Quyển 10 – Chương 18

Giao dịch

Edit : Chuông cỏ

Beta : Trangki

Mọi người cẩn cẩn dực dực hái một ít Bát mộc quả khó ngửi trong giếng mang về quân doanh cho Công Tôn chuẩn bị làm nghiên cứu giải dược. Còn số Bát một quả còn lại trong giếng, Bạch Ngọc Đường thả chút lân phấn, một phen hỏa thiêu sạch sẽ.

Về tới quân doanh thì thấy Triệu Phổ đang cầm một ly trà đứng cạnh cửa sổ, trên mặt đất phía sau hắn là một người đã bị trói lại, đang quỳ.

Người nọ mọi người đều cảm thấy có chút quen mắt.

Triển Chiêu nghĩ nghĩ: “Ngươi là người Thổ Phiên? Ta từng thấy ngươi đi cùng Hàn Thường Tại, hình như kêu A Đạt!”

Tiểu Tứ Tử cũng nhận ra hắn, lần đó ở tửu lâu ăn cơm gặp mặt, kêu A Đạt, là một tùy tùng bổn bổn ( ngốc ngốc ).

Đối phương cúi đầu không nói, bộ dáng thấy chết không sờn.

Hắc ảnh lắc đầu, nói: “Vô dụng, ta hỏi rồi, hắn thà chết chứ không mở miệng nói chuyện.”

“Khó chơi như vậy?” Giả ảnh nhíu mi.

Công Tôn đến cạnh Triệu Phổ, hỏi: “Sao ngươi quơ được hắn?”

Triệu Phổ nói: “Bình thường người hạ độc không ngoài hai mục đích, không hại người thì chính là loan tin đồn. Ngươi cũng đã nói, lượng độc không đủ lớn, như vậy phỏng chừng chính là cái thứ hai. . . . . . Phàm là người muốn loan tin đồn đều sẽ trở lại kiểm tra tình hình. Ta cho người bố trí theo dõi quanh mấy thôn trang bị nạn, hắn lén lút chạy tới, vừa vặn lọt tròng. Kiểm tra trên người hắn thì tìm được thứ này.”

Nói xong, Triệu Phổ chỉ chỉ một bao thuốc bột trên bàn.

Công Tôn cầm đến xem xét, nhíu mày: “Chính là hắc thi tán!”

“Trước mắt nhân chứng vật chứng đều có đủ.” Triệu Phổ nhìn A Đạt quỳ trên mặt đất không nói lời nào: “Chỉ là quá trung thành, chết cũng không chịu mở miệng.”

Công Tôn nhìn tay hắn, ngẩng lên nói với Triệu Phổ: “Hắn hạ Hắc thi tán nhưng đã uống giải dược nên mới không sao.”

“Vậy thì đúng là nhân chứng vật chứng đều có đủ.” Bao Chửng đi đến, hỏi A Đạt: “Ngươi còn có gì muốn nói?”

A Đạt cau mày quỳ gối, ý tứ _ muốn giết muốn chém cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được.

Triệu Phổ mất hứng thở dài: “Ta ghét nhất là loại người này, quá ngu còn không sợ chết, chém cũng không ý nghĩa.”

Bàng Cát ở một bên uống trà: “Hắc thi tán hi hữu như vậy, hẳn là cũng không phải thứ có thể phân phát lung tung. Ngay từ đầu ta đã cảm thấy kỳ quái, tên vương tử Thổ Phiên kia chỉ là một cái bao cỏ, trừ bỏ huyết thống thì cái gì cũng dùng không được, vô duyên vô cớ ai lại đi giết hắn, nhưng lúc này xem ra trong chuyện ngày rất có thể có chút quan hệ với vị chủ tử Hàn Thường Tại của hắn.”

Triển Chiêu hỏi hắn: “Hàn Thường Tại phân phó ngươi làm? Khó trách ngày đó hắn lại muốn giết đám sơn tặc diệt khẩu .”

A Đạt vẫn không mở miệng.

Mọi người nhìn nhau.

Triệu Phổ cười, nhìn mọi người: “Ai có thể làm cho hắn mở miệng, ta sẽ có thưởng lớn.”

Công Tôn dở khóc dở cười.

Lúc này, Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi hắn: “Ngươi thưởng cái gì?”

Triệu Phổ nhướn mi: “Ngươi muốn cái gì?”

“Muốn cái gì ngươi cũng có thể cho?”

“Dù sao ngươi cũng không thiếu bạc.” Triệu Phổ nhếch miệng.

Bạch Ngọc Đường đi tới, hơi ngồi xuống nhìn A Đạt, thấp giọng nói: “Người thứ hai Hàn Thường Tại muốn giết chính là vị quận chúa kia của ngươi.”

Bạch Ngọc Đường nói một câu, A Đạt đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Triển Chiêu khẽ nhướn mi _ chọc trúng chỗ ngứa rồi!

A Đạt nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường, mở miệng, dùng thứ tiếng Hán lóng ngóng: “Ngươi nói bậy, Đô thống sẽ cưới quận chúa.”