Quyển 1 – Chương 76

Mới xa cách có mấy tháng, hắn đã tới. Hắn vẫn nhất quyết không buông tha nàng, rốt cuộc muốn thế nào đây, muốn thế nào mới để cho nàng sống cuộc sống mình muốn.

Ban đêm dù không có ánh nến, nàng vẫn có thể nhìn ra mặt hắn, cặp mắt tràn ngập thú tính . Trong không khí phảng phất tiếng cười âm trầm pha lẫn chút mệt mỏi của hắn. Cho dù là mệt, hắn cũng gắt gao ôm lấy nàng, áp mặt hắn vào da thịt, dây trói trên tay thít chặt khiến nàng đau đớn.

Nàng giãy giụa, hắn cũng không để ý, vì càng giãy cổ tay sẽ còn đau. Hắn dùng tay xe rách quần của nàng, dùng sức tách hai chân thon dài mảnh khảnh rồi gác lên trên vai hắn, một tay giữ lấy cổ chân nàng đang đá loạn xạ. Hắn nhanh chóng cởi bỏ hạ y của mình, dù không nhìn thấy, hắn vẫn có thể dễ dàng tìm ra nơi mềm mại của nàng. Lăng Khiếu Dương vội vã nhắm thẳng ngay vào, khát vọng bao lâu nay được giải phóng.

Cảm giác siết chặt bên trong, làm cho hắn tìm lại được cảm giác thoải mái trước đây, không chịu rời khỏi mà càng tiến sâu quá. Hắn quá lớn, quá cứng, dục vọng quá mức mãnh liệt, vội vàng đưa vào trong khiến Hữu Hi chỉ cảm thấy đau đớn, nàng không hiểu sao mình lại nảy sinh cảm giác sợ hãi.

Có thể vì lần hư thai trước, nàng rất e ngại chuyện này, vẫn cảm thấy thân thể mình rất yếu ớt dù đại phu đã nói thân thể đã khỏi hẳn. Nhưng nàng vẫn cảm giác hạ thân rất đau, đại phu nói là do tâm lý sinh ra, ngay cả nguyệt sự tới cũng làm nàng sợ hãi, huống chi Lăng Khiếu Dương thô lỗ tiến vào, làm cho bụng nàng như bị xé ra.

Lăng Khiếu Dương vừa di chuyển hai lần đã khiến Hữu Hi đau đến không chịu được, không biết là vị sợ hãi hay vì đau thật sự, Hữu Hi cuối cùng cũng ngất đi không hay biết gì. Trong bóng đêm, dễ dàng nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Hữu Hi mang theo sợ hãi.

Âm thanh cuồng dã biến mất, trong phòng cực kỳ an tĩnh.

Trời đã sáng, hoa phường mọi khi đều mở rất sớm, hôm nay lại yên tĩnh, cửa đóng chặt, ngoài cửa lại thấy chốt khóa, chẳng lẽ chủ nhân của hoa phường không ở đây?

Hữu Hi từ từ tỉnh lại, trong phòng sáng rực mông lung, đầu óc một khắc cũng không quên sự xuất hiện của Lăng Khiếu Dương. Thân thể của hắn như mãnh thú chiếm lấy Hữu Hi. Nàng ngồi dậy nhìn quan phòng chỉ thấy những đóa hoa xinh đẹp.

Chẳng lẽ là mơ sao.

Hữu Hi cúi đầu, chứng kiến cả người quang lỏa, rải rách khắp nơi là dấu hôn, cổ tay bị buộc chặt tối hôm qua ứ đọng máu. Trái tim Hữu Hi cực kỳ hoảng loạn, không phải mơ, hắn đã tới rồi, lại còn thiếu chút nữa là đã hại chết nàng, cảm giác đau đớn lúc đó giờ phút này vẫn hiện lên rõ ràng.

Hữu Hi ôm đầu, đau khổ chìm trong im lặng, vội vàng mặc quần áo, vừa xuống giường đã thấy trên quần dính máu. Hắn làm nàng bị thương! Nam nhân khốn khiếp, Hữu Hi không nhịn được mắn hắn, nhưng hạ thể không hề đau như tưởng tượng ngược lại còn có cảm giác lành lạnh. Hay là do nàng cắn môi hắn, làm hắn chảy máu… Hữu Hi tự hỏi bản thân mấy lần, rồi suy nghĩ không biết Lăng Khiếu Dương tới đây làm gì.

Đang trong tình thế hỗn loạn, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa dồn dập kèm theo giọng nói lo lắng của Hoàng Bắc Thiên.

Hữu Hi hoảng hốt, hướng ra gian phòng phía ngoài, vừa mới bước qua cửa, Hữu Hi đã nhìn thấy bóng người đang mở cửa.