Quyển 1 – Chương 55

Dạ Đế đứng lên, mặt tái nhợt tà mị trở nên nghiêm chỉnh, cánh tay dài vung lên, ống tay áo trong không trung vẽ ra một hình vòng xong rồi hạ xuống. Hữu Hi ngạc nhiên nhận ra, không gian đang bắt đầu di động, giống như một chiếc bình thật lớn bên trong có vô số hình ảnh.

Tầm mắt Hưu Hi si ngốc đờ đẫn nhìn cảnh tưởng trước mặt, là lối kiến trúc hiện đại, ngay cả xung quanh cũng tràn ngập không khí hiện đại… Mọi thứ đều quen thuộc, ngay cả con người trong lòng nhung nhớ cũng gặp được, lòng run rẩy, kích động, hình ảnh chợt lóe lên, xuất hiện Nhất Thần.

Nhất Thần,…. trái tim Hưu Hi im lặng nhớ kỹ tên Nhất Thần, trong mắt có lệ quang, nhưng không dám chớp mắt, tham luyến nhìn những thứ mà mình nhớ nhung.

Một đạo thân ảnh cực kỳ lớn xuất hiện trước mắt Hữu Hi, hình dáng quen thuộc ấy làm người ta đau nát cõi làng, là Nhất Thần… Là Nhất Thần người mà nàng ngày nhớ đêm mong. Giờ đây ở ngay trước mắt, nhưng không cách nào chạm vào, trái tim đau đớn, hít thở không thông, Hưu Hi vươn tay chạm vào cảnh tưởng hư ảo trước mặt, nhưng bị Dạ Đế ngăn cản.

Hữu Hi chỉ có thể đau lòng từ xa nhìn Nhất Thần, nhìn hình dáng quen thuộc của hắn bước lên xe.

Hắn muốn đi đâu.

Gương mặt của hắn thật gầy, ngồi ở cửa sổ, thân hình gầy gò làm cho người ta đau lòng. Gương mặt tươi ấm áp ngày xưa trở nên xuống sắc, con ngươi lúc nào cũng sáng tỏa lại trở nên buồn bã, dáng vẻ gầy gò khiến người khác đau lòng.

Lệ Hữu Hi đã chực trào nhưng không rơi xuống, hai tay siết chặt, thân thể kích động mà run rẩy. Nàng muốn ôm hắn, muốn tới gần hắn, nhưng tất cả đều là hư ảo, nàng đang ở cổ đại. hắn Nhất Thần lại ở hiện đại… Nhất Thần….

Hữu HI thống khổ kêu thầm, hình ảnh di động, thân ảnh Nhất Thần biến mất không còn thấy nữa.

Con ngươi Hữu Hi đầy nước mắt xuất hiện sự kinh hoảng, tìm kiếm thân ảnh Nhất Thần, cảnh vật trước mắt trở nên rõ ràng làm Hữu Hi tan nát cõi lòng, một căn phòng điều trị màu trắng.. là bệnh viện

Hữu Hi nhìn thấy đôi chân người bệnh lộ ra, có người nằm trên giường, nhưng lại không thể nhìn thấy.

Từ chiếc giường đơn không xa cánh cửa màu trắng mở rộng. xuyên thấu qua cánh cửa, là ánh nắng chói mắt sáng rỡ.

Hai thân ảnh hiện lên trước mắt, từ mơ hồ trở nên rõ ràng.

Hữu Hi đau lòng cười, chảy nước mắt là vì vui mà cười.

Tay Nhất Thần nắm lấy tay một hài tử, chậm rãi đi vào, mọi thứ trở nên rõ ràng.

Đệ đệ, là đệ đệ, Nhât Thần chăm sóc đệ đệ, Nhất Thần…. cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi.

Hai mắt Hữu Hi đẫm lệ nhìn hai người đi tới bên giường.

Lúc này mới thấy được, nằm trên giường bệnh là một cô gái, lông mi thật dài, gương mặt tái nhợt, nhấp nháy hai mắt.

Hóa ra…. Là nàng sao, nằm trên giường chính là nàng, An Hữu Hi, là An Hữu Hi sao…. Trai tim Hữu Hi mang theo nỗi sợ hãi.

Tâm tình Hữu Hi trở nên kích động đứng lên, gắt gao nhìn chằm chằm mọi thứ, gương mặt đáng yêu của đệ đệ mang theo sự từng chải, bàn tay nhỏ bé của hắn nắm lấy bàn tay mất đi tri giác của nàng.

Hữu Hi trái tim đau đớn sắp vỡ tung, mất hết khí lực, hai tay siết chặt,. rên rĩ kêu Đệ Đệ.

Nhât Thần vẻ mặt ôn nhu, đi tới bồn rửa mặt, bưng nước tới, dùng khân lông sạch sẽ cẩn thẩn lau mặt nàng, sau đó xoa bóp khối thân thể mất đi sức sống…. Ánh mắt chuyên tâm, động tác thuần phục, hắn nhất định là thường xuyên làm việc này vì nàng.