Quyển 1 – Chương 8: Nạn nhân thứ ba

Vẫn là phòng trọ ở Đại Vương thôn , tại hành lang hôn ám chen chúc một đám người dân thuê phòng trong tòa nhà xem náo nhiệt và một vài cảnh sát địa phương. Giang Vĩ Bân vừa kêu thuộc cấp đi giải tán đám đông, vừa bước nhanh về phía trước.

“ Sếp Giang, lại thêm một người chết, tôi xem trước mắt tình huống giống hai vụ trước nha.” Một đồng chí cảnh sát địa phương chào đón nói,” Con bà nó, ba ngày, mỗi ngày một mạng người, thực con bà nó tà môn. Bên ngoài đang có lời đồn đây là vụ sát nhân liên hoàn biến thái, khiến người ta thật là hoảng loạn mà…”

“ Có người khác đã đi vào sao chứ?” Giang Vĩ Bân ngắt lời hắn, lên tiếng nói.

“ Tôi vừa rồi có đi vào, chỉ là xác định một chút có đúng là người chết không thôi, cái gì cũng chưa động tới là đi ra rồi…”

“ Tốt. Trong này giao cho tôi là được. Các anh em vất vả rồi, đều về trước đi.” Giang Vĩ Bân nói,” Tiểu Triệu, chuẩn bị khám nghiệm hiện trường.”

“ sếp Giang, tôi muốn vào xem hiện trường trước.” Lữ Minh Dương chen lên trước nói.

“ Được, chúng ta cùng vào.” Giang Vĩ Bân lách qua người tiểu Triệu, vừa tiến tới, vừa nói.

“ Không phải, ý của tôi là chỉ một mình tôi vào trước thôi.” Lữ Minh Dương kiên quyết nói.

Giang Vĩ Bân không khỏi nhíu nhíu chân mày, liếc mắt nhìn chằm chằm Lữ Minh Dương. Bộ dáng Lữ Minh Dương lại rất dứt khoát, tiếp tục nói:” Nhiều người sẽ làm tôi bị ảnh hưởng lúc khám nghiệm, tin tưởng rằng Trịnh cục trưởng nhất định sẽ đồng ý với quan điểm của tôi.”

Giang Vĩ Bân trong lòng một trận phản cảm, tên chuyên gia cấp tỉnh này thật sự làm cho người ta tức giận. Hắn nói là muốn làm gì? Khám nghiệm hiện trường giết người! Hơn nữa hắn còn lôi Trịnh cục trưởng vào đây. Nhớ lại khẩu khí của Trịnh cục trưởng ngày hôm qua, trong lòng anh chính là một trận ấm ức – nói cái gì bất luận Lữ Minh Dương đề xuất yêu cầu gì, chỉ cần không phải yêu cầu Giang Vĩ Bân anh đi giết người phóng hỏa, liền nhất nhất thỏa mãn.

Thật sự không rõ tiểu tử này đến tột cùng có cái gì hậu thuẫn, ngay cả cục trưởng cũng nghe theo hắn.Giang Vĩ Bân trong lòng than thầm một hơi, áp chế cơn tức nói:” Ừ, cảnh sát Lữ, tôi biết chú là chuyên gia hình sự được tỉnh phái xuống, nhưng chú cũng không thể không để ý tới mặt mũi của người làm chủ nhà như tôi chứ? Chú xem như thế này có được không? Chỉ hai người chúng ta cùng nhau đi vào, các đồng sự khác trước mắt chờ một chút, tôi bảo đảm không quấy rầy chuyên gia đại nhân chú khám nghiệm.”

Lữ Minh Dương quét mắt một vòng nhìn tiểu Triệu và các trinh sát đi cùng, bọn họ cả đám đều là đang trợn mắt nhìn chính mình, trong lòng than khổ một hơi, gật gật đầu, nói: sếp Giang, mời.”

Giang Vĩ Bân có chút khẽ lắc lắc đầu, đi vào phòng trước, Lữ Minh Dương theo sau, trở tay đóng luôn cửa phòng.

Giang Vĩ Bân nghi hoặc nhìn Lữ Minh Dương, vào hiện trường hung án lại đi đóng cửa phòng, cái này rõ ràng là muốn cách ly các đồng sự bên ngoài, tiểu tử này lại muốn giở trò gì?

“ sếp Giang, vốn là anh không nên vào. Nhưng anh một khi đã vào rồi, như vậy tôi hy vọng lát nữa bất luận anh có thấy cái gì, cũng không cần hỏi, xong rồi cũng không được nói với người khác.” Lữ Minh Dương ánh mắt chằm chằm nhìn Giang Vĩ Bân nói.

Giang Vĩ Bân nhíu mày, không có trả lời.

Lữ Minh Dương phảng phất cũng không trông cậy anh đáp ứng, vừa lục lọi đồ trong túi, vừa nói:” Mời anh đứng sang một bên, cái gì cũng không cần làm, chỉ để ý nhìn là được.”