Quyển 10 – Chương 17

Bát mộc hoạt thuỷ

Edit : Chuông cỏ

Beta : Trangki

“Còn nhớ lúc nãy ta kể chuyện về nương Hạnh nhi không?” Công Tôn rốt cục cũng bắt đầu giải đáp thắc mắc của Triển Chiêu.

“Nhớ.” Triển Chiêu gật đầu.

Bạch Ngọc Đường hỏi: “Nương Hạnh nhi nào?”

Công Tôn xách Tiểu Tứ Tử ném cho Bạch Ngọc Đường, bảo bé nói cho Bạch Ngọc Đường nghe.

Tiểu Tứ Tử chớp mắt _ nói thế nào nha? Bèn mở miệng: “Cái kia, trên Tiêu dao đảo có một nha hoàn tỉ tỉ tên là Hạnh nhi, nương của nương của nương Hạnh nhi. . . . . .”

Bạch Ngọc Đường lập tức nhìn trời _ nương của nương của nương. . . . . .

Tiểu Tứ Tử nháy mắt: “Không đúng, là nương của nương. . . . . . nương?”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu cầu cứu, chờ Tiểu Tứ Tử biết rõ ràng là mấy nương phỏng chừng trời cũng tối luôn rồi.

Triển Chiêu bất đắc dĩ, đành phải giúp Tiểu Tứ Tử đem chuyện Hạnh nhi mà Công Tôn vừa nói kể lại.

Triển Chiêu nói xong, Bạch Ngọc Đường không tỏ vẻ kinh ngạc, nhưng người dẫn đường lại kinh ngạc: “Nói mới nhớ, trong ngoài Hắc phong thành, tính cả đại mạc, có rất nhiều người mắc phải bệnh điên như này.”

” Sao?” Triển Chiêu lần đầu tiên nghe tới: “Có chuyện này?”

“Đúng vậy!” Người dẫn đường vuốt chòm râu nói: “Mấy năm nay ta gặp ít nhất cũng hơn mười người, mấy người này phần lớn tuổi tác đều đã cao, kế đó là có một điểm chưng, chính là bình thường rất tốt, nhưng khi đột nhiên gặp phải chuyện gì đó thì bắt đầu phát điên . Mà triệu chứng thông thường nhất của những người này chính là nhận sai người, tỷ như túm lấy một người không quen không biết nào đó, nói cái gì cừu nhân giết mẫu, hoặc là bất cộng đái thiên.”

“Nhiều vậy sao?” Triển Chiêu liền hỏi: “Bằng không tìm bọn họ hỏi thử xem bọn họ có biết ta không?”

Bạch Ngọc Đường nhanh chóng dừng lòng hiếu kì của hắn lại, hỏi Công Tôn: “Những người đó cũng vì một ngụm nước giếng ngươi nói mới biến thành như vậy?”

Công Tôn gật đầu, hỏi người dẫn đường: “Năm đó thời điểm các ngươi thiêu huỷ thi thể có phát hiện thấy nhân số không đúng, đúng không?”

Người dẫn đường gật đầu: “Đúng vậy, thiếu khoảng mười mấy người!”

Công Tôn cười nhạt: “Lão Vương có thể chính là một trong số những người trốn thoát, lúc ấy hắn hẳn còn rất trẻ.”

“Tiếp tục nói chuyện nương Hạnh nhi được không vậy.” Triển Chiêu khó chịu.

“Các ngươi có nhớ ngoại mẫu Hạnh nhi bị gả cho một phạm nhân sung quân biên cương không?” Công Tôn nhắc nhở: “Mà nương Hạnh nhi sinh ra gần biên quan, sau bị một ni cô nhặt được, theo ni cô một đường về phía nam, rồi lưu lạc tới Giang Nam.”

Triển Chiêu ngẩn người, nhưng hắn cũng lập tức phản ứng: “Dựa theo niên kỉ nương Hạnh nhi, nàng ta không thể là một trong những người thoát được năm đó đi?”

Công Tôn gật đầu: “Đương nhiên.”

“Nhưng cũng không có nghĩa nàng chưa từng tới đây.” Bạch Ngọc Đường hỏi: “Sau đó ngươi có đi tìm ni cô kia không?”

“Thông minh ah. Ta đã nhờ Giả ảnh tìm vị ni cô hỏi thăm thân thế năm đó của nương Hạnh nhi, cùng với địa điểm nhặt được nàng.” Công Tôn còn nói: “Vị kia ni cô hiện đang làm chủ trì ngay trong Tĩnh An tự Tùng giang phủ, là sư phụ Tĩnh Tư.”

Bạch Ngọc Đường quả thật cũng không lạ. Tùng giang phủ có bốn tăng một ni, đức cao vọng trọng, thường làm việc thiện tích đức rất được dân chúng địa phương kính yêu.

“Ta đi bái phỏng Tĩnh Tư sư phụ, tuy nàng đã gần chín mươi tuổi nhưng thần trí vẫn tương đối thanh tỉnh.” Công Tôn: “Nàng rất ấn tượng với nương Hạnh nhi, bởi vì kỳ thật năm đó nàng nhặt được ở ven đuờng tận ba oa nhi, nương Hạnh nhi là một trong số đó. Nàng ta nhỏ nhất, còn bọc tã lót, hai đứa còn lại thì một đứa ba tuổi một đứa năm tuổi, đã có thể chạy nhảy.”