Quyển 1 – Chương 75

Hai người sau nhiều ngày đã tới Đồng thành ở phía đông lạnh lẽo hiu quạnh, nhưng vẫn không có ít người mạo hiểm chịu giá rét sống ở đó.

Phố Cát Tường, là thành phố phồn hoa náo nhiệt bật nhất, tất cả mọi việc mua bán, mở tửu lầu, trà lâu, bán nghệ đều có đầy đủ ở đây. Trong một nhà nọ dù trước mặt tiền không rộng nhưng lại khiến người khác chói mắt. Mùa đông rét mướt, mưa bụi lất phất, duy nhất chí có nơi đó để vòng hoa bằng tiền khiến mọi người bừng lên sức sống. Phía ngoài cửa còn treo mấy chữ bắt mắt: Hoa chi ngữ hoa phường.

Những chữ này không phải điêu khắc, cũng không phải viết thành, mà là dùng màu xanh biếc của hoa, mùa đỏ của hoa để tạo thành, thật sự rất bắt mắt. Cổng Hoa phường rât lớn, lại mở rộng, đi ngang qua nhìn vào có thể thấy rõ bên trong trưng bày đủ loài hoa màu sắc khác nhau. Cho dù tin hay không tin, nhưng những bông hoa xinh đẹp ấy chỉ được làm từ vải bố trắng. Lúc đầu sẽ cảm thấy ngạc nhiên rồi từ từ cũng quen dần, thậm chí không ít người tới thăm hoa phường để mua đồ trang trí phòng.

Tất cả mọi người đến đây đa số đều là tiểu thư đến mua hoa. Nhiều người giả bộ thuê phòng, tận hưởng ở lại đây vài tháng, hoa phường cũng không ít khách ra vào.

Lúc này, bên trong hoa phường, một đứa trẻ cúi đầu chăm chú may váo, sau đó gấp lại tạo thành những đóa hoa rất đẹp. Nàng có đôi tay xinh đẹp nhỏ bé ;inh hoạt, dùng những sợi chỉ nhiều màu sắc kết hợp với vải bố trắng, qua vào mũi thêu làm nên mọt đóa hoa. Nàng chăm chú làm cẩn thận, gương mặt hồn nhiên mỉm cười. Tựa hồ đang chìm đắm trong công việc.

Gương mặt quen thuộc đó không phải ai khác, là người cùng Hoàng Bắc Thiên về Đồng Thành- Hữu Hi

Hữu Hi nhìn bông hoa hồng mình đã tạo thành công, không nhịn được trầm tư một thoáng. Thật sự không thể ngờ tới, một con người sống ở thế kỷ 21, đối với công việc này chỉ là nghiệp dư nhưng quay về đây lại là thứ giúp nàng mưu sinh. Mặc dù không dư, nhưng ít ra có thể tự lo cho cuộc sống bản thân. Nàng thích một cuộc sống như thế.

Thời gian qua đi rất nhanh, nàng theo Hoàng Bắc Thiên đến Đồng Thành đã hơn hai tháng. ;úc đầu nàng không đồng ý cùng Hoàng Bắc Thiên về Vương phủ, vì nàng cũng có tự tôn và kiêu ngạo của bản thân. Có thể nàng không còn chỗ để ở, có thể thân phận nàng thấp kém, nhưng nàng muốn mình kiên cường, không phụ thuộc vào người khác.

Hoàng Bắc Thiên cũng hiểu nàng, hắn không miễn cưỡng nàng về Bắc Vương phủ, vì Hoàng Bắc Thiên biết rõ, nếu đem Hữu Hi về, hắn lấy thân phận gì cho nàng?

Hữu Hi cùng Hoàng Bắc Thiên về Bắc Vương phủ, chắc chắn có nhiều người nghĩ Hữu Hi là phụ nữ của Hoàng Bắc Thiên, như thế chẳng khác gì nói nàng là thiếp.

Mặc dù Hoàng Bắc Thiên yêu Hữu Hi, muốn cấp cho nàng mọi thứ, nhưng nói thẳng ra bọn họ đã là gì của nhau đâu chứ. Nàng là Hữu Hi, đã có nam nhân mình yêu, một người muốn trở về quê hương tìm lại tình yêu cho bản thân. Hắn vì nàng mà hi sinh bản thân sao…

Chính vì thế, chỉ để Hoàng Bắc Thiên trợ giúp tìm một phòng thuê, giúp nàng mở một hoa phường nhỏ mà thôi. Hữu Hi biết mình nợ Hoàng Bắc Thiên rất nhiều, nàng cũng không cách nào trả lại hết chỉ biết cố gắng thôi…

Nàng từ từ thích ứng với cuộc sống ở đây, vượt qua những đêm cô đơn cùng sợ hãi. Đến đây, Hữu Hi cũng gặp được muội muội Hoàng Bắc Thiên, người mà nàng thiếu chút nữa làm cho liên lụy gã cho lão hoàng đế. Hoàng Bắc Song là một cô gái thẳng thắng, dường như rất quý nàng nên luôn đi ra vào tìm nàng chơi đùa, quấn quít lấy giỏ hoa.