có một cái đỉnh đồng xanh nho nhỏ, trong đỉnh đặt vài tấm thẻ đá.

Triển Hành tiến lên nhặt ra, đưa về phía ánh đèn ngoài phòng xem xét, bên trên viết đầy ký hiệu kỳ dị.

Lâm Cảnh Phong hỏi: “Là gì vậy?”

Triển Hành: “Nhạc phổ diễn tấu, thử xem?”

Cậu đón nhận thìa dài, cán gõ nhạc kia không phải vàng cũng chẳng phải ngọc, lúc gõ lên biên khánh lại đưa tới một loạt tiếng vang khe khẽ.

Triển Hành không nghe thấy, nhưng Lâm Cảnh Phong đã nhận ra được.

“Phía sau có cơ quan” Lâm Cảnh Phong đè tay Triển Hành: “Là dùng nhạc khí để khởi động”

Triển Hành mờ mịt hỏi: “Nói cho bọn họ biết không?”

Lâm Cảnh Phong do dự, cùng lúc đó nhĩ phòng bên kia truyền ra tiếng phá sập, bọn họ quay đầu lại nhìn, chú Tiêu đã cho nổ thành công cánh cửa đối diện.

Lớp cửa đá thứ hai ầm ầm sụp đổ, hiện ra không gian phòng.

“Sao lại thế này?” Chú Tiêu ngạc nhiên nói.

Trong phòng bên trống rỗng, chỉ có một chiếc quan tài đã bị mở ra, Phương Trác không ngừng run rẩy, lảo đảo lui vài bước.

Quan tài mở rộng, nắp quan bị ném sang một bên, vách tường trước mặt bị đất phủ kín mít, không có lối ra nào khác, cho dù là Tạ lão tặc kiến thức rộng rãi cũng không khỏi sởn tóc gáy, lẩm bẩm: “Chạy…chạy mất rồi?”

“Không thể nào” Lâm Cảnh Phong tiếp lấy đèn pin, chiếu một vòng lên chỗ cao của nhĩ phòng.

Trước khi bọn họ tiến vào thì nơi này hoàn toàn bị phong bế, vải lót trong quan tài hiện ra hình người hoàn chỉnh, rõ ràng là có thi thể, nhưng cửa đá chưa từng bị mở thì sao nắp quan tài lại tự động bung ra? Xác ướp chạy đi đâu rồi?

Phương Trác phát run nói: “Bánh chưng…Bánh…”

Lâm Cảnh Phong nói: “Lúc trước cậu bảo trong này chỉ có hai cỗ thi thể thôi mà? Cỗ thứ ba này ở đâu ra?”

Triển Hành cố gắng quan sát thẻ đá: “Ai biết a, nói không chừng là một ngôi mộ khác? Vừa mới đào thông chăng?”

Người nói vô tâm, nhưng Lâm Cảnh Phong lại sáng tỏ thông suốt, đi vào nhĩ phòng lấy ngón tay móc chút bùn đất trên tường ngửi ngửi, nói: “Đây là một động trộm khác, phỏng chừng là do bộ hạ của Đảng Ngọc Côn thời Dân quốc đào thông qua”

“Trong mộ có ba người…” Lâm Cảnh Phong ngẫm nghĩ: “Đây hẳn cũng là nữ thi, thi thể và vật tuẫn táng đã bị chuyển đi từ trước rồi, sau hang động bị đất đá trôi lấp kín, hình thành nên trạng thái như chúng ta thấy hiện tại”

Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, Lâm Cảnh Phong cúi người xem xét vải lót dưới đáy quan, không thu hoạch được gì.

Tạ lão tặc hậm hực nói: “Vô phương”

Chú Tiêu cười: “Cũng đâu phải trắng tay, chuẩn bị dỡ nhạc khí kia đi thôi”

Lâm Cảnh Phong ra hiệu chờ chút: “Nhìn lại xem” Nói xong hỏi Triển Hành: “Cậu biết cách diễn tấu nhạc khí không?”

Triển Hành khoa tay múa chân nửa ngày, không hồi đáp, sau đó nhặt lấy thìa dài, gõ gõ lên biên khánh.

Thanh âm hoặc thanh thúy, hoặc trầm khàn vang lên, hết sức êm tai, tao nhã trang trọng, nốt nhạc dần dần lắng xuống, cho đến khi quay về yên lặng.

Mỗi khi Triển Hành gõ một nhịp khánh, cơ quan sâu trong nhĩ phòng liền chịu sự cộng hưởng kỳ lạ, một viên đồng men theo quỹ đạo bên trong vách tường trượt xuống, tụ họp ra phía sau bích họa giữa mộ huyệt.

Dưới tác dụng tụ hội của viên châu, bức họa bằng đá ngũ sắc bắt đầu chuyển động, chậm rãi biến ảo, từng khối màu dời đi, bích họa từ từ lùi lại.

Chú Tiêu kinh hô một tiếng, bích họa vẫn chưa mở ra hoàn toàn thì đã lách mình lao vào trong khe hở.

“Chờ đã!” Lâm Cảnh Phong hô.

Tạ lão tặc chạy như bay, giống như phát hiện được kho tàng mới, tức khắc theo sau chú Tiêu lao sâu vào trong mộ huyệt.

Triển Hành buông chày gõ nhạc, dường như đang hồi tưởng lại điệu nhạc ban nãy.

“Thẻ tưởng niệm nguyên mẫu sớm nhất” Cậu hướng về phía ánh đèn kiểm tra thẻ đá trong tay: “Đây chính là phát hiện lớn của ngành khảo cổ học, cộng thêm khánh nhạc vừa rồi nữa, hẳn là do chủ nhân của mộ huyệt này sáng tác ra để tưởng niệm phi tử của mình, có thể cho tôi tấm thẻ tưởng niệm này không?”

Lâm Cảnh Phong nói: “Họ sẽ đem đi bán, từ bỏ hy vọng đi, cậu muốn cái này làm gì? Đem về Mỹ hả?”

Triển Hành nghĩ lại cũng phải, nên không kiên trì nữa.

Sau tranh tường là một lối đi sâu tối mịt, Lâm Cảnh Phong bật sáng đèn pin, chậm rãi đi về phía trước, gọi: “Chú Tiêu? Anh Tạ?”

Không ai hồi đáp.

Không biết con đường ngầm này thông ra đâu, đột nhiên gió lớn quất vào mặt, Lâm Cảnh Phong nghiêng người một cước đá văng Triển Hành, sau đó nhún người nhảy lên, khó khăn tránh né thiết tiễn bắn ngang dưới chân.

“Cẩn thận!” Lâm Cảnh Phong quát: “Lui lại!”

Triển Hành hoảng hồn, vội lui ra sau, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đèn pin trong tay Lâm Cảnh Phong nhoáng qua mặt đất, phân biệt vị trí gạch đá, nhảy mạnh mấy cái liền, sau cùng cơ quan vang lên một tiếng trầm đục, hết thảy đều an tĩnh.

Trong bóng tối, Triển Hành dựa lưng vào vách thông đạo thở dốc một hồi, hết thảy đều diễn biến quá đột ngột, rốt cuộc trấn định lại, hỏi: “Này, anh đâu rồi?”

Không ai trả lời, Triển Hành thầm kinh hãi.

Cậu móc bật lửa ra, tia sáng yếu ớt chiếu rọi địa phương nhỏ hẹp xung quanh.

“Lâm Cảnh…Tiểu sư phụ!” Triển Hành gọi to.

Tên rơi đầy đất, Triển Hành không ngừng thở dốc, dưới đất mơ hồ truyền lên tiếng người, Triển Hành thở phào nhẹ nhõm, gục xuống nền gạch áp sát tai vào, lại thêm một mũi tên lướt qua đỉnh đầu cậu.

Triển Hành: “…”

Cậu thử ấn ấn, một khối gạch trong đó di chuyển, Triển Hành liền hiểu ra đây là một cơ quan sống.

Cậu mở cơ quan, ánh đèn pin chói mắt bên dưới bắn xéo lên.

“Anh sao rồi!” Triển Hành sốt ruột hô.

Lâm Cảnh Phong: “Không sao! Cậu quay về kéo dây thừng lại đây!” Một cái đèn pin khác quơ quơ ở gần đó, Triển Hành nhìn thấy Tạ lão tặc dựa người bên hố.

Triển Hành phân biệt vị trí, đánh một ký hiệu trong góc, bước nhanh về phía cửa động lấy thừng leo núi.

Lúc cậu lướt qua quan tài đá thì phát hiện trong mộ huyệt dường như xuất hiện biến hóa cực nhỏ, song lại không rõ vấn đề xảy ra nơi đó là gì. Trong ngôi mộ u ám, mấy cỗ thi thể nằm ở góc tường, ngũ quan thối rữa dữ tợn như đang chăm chú nhìn vào động tác của cậu.

Rốt cuộc Triển Hành cũng bắt đầu cảm thấy rờn rợn, từ đầu đến cuối luôn có Lâm Cảnh Phong bên cạnh, hiện giờ phải hành động một mình, không khỏi sởn tóc gáy.

Triển Hành mở di động, mượn ánh sáng màn hình cấp tốc chạy ra con đường chính của mộ huyệt, lục ra một cuộn thừng leo núi khác trong ba lô của Lâm Cảnh Phong.

Sắp nửa đêm, rừng cây trên sườn núi đâu đâu cũng là gió lạnh, Triển Hành bị thổi đến run cầm cập.

Cùng lúc đó, dưới đáy đường ngầm:

Chú Tiêu dùng tay búng vào vách tường xung quanh, tiếng kim loại trầm trầm vang lên.

Nơi mà Lâm Cảnh Phong té xuống là một con đường đá trơn trượt, nó chạy xéo qua hơn nửa nền mộ huyệt, thông ra một cái hố tuẫn táng khác, trong hố rải kín xương người trắng hếu, trên trần mở một cửa sổ áp mái to cỡ bàn tay, vừa lúc trăng lên giữa trời, ánh sáng từ cửa sổ áp mái vẩy xuống, chiếu vào đống xương cốt dầy đặc.

“Những bộ xương này đều là dân phu đào mộ” Chú Tiêu nói.

Tạ lão tặc dựa vào vách hố thở dốc, lão và chú Tiêu, Phương Trác là nhóm đầu tiên té xuống, bị gãy hai chân.

“Không xong, già rồi, nếu không phải dẫn theo đồ đệ thì làm thêm vài chuyến nữa chắc sẽ giải nghệ thôi” Tạ lão tặc nói.

Mặt Phương Trác đầy máu, lúc mới vào mật đạo thì bị cơ quan tiễn bắn bị thương tai trái, may mà chỉ sượt qua.

Lâm Cảnh Phong nối chân gãy cho Tạ lão tặc, phân phó: “Lấy hai cây xương đùi người chết lại đây cho sư phụ cậu nẹp cố định”

Chú Tiêu nói: “Đây là một căn phòng kim loại, làm bằng đồng chăng?”

Lâm Cảnh Phong đứng dậy, nhìn quét qua bốn phía, ánh trăng sáng ngời, y cất đèn pin, chỉ thấy xung quanh là một không gian hình tròn, trên vách tường khắc đầy chữ thượng cổ.

Lâm Cảnh Phong nói: “Nhìn không hiểu, mật thất hình tròn à? Hẳn là hố bồi táng, đợi lát nữa kêu Triển Hành xuống xem thử”

Chú Tiêu nói: “Chữ chuyển động này, Lâm Tam, cậu tới đây xem”

Chú Tiêu đưa tay ấn lên một chữ khắc kỳ dị, khiến nó lõm vào chút ít, sau vách tường tròn truyền ra tiếng cơ quan khe khẽ.

Lâm Cảnh Phong nói: “Tốt nhất là chú đừng sờ bậy bạ”

Tại một đầu mộ huyệt khác:

Triển Hành lần thứ ba đi vào giữa mộ thất, xem xét khắp nơi, muốn đem dây thừng buộc vào một nơi cố định, chỗ đó chỉ có hai cỗ quan tài đá.

Cậu vòng dây thừng qua cỗ quan tài rỗng, cúi người thắt một nút kết, đột nhiên ý thức được có chỗ nào đó không giống với lần đầu tiên đi vào.

Vào lúc mình ra khỏi đường ngầm, ngọn đèn dầu hai bên bích họa cũng đã tắt.

Trong lòng Triển Hành dâng lên một nỗi sợ hãi mãnh liệt.

Trong không gian tĩnh mịch, cỗ quan tài bên kia phát ra tiếng vang trầm đục.

Triển Hành: “…”

Triển Hành run rẩy quay đầu lại, nắp quan tài vô cùng chậm rãi trượt mở.

“Má ơi_____” Triển Hành sợ hãi la hét điên cuồng, ngã ra phía sau.

Nắp quan tài trượt được một nửa thì ngừng.

“A a a a…A, a, a…” Triển Hành như bệnh thần kinh nắm lấy cây gõ khánh cán dài, hướng về phía quan tài hét lớn: “Đừng ra đây! Đừng ra đây a! Bánh chưng! Ta cảnh cáo ngươi! Ngươi đừng ra đây a! Ta là cầu thủ bóng chày đó!”

Triển Hành đem móng lừa đen mà Lâm Cảnh Phong đưa cho cậu lúc trước ném vào trong quan tài.

Quan tài không còn động tĩnh nữa, Triển Hành sắp khóc tới nơi rồi, cậu quay về phía quan tài, chầm chậm cử động, hai tay cầm chặt thanh chày cán dài, chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống nếu có một cánh tay đưa ra, thì sẽ gõ mạnh lên cánh tay đó, nếu có một cái đầu thò ra, thì cho nó một cú home run luôn.

Nhưng không có phản ứng nào hết, nắp quan tài mở được một nửa, không mở hết cũng chẳng đóng lại.

Triển Hành giống như sinh ra ảo giác, thấy có cái gì đó từ trong quan tài chui ra, cậu triệt để sụp đổ, nổi khùng tiến lên dùng cái thìa cán dài trong tay ra sức đâm vào quan tài, phát rồ hét: “Quay về đi! Về đi a_____!”

Đâm mấy cái, Triển Hành run run nhặt dây thừng lên, nơm nớp lo sợ lui ra phía sau, kế tiếp chạy bạt mạng vào trong thông đạo.

“Anh anh anh…Anh còn ở đó không? Sư phụ? Sư phụ đại nhân yêu dấu ơi…” Triển Hành bổ nhào vào ván trượt trước cơ quan, dùng cả tay lẫn chân quăng dây thừng xuống.

Lâm Cảnh Phong cất tiếng: “Xuống đây, có thứ muốn cho cậu xem này”

Triển Hành cầu còn không được, lập tức thuận theo sườn dốc trượt xuống.

Lâm Cảnh Phong tiếp được Triển Hành, để cậu đứng vững rồi chỉ vào vách tường: “Nhìn nơi đó đi”

Triển Hành vẫn còn kinh hồn, Lâm Cảnh Phong nhíu mày hỏi: “Làm sao vậy?”

Triển Hành run run xua tay, chú Tiêu hỏi: “Tiến sĩ trẻ, những chữ này nghĩa là gì?” Nói xong lại ấn lên ký hiệu chữ khắc nguyên bản.

Tại một đầu mộ huyệt khác, nắp quan tài hoàn toàn mở ra, phần đáy nâng nghiêng lên một cỗ thi thể nam.

Xác ướp đời Chu chậm rãi đứng lên dưới tác dụng của cơ quan, mặt hướng về phía cửa đường hầm.

Trên mặt nam thi còn lưu lại dấu vết của móng lừa đen, mũi bị đâm lệch qua một bên_____chính là kiệt tác lúc nãy của Triển Hành.

“Đây là…là…chữ chung đỉnh*” Triển Hành nói: “Tôi cũng không hiểu mấy, để tôi xem thử coi trong điện thoại có không…” [*văn tự đúc hay khắc trên đồ đồng thời xưa]

Chú Tiêu nói: “Mấy cơ quan kia có thể mở thông ra cửa phòng bảo tàng không?”

Lâm Cảnh Phong bực bội nhíu mày, ý bảo chú Tiêu đừng hỏi nhiều.

“Sao, sao trên tường lại có chữ chung đỉnh?” Triển Hành lẩm bẩm: “Không đúng a, không nên khắc ở nơi này…Đáng lý ra phải khắc trên bụng đỉnh mới đúng chứ”

Triển Hành ngẩng đầu, nhìn thấy trên đỉnh còn có một của sổ áp mái to cỡ bàn tay, ánh trăng mông lung loáng thoáng rải xuống.

Di động có tín hiệu! Một vạch!

Triển Hành nháy mắt lên tinh thần, ra hiệu: “Mọi người chờ chút nha! Tôi gọi điện thoại hỏi!”

Lâm Cảnh Phong: “…”

Triển Hành bấm số nhà.

Bên kia bờ đại dương, New York, một giờ chiều!

Lục Thiếu Dung cầm ly cà phê trong tay, ngồi trước máy tính gõ một bản báo cáo nghiên cứu, điện thoại reo.

Lục Thiếu Dung: “Con trai cưng, mấy ngày trước bạn trai của con, thiếu gia của tập đoàn tài chính nào đó đã tìm tới cửa…”

Triển Hành: “Aiz aiz, Lục Thiếu Dung à, khoan hẳn nói chuyện đó, con có một vấn đề muốn hỏi nè, về văn vật Trung Quốc đời Chu”

Lòng Lục Thiếu Dung chấn động: “Triều Chu?”

Lục Thiếu Dung đang làm đề tài về ba triều đại cổ của Trung Quốc, nên rất có hứng thú, dựa vào ghế xoay xoa xoa huyệt thái dương: “Nói đi”

Triển Hành nói: “Có một thứ được chế tạo bằng kim loại, trên vách của nó khắc đầy chữ chung đỉnh…”

Lục Thiếu Dung: “Làm bằng kim loại, lại khắc đầy chữ chung đỉnh, không phải là một cái đỉnh sao?”

Ngón tay của Lâm Cảnh Phong giật giật, ra hiệu Triển Hành đưa di động qua, Triển Hành xua tay, nhấn loa ngoài, mọi người đứng dưới đáy hố đều nghe rõ giọng của Lục Thiếu Dung.

Mày chú Tiêu giật giật, ý thức được cha mẹ Triển Hành hẳn cũng là cổ vật thế gia, không thể khinh thường.

Lục Thiếu Dung: “Đỉnh to bao nhiêu?”

Triển Hành: “To cỡ căn phòng, cao năm mét”

Lục Thiếu Dung hỏi: “Ở New York không có loại nào tương tự vậy cả, ngược lại ở Thục quốc cổ có hàng đồng xanh rất lớn. Con thấy được ở đâu vậy?”

Triển Hành bịa chuyện: “Nhà bảo tàng văn hóa lịch sử Tây An”

Lục Thiếu Dung nói: “Mới khai quật gần đây sao? Ba không có tư liệu của nó, trên lý thuyết thì loại đỉnh lớn như thế cũng có thể có, tụi con dùng thang trèo lên đỉnh tham quan sao?”

Triển Hành vội nói: “Không phải, nó được đặt nằm ngang, có lẽ là di vật mới đào ra…bởi vì không có bất cứ lời giải thích nào cả, rất kỳ quái. Chữ chung cổ trên bụng đỉnh có hình tròn, con nhận không ra nó được bắt đầu từ đâu, giải thích cho tụi con biết đi, lúc đào ra, đáy đỉnh rải đầy xương người chết, là dân phu tuẫn táng”

Lục Thiếu Dung: “Đây hẳn là một loại cơ quan trong mộ huyệt đã từng xuất hiện thời Chiến Quốc, họ đặt loại đỉnh này trong một mật đạo nào đó, đồng thời cũng tàn sát nô lệ chôn cùng…Chữ khắc chuyển động trong đỉnh thông với toàn bộ cơ quan trong mộ huyệt, tốt nhất con nên miêu tả cụ thể một chút”

Triển Hành: “Con đã gửi hình vừa chụp được vào mail của ba rồi đó”

Lục Thiếu Dung ngồi thẳng lưng, quan sát ảnh chụp chốc lát: “Chụp từ góc độ nào vậy? Flash mờ quá”

Triển Hành đương nhiên không thể nói cho y biết là mình chụp được trong bụng đỉnh, bèn ấp a ấp úng cho có lệ, lát sau, trong điện thoại truyền ra giọng của Lục Thiếu Dung:

“Đây là một kiểu trang trí tương đối kỳ lạ, tất cả chữ khắc đều có một công dụng duy nhất, chính là làm chốt mở, trong bụng đỉnh còn có góc nhọn nào nhô ra nữa không?”

Triển Hành vui mừng nói: “Có, có! Sao ba biết?”

Chú Tiêu và Lâm Cảnh Phong cúi người, nhìn thấy vô số gờ kim loại bén nhọn lồi ra trong một hàng chữ khắc.

Lục Thiếu Dung: “Ừm, vậy là đúng rồi”

Triển Hành: “Những thứ này có gì thú vị sao?”

Lục Thiếu Dung: “Ừ, quả thật rất thú vị, bất cứ một khối chữ khắc nào bị ấn vào tận cùng thì những vật nhọn đó sẽ bắn ra”

Triển Hành: “?”

Lục Thiếu Dung: “Chúng là mũi nhọn của các cây thương, khi nô lệ bị đuổi vào trong đại đỉnh này, cơ quan lập tức khởi động, hơn một ngàn cây trường thương kim loại sẽ đồng loạt bắn ào ra, đem toàn bộ sinh vật còn sống trong đỉnh xuyên hết vào thương”

Triển Hành: “…”

Chú Tiêu: “…”

Lâm Cảnh Phong: “…”

—————————————-

_ Biên khánh:

biên khánh 1

biên khánh