Quyển 1 – Chương 9: Manh mối trọng yếu

“ Nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì.” Lữ Minh Dương dùng ngữ điệu bình thản hỏi.

Nhân ảnh sương khói mờ ảo tựa hồ đung đưa, phát ra âm thanh nho nhỏ như than thở, như thổn thức.

Lữ Minh Dương nhíu mày cẩn thận lắng nghe, nhưng căn bản không nghe rõ bất cứ cái gì, hốt nhiên màn sương kia như bị gió thổi qua, chậm rãi tiêu tán…

Lữ Minh Dương nén tiếng thở dài, lẩm bẩm nói:” Thiên ý? Chẳng lẻ còn muốn chết thêm một người?”

Hắn ấn tắt mấy nén nhang ở góc bàn, bỏ lại vào hộp, sau đó vừa tháo mắt kính xuống vừa quay đầu nhìn về phía Giang Vĩ Bân.

Giang Vĩ Bân lẳng lặng chăm chú quan sát hành động của Lữ Minh Dương, thấy hắn xoay đầu lại, liền mở miệng như muốn nói cái gì, Lữ Minh Dương lại khoát tay áo, thản nhiên nói:” sếp Giang, có thể cho mọi người vào khám nghiệm được rồi.”

Giang Vĩ Bân nghi ngờ thật sâu, nếu vừa rồi những gì bản thân mình nhìn thấy đều là thực, vậy nửa đời kiên định xây dựng tư tưởng chủ nghĩa duy vật của mình đã hoàn toàn bị đạp đổ.

Tiểu tử này đến tột cùng là thân phận gì? Chuyên gia do tỉnh phái đến, nhưng lại nhìn không khác gì một tên thần côn ( Thần côn : lừa đảo, chỉ những người dùng thần linh để đi lừa người khác ). Hắn vừa rồi đến tột cùng là làm cái gì? Màn sương khói đó chính xác là thứ gì? Chẳng lẻ bản thân thức đêm làm việc quá sức nên hoa mắt rồi?

Không thể, nhân ảnh sương khói mờ ảo kia, thanh âm nỉ non nho nhỏ kia, tất cả đều làm cho người ta trong đáy lòng nảy sinh trận trận hàn ý, cái này tuyệt đối không phải ảo giác!

“ Cảnh sát Lữ, này…” Giang Vĩ Bân rốt cục vẫn phải mở miệng hỏi.

Lữ Minh Dương thở dài, đi tới vỗ vỗ đầu vai Giang Vĩ Bân, nói:” sếp Giang, kỳ thật trên thế giới này có rất nhiều chuyện mà người bình thường không biết. Tôi vừa rồi đã nói qua với anh, bất luận anh nhìn thấy cái gì, đều không cần hỏi, sau này cũng không nên kể ra ngoài. Được rồi, không cần suy nghĩ nhiều như vậy, tra án quan trọng hơn.”

Lữ Minh Dương nhìn vẻ mặt âm tình bất định của anh, khẽ mỉm cười mở cửa phòng, đám người tiểu Triệu sớm đã hết kiên nhẫn, như ong vỡ tổ tiến vào.

“ sếp Giang, có phát hiện gì sao?” tiểu Triệu gấp gáp hỏi.

Giang Vĩ Bân ánh mắt vẫn như cũ có chút ngây ngốc, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Lữ Minh Dương

Lữ Minh Dương mỉm cười nói:” Không có phát hiện gì đặc biệt, xem ra tựa hồ cũng giống với hai án mạng trước.”

Tiểu Triệu trong lòng thầm mắng, cái tên gọi là chuyên gia này chẳng qua cũng như thế thôi, còn khoa trương yêu cầu phải được vào hiện trường đầu tiên, tưởng sao lại cho ra cái kết luận chó má ” Cùng hai án mạng trước giống nhau”. Nếu là lời như vậy, ta cũng có thể lên tỉnh làm chuyên gia.

“ Thân phận nạn nhân đã tra được chưa?” Lữ Minh Dương đứng sang một bên để cho người khoa pháp chứng và khoa pháp y đi vào khám nghiệm

“ Đã tra được.” Tiểu Triệu vội vàng đoạt lấy tập văn kiện từ tay tiểu Lưu, nói:” nạn nhân tên là Lưu Phi, 21 tuổi, là sinh viên trường Kinh Tế Thương Mại. Ở đây có một tấm căn cước photo của nạn nhân do chủ nhà cung cấp.”

Lữ Minh Dương nhận lấy bản sao thẻ căn cước nhìn lướt qua, đột nhiên chân mày có chút khẽ nhíu lại, tiếp theo ha ha cười nói:” Được rồi, ha ha, tìm được rồi.”

“ Tìm được? Tìm được hung thủ sao?” tiểu Triệu nhất thời hưng phấn kêu lên.