Quyển 1 – Chương 7: Yêu cầu đặc biệt

Đêm khuya 11h40’, Giang Vĩ Bân nhìn tốp năm tốp ba cảnh sát viên rời khỏi Đại Vương thôn, một chút kỳ vọng trong lòng buổi tối hôm nay có chút thu hoạch cũng tan biến.

Công tác điều tra lập tức sẽ hoàn thành, mà nửa đêm cũng sắp tới, hiện tại anh chỉ hy vọng hàng động hôm nay có thể làm tên hung thủ biến thái này tạm ngừng ra tay, để bản thân có thêm thời gian moi hắn ra.

Đột nhiên một chiếc Jeep cũ nát phóng ào tới, két một tiếng dừng ngay sát bên cạnh Giang Vĩ Bân, tiếp theo từ trong xe nhảy ra là anh chàng chuyên gia cấp tỉnh Lữ Minh Dương.

Giang Vĩ Bân miễn cưỡng cười với Lữ Minh Dương, khó dấu vẻ mệt mỏi.

“sếp Giang, tra xét đã kết thúc rồi sao?” Lữ Minh Dương vẻ mặt thản nhiên, nhưng cước bộ lại có vẻ vội vàng.

“ Kết thúc ngay thôi.” Giang Vĩ Bân nói,” cảnh sát Lữ chú có phát hiện gì sao?”

“ Bây giờ khoan nói chuyện này, hiện tại tôi có một yêu cầu, hy vọng sếp Giang có thể đáp ứng.” Lữ Minh Dương nói.

“ Có yêu cầu gì đừng ngại cứ nói. Trịnh cục trưởng có chỉ đạo, chỉ cần là cảnh sát Lữ yêu cầu, mọi người đều phải tận lực thỏa mãn.” Giang Vĩ Bân cười nói.

“ Được, tôi yêu cầu toàn thể cảnh viên chưa rời khỏi, phân tổ phong tỏa hết các con đường trong Đại Vương thôn…” Lữ Minh Dương nói.

“ Hả, chẳng lẻ chú phát hiện cái gì sao? Hung thủ đang ở trong Đại Vương thôn hả?” Giang Vĩ Bân nhất thời tinh thần tỉnh táo, hưng phấn nói.

“ Không có. Tôi chỉ là yêu cầu phong tỏa tất cả con đường đến 1h sáng thôi.” Lữ Minh Dương thản nhiên nói.

Giang Vĩ Bân nhíu nhíu chân mày, ngập ngừng nói:” Nhưng cũng phải có lý do chứ…”

“ Không có lý do gì, anh chỉ cần làm giống như tôi nói là được.” Lữ Minh Dương lạnh nhạt nói.

Giang Vĩ Bân giương mắt trầm tư nhìn Lữ Minh Dương, lại nhìn tiểu Triệu đứng phía sau Lữ Minh Dương, phát hiện hắn cũng là vẻ mặt mờ mịt, xem ra tiểu Triệu này cũng không biết Lữ Minh Dương đến tột cùng có tâm tư gì.

“ sếp Giang, anh đồng ý hay không?” Vâng, tôi chỉ có thể nói việc này rất trọng yếu.” Lữ Minh Dương nhìn đồng hồ trên tay nói,” Không còn thời gian để phí phạm đâu.”

Giang Vĩ Bân chậm rãi lắc lắc đầu, phải biết rằng đây chính là quan hệ tới hơn sáu trăm cảnh sát, mặc dù thời gian cũng không lâu, chỉ cần tăng ca thêm hai giờ đồng hồ, nhưng vấn đề là tất cả mọi người đã làm việc từ sáng đến khuya, huống chi còn không có lý do? Bản thân mình chẳng qua là một đội trưởng cảnh sát hình sự nho nhỏ, tuy có Trịnh cục trưởng làm chỗ dựa, sợ là cũng bị mấy thuộc cấp mắng chết.

“ sếp Giang, tôi thấy hay là anh gọi điện thoại cho Trịnh cục trưởng một cái?” tiểu Triệu nhỏ giọng nói với Giang Vĩ Bân.

“ Vậy thì gọi nhanh lên, thời gian không còn nhiều lắm.” Lữ Minh Dương lập tức nói.

Giang Vĩ Bân trừng mắt liếc nhìn cái tên gọi là chuyên gia cấp tỉnh một cái, miễn cưỡng xoay người trở vào xe gọi điện thoại.

Tiểu Triệu xấu hổ cười cười, nhìn Lữ Minh Dương nói:” tính cách sếp Giang rất là nguyên tắc, anh đừng để trong lòng nha.”

Lữ Minh Dương mỉm cười nói:” Không sao, chính là thời gian có điểm khẩn cấp, tôi cũng có chút…”

Hắn đột nhiên ngừng nói, nâng cổ tay lên nhìn cái đồng hồ điện tử thô kệch, nhấn mấy cái nút trên mặt đồng hồ, chân mày dần dần nhíu lại.

Tiểu Triệu nghi hoặc nhìn Lữ Minh Dương, không hiểu cái đồng hồ nát đó có cái gì để xem, Giang Vĩ Bân cũng đã mở cửa xe nhảy xuống, giọng nói mang theo ba phần không tình nguyện nói:” Được, làm theo lời chú nói, phong tỏa tất cả các con đường trong Đại Vương thôn.”