Quyển 1 – Chương 8: Từ đường ánh nguyệt (trăng rọi từ đường)

Con mèo chết kia khiến cho bầu không khí trên đường tăng thêm chút quỷ dị.

Bạch Ngọc Đường kéo tay Triển Chiêu đi tới trước, chỉ cảm thấy càng đi càng tối, có chút khó hiểu.

“Sao lại tối như vậy?” Bạch Ngọc Đường nhịn không được nhíu mày, hắn cũng không phải chưa từng xuất môn ban đêm, nhưng dù không có trăng, cũng sẽ không tối đến như vậy.

“Gió cũng nhẹ.” Triển Chiêu đột nhiên nói: “Vùng này có vẻ như mây rất dày?”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Từ đường ở ngay phía trước.”

“Nga… Bạch huynh.” Triển Chiêu đột nhiên gọi Bạch Ngọc Đường một tiếng.

Bạch Ngọc Đường dừng bước lại nhìn hắn.

“Thật ra ta có thể tự đi.” Triển Chiêu giật giật tay, Bạch Ngọc Đường cúi đầu nhìn, cổ tay hắn còn đang nằm tay lòng bàn tay mình. Buông tay, bầu không khí có chút xấu hổ.

Triển Chiêu đi tới một bước, cảm thấy đã vai sánh vai rồi, mới nói: “Có hố nhỏ hay đá cuội nhớ gọi ta nga.”

“Ách, hảo.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, cùng Triển Chiêu song song đi tới phía trước, đặc biệt chú ý đến đường lộ dưới chân Triển Chiêu có bằng phẳng không… Xem ra Triển Chiêu cũng không mấy thích cảm giác được người khác chiếu cố.

Một đường tuy rằng có chút quỷ dị, nhưng cũng không xảy ra thêm chuyện gì, hai người thuận lợi lên núi.

.

.

Mã Phúc Từ đường quả thật rất hoang phế, một ngọn đèn cũng không có, Bạch Ngọc Đường nghe nghe, không có tiếng người.

“Không có ai sao.” Triển Chiêu có chút thất vọng: “Còn tưởng là sẽ có vài tiểu lưu manh ở đây.”

“Có thể là không dám ở nữa.” Bạch Ngọc Đường lấy hỏa tập ra, nương theo ánh sáng yếu ớt nhìn quanh một chút.

Bên trong Từ đường có chút âm u, đặc biệt là trong đại điện nơi có pho tượng Mã Phúc bất nhân bất quỷ.

Trên mặt đất còn một tàn tích một đống lửa đã tắt, xem ra trước đây quả thật có người ở đây, có lẽ là mấy hài tử lang thang.

“Có lẽ gần đây không có ai tới.” Triển Chiêu nói, ngửi ngửi xung quanh, “Có ngửi thấy mùi thịt thối rửa không?”

“Ta ngửi thấy rất nhiều mùi.” Bạch Ngọc Đường cau mày nói: “Còn có mùi xác người.”

“Chắc là từ loạn táng cương phía sau truyền đến.” Triển Chiêu nói, vỗ vỗ Bạch Ngọc Đường: “Chúng ta đi xem?”

Bạch Ngọc Đường nhịn không được nhíu mày: “Xem loạn táng cương?”

Triển Chiêu cười: “Không biết quanh đây có người không, trước tiên đi xem một vòng trong miếu đi.”

Bạch Ngọc Đường tìm một nơi tương đối khô ráo trong miếu, đốt lửa… Bốn phía lập tức sáng lên. Nhìn khắp xung quanh, không có gì kì lạ, tường đã tróc không ít, không biết có phải do đám hài tử nghịch phá, trên tường rất nhiều hình vẽ loạn thất bát tao…

Bạch Ngọc Đường chậm rãi đi tới, nhìn hình vẽ, ban đầu hắn nghĩ chỉ là tùy tiện vẽ bậy, nhưng nhìn kĩ: “Rất giống hình vẽ trên đầu giường đại ca ngươi.”

Triển Chiêu nghe xong lập tức sửng sốt: “Có thật không?”

Lấy bức họa Tiểu Tứ Tử vẽ lại ra so sánh, Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Trên đầu giường, là một phần của bức vẽ trên tường.”

Chân tường có rất nhiều cành cây cháy đen… trên tường còn có dấu tay nhỏ đen tuyền, hiển nhiên, những thứ này là do đám hài tử bôi lên.

“Đám hài tử này không có khả năng ở trong phòng chữ thiên, nói như vậy, là đại ca đã tới đây?” Triển Chiêu thu được đầu mối, sờ sờ đi qua.

Bạch Ngọc Đường vội bước tới: “Ngươi muốn đi đâu?”

Triển Chiêu nắm lấy lọn tóc trước ngực Bạch Ngọc Đường: “Tìm ngươi a.”

Bạch Ngọc Đường rút tóc lại, khoát tay hắn lên vai mình: “Ngươi muốn xem thử xung quanh còn đầu mối nào do đại ca ngươi lưu lại không?”