Quyển 1 – Chương 70

Hữu Hi quay đầu tức giận nhìn Lăng Khiếu Dương, hắn không có căn cứ đã vội chỉ trích Hoàng Bắc Thiên là không đúng. Vả lại, nàng không tin Hoàng Bắc Thiên lại cố ý hại đến nàng.

“Không liên quan đến Bắc Vương. Đừng vu oan cho hắn, ta biết Bắc Vương sẽ không bao giờ làm hại ta cùng đứa trẻ”- Hữu Hi cố gắng cao giọng nói khiến mọi người chú ý.

Lăng Khiếu Dương nghe thấy Hữu Hi bảo vệ cho Hoàng Bắc Thiên càng tức giận chợt quát lớn: “Câm miệng”

Hoàng Bắc Thiên nhìn thấy thái độ thô lỗ của Hoàng Bắc Thiên cực kỳ bất mãn, nhưng không dám thể hiện, chỉ nhìn Hữu Hi lắc đầu bảo nàng nghỉ ngơi đi, đừng để tâm nữa.

Nhưng Hữu Hi sao có thể yên tâm chứ, nỗi đau khổ vẫn còn chưa mất đi thì đã phải đối mặt với những lời phán xét điên cuồng của mọi người xung quanh.

Giờ phút này nàng ước gì có ai đó ôm nàng vào lòng mà an ủi. Lòng nàng đã quá đau đớn, cô đơn cùng bất lực tột cùng. Nhưng vẫn phải cố gắng đối mặt với mọi ánh mắt nghi ngờ của người khác.

Nhìn qua nhìn lại trong phòng, chẳng mấy người thật sự quan tâm đến nàng, duy chỉ có Hoàng Bắc Thiên. Phải, nhưng nàng thật sự muốn biết kẻ nào đã hạ độc thủ giết chết đứa trẻ trong bụng, nhưng kẻ đó tuyệt đối không Hoàng Bắc Thiên.

Hữu Hi dùng hết khí lực nói lớn: “Vương gia, quý phi, xin hãy điều tra rõ ràng trước khi kết luận. Mọi thứ bây giờ vẫn chỉ là hoài nghi, hy vọng Quý Phi có thể làm chủ tìm ra hung thủ, đừng để hài tử của ta chết không minh bạch, oan uổng người tốt, còn kẻ ác thì tự do.

Hữu Hi nói xong liếc nhìn Vân San một cái: “Trừ việc hoài nghi ta là một phụ nữ độc ác và Hoàng Bắc Thiên làm ra, Vương gia cũng nên để ý những người phụ nữ bên cạnh người. Việc ta mang thai đối với không ít người là bất lại, bọn họ chắc chắn có ác ý. Ta nói vậy có phải không?”

Lời nói của Hữu Hi làm Vân San giật mình, sau đó nàng ta dịu dàng nói: “Hủy Phu nhân xem ra đã tự đánh giá cao bản thân mình rồi, dù người sinh hạ hài tử thì đã sao, nếu xét đến thân phận ngươi không xứng làm chính thất. Khiếu Dương ca cũng không thích loại phụ nữ độc ác tự tay giết chết tỷ tỷ mình, ngươi bất quá cũng chỉ là thiếp, sinh hạ hài tử thì sao, chẳng ai phải gọi ngươi là nương nương, thử hỏi, có điểm gì bất lợi chứ.”

Hữu Hi tái nhợt nghiêm mặt cười lạnh, nàng không cần biết Lăng Khiếu Dương có hiểu lầm hay tức giận không? Nhưng nàng không thể không quan tâm ai hại chết còn mình, rồi vu oan giá họa cho Hoàng Bắc Thiên.

“A? Ta thật sự không có gì đáng để uy hiếp đến các người sao? Như vậy, sao lúc đầu ngươi lại giúp ta đào tẩu, ngươi dám nói không sợ ta uy hiếp đến quyền lợi của ngươi nữa không?”- Giọng nói của Hữu Hi không chút khí lực, run run nói, nhưng mỗi câu mỗi chữ lại khiến Vân San không á khẩu.

Cuối cùng Vân San dậm chân nói: “Cưỡng từ đoạt lý, di nương, người phải chủ trì công đạo mới được”

Lan Phi vỗ tay Vân San, bảo nàng an tâm.

Vân San dìu Lan Phi ngồi xuống ghế, tất cả mọi người đều khẩn trương. Lan Quý Phi quét mắt nhìn Hoàng Bắc Thiên hỏi: “Bắc Vương, vật màu trắng đó là do ngươi mang tới cho Hủy Phu nhân?”

Gương mặt khí phách của Hoàng Bắc Thiên vẫn thản nhiên, chỉ có ánh mắt nhìn về Hữu Hi, mang theo đau đớn.

Hắn vốn muốn để Hữu Hi an tĩnh nghỉ ngơi, nhưng xem ra không được rồi, Hoàng Bắc Thiên trầm giọng đáp: “Là thần mua, nhưng nó vốn dĩ không phải là thuốc”