Quyển 1 – Chương 58

Hoàng hôn buông xuống, bầu trời nhá nhem tối lấp lánh các vì sao, ánh trăng lạnh lẽo xuyên thấu qua khung cửa sổ chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của Hữu Hi… làm cho người ta đau lòng thương tiếc.

Con ngươi đang ngủ say của Hữu Hi bỗng mở ra, nhìn qua khung cửa sổ thấy được bầu trời đây sao.

Bầu trời đêm giống như một tấm vải lụa màu lam, sao sáng lung linh, ngay cả ánh trăng cũng không thể cướp đi ánh sáng của nó.

“Hữu Hi! Ngươi tỉnh dậy rồi!”- Hoàng Bắc Thiên nhìn mắt Hữu Hi mở ra, không nhịn được vui mừng.

Tròng mắt của Hữu Hi ngây dại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhất Thần nói, chỉ cần nhìn thấy sao băng mà ước nguyện thì nguyện vọng sẽ thành.

Nàng liền như đứa ngốc đứng bên cửa sổ nhìn sao băng xẹt qua bầu trời. Nhưng tất cả chỉ là quá khứ, bầu trời vẫn lặng lẽ trên cao, sao băng bao giờ mới xuất hiện..

Có lẽ, trên thế gian này có những thứ không thể cầu được, vì thế Hữu Hi tự nhủ bản thân tất cả đều là duyên số, tình yêu cũng như thế. Nàng nên cảm ơn ông trời đã để nàng và Nhất Thần gặp nhau, yêu nhau, không cần cầu nguyện mà tự nhiên đến được với nha.

Kỷ niệm đẹp nhất dưới bầu trời đêm, nàng cùng Nhất Thần ngồi trên bãi cỏ công viên, vai dựa vai, hạnh phúc dựa sát vào nhau, nhìn về phiá bầu trời, thấy sao băng xẹt qua.

Tay Hữu Hi đan vào nhau, nắm chắc mà cầu nguyện, mở mắt ra thì nhìn thấy con ngươi sáng như sao của Nhất Thần.

Nhất Thần hỏi nàng đã cầu nguyện điều gì?

Nàng trả lời, điều đó là bí mật.

Hắn hỏi, trong điều ước nàng có hứa gì không?

Nàng chỉ vào đầu hắn cười khúc khích, nhưng lại không đáp, Nhất Thần cũng không hề hỏi lại.

Có thể Nhất Thần vốn đã biết nguyện vọng của nàng.

Nàng cầu nguyện, có thể cùng Nhất Thần đời đời ở bên nhau.

Hữu Hi không hi vọng, tình yêu của hai người như sao băng kia chỉ ngắn ngủi trong phút giây, nháy mắt đã không để lại dấu vết.

Hình như… nàng vừa nhìn thấy sao băng, Hữu Hi mê ly cười tươi, ánh mắt có chút kỳ quái.

“Hữu Hi ngươi có khỏe không? Có đói bụng không?”- Thanh âm lạnh lùng mà bình thản của Hoàng Bắc Thiên nồng đậm sự quan tâm.

Tầm mắt Hữu Hi cuối cùng cũng quay lại nhìn mặt Hoàng Bắc Thiên. Ánh mắt ôn nhu, phảng phất chút tinh quang, bàn tay nhỏ bé mềm mại vươn ra chạm vào mặt Hoàng Bắc Thiên.

Thử thăm dò… nhưng lại biến thành chân thật.

Ánh mắt Hữu Hi nồng đập nhu tình như là đang nhìn người yêu, một ánh mắt say đắm.

“Ước nguyện của ta, ngươi ở đây, ước nguyện của ta đã thành rồi sao?”- Hữu Hi dịu dàng hỏi, ngón tay chạm vào mi mắt Hoàng Bắc Thiên.

Hoàng Bắc Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hữu Hi, con ngươi nghi hoặc nhìn nàng: “Hữu Hi… ngươi làm sao vậy?”

Có điểm gì đó kỳ lạ, nàng thật sự rất lạ.

Hữu Hi chậm rãi ngồi dậy, ôm lấy cổ Hoàng Bắc Thiên, thân thể của hắn mang theo mùi hương tươi mát của cỏ cây, nàng chui vào lòng hắn.

“Ta yêu ngươi, rất yêu ngươi …. ta tưởng rằng sẽ không gặp được ngươi nữa”- Hữu Hi vùi mặt vào cổ Hoàng Bắc Thiên nhỏ nhẹ nói, mang theo sự tang thương lẫn thống khổ.

Trống ngực Hoàng Bắc Thiên đập liên hồi, vươn tay chạm vào gương mặt tái nhợt của Hữu Hi: “Hữu Hi… ngươi mau nói lại lần nữa xem!”

Hữu Hi nhìn Hoàng Bắc Thiên, ánh mắt đắm đuối tràn đầy hạnh phúc, ôn nhu mỉm cười, hôn lên môi Hoàng Bắc Thiên: “Hôn ta đi…”- Đầu lưỡi mềm mại của nàng kiếm nhẹ lên môi Hoàng Bắc Thiên, làm Hoàng Bắc Thiên một trận rung động.