Quyển 11 – Chương 305: Lưỡng lự không dời

Quách Thiên quả nhiên không hổ là Trù Thần, một chén mỳ xào bình thường như vậy cũng có thể nấu ngon đến độ Bạch Ngọc Đường cũng phải tán thưởng đôi câu, Thiên Tôn thì lại ở bên cạnh mà nói: “Trước kia Quách Đại nấu còn ngon hơn.”Quách Nhị giận đến chỉ muốn giơ chân.Cơm no rồi, mọi người liền đi làm chính sự, căn cứ theo đầu mối mà đồ đệ của Quách Thiên cung cấp, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường tìm đến bến tàu gần đó.Thiên Tôn cùng Ân Hậu cũng dẫn theo Tiểu Ngũ đi với hai người. Có điều Tiểu Ngũ có chút quá nổi bật, mà gần bến tàu đều đầy là người cho nên cũng không tiện đến gần.Ân Hậu cùng Thiên Tôn giúp một tay giữ Tiểu Ngũ lại, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu thì lặng lẽ chạy đến chỗ tàu nghỉ dày đặc bên kia.Bạch Ngọc Đường đếm qua, chỉ một chiếc thuyền câu trông rất cũ nát cách đó không xa, nhìn có vẻ rất tầm thường mà hỏi Triển Chiêu: “Có phải chiếc kia không?”Triển Chiêu suy nghĩ một chút: “Có chút giống.”“Vậy đi lên xem một chút.” Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đến bên cạnh chiếc thuyền kia, nhìn xung quanh một chút, phát hiện cũng không có người canh chừng, cho nên hai người cứ thế lặng lẽ mà lên thuyền, chẳng qua là vừa mới lên đến thuyền lại thấy có mấy ngư dân xách đồ lên phơi. Hai người liền núp sau dưới một chòi tránh mưa.Phía sau đó có mấy đại hán đang phơi lưới, vừa phơi còn vừa thảo luận chuyện mấy ngày nay có gió lớn cùng chuyện khi nào thì có thể ra khơi.Triển Chiêu khẽ cau mày, nhìn Bạch Ngọc Đường —- Nhìn rất giống ngư dân thật sự a.Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu một cái, nhìn phía xa —– Nơi này có quá nhiều thuyền, hơn nữa cũng cảm thấy cái nào cũng na ná như nhau.………..Còn đang khó nghĩ, đột nhiên lại thấy Triển Chiêu kéo mình một cái, sau đó lại chỉ cái mũi hắn.Bạch Ngọc Đường có chút không hiểu, liền dán lại quan sát cái mũi của Triển Chiêu, thuận tiện còn đưa tay chọc chọc mấy cái, mũi còn rất cao nữa.Triển Chiêu vô ngữ mà kéo ống tay áo Bạch Ngọc Đường, lách người một cái ….. đến một chòi tránh mưa khác.Bạch Ngọc Đường chỉ thấy Triển Chiêu sờ sờ mũi mình, sau đó từ trong gió ngửi ngửi mấy cái, rồi lại nhảy lên một cái thuyền khác.Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu đang kiên nhẫn dùng mũi phân biệt phương hướng, có chút dở khóc dở cười hỏi: “Miêu nhi, ở đây ngoài mùi cá mắm khô thì còn ngửi được mùi gì nữa chứ?“Không phải.” Triển Chiêu nhẹ nhàng lắc lắc cái ngón tay, nói: “Vừa rồi Quách Nhị có mời chúng ta ăn mỳ xào, hình như ta có ngửi được mùi gần giống với nó.”“Như vậy mà cũng có thể ngửi ra được?” Bạch Ngọc Đường cảm thấy có chút khó tin.“Ở bên này!” Triển Chiêu hình như cuối cùng đã tìm được chiếc thuyền mà mình muốn tìm, cùng Bạch Ngọc Đường nhảy lên boong thuyền.Bạch Ngọc Đường, nhìn quanh bốn phía một chút, phát hiện trên thuyền cũng không có ai, có điều khoang thuyền lại được khóa chặt bằng khóa sắt, ván thuyền cũng cũ nát, hình như rất lâu rồi không được ra khơi.Hai người nhìn nhau một cái, tìm quanh một lượt, không có chỗ nào có thể đi vào.Vì vậy, Triển Chiêu đưa tay cầm ống khóa kia rồi nhìn một cái, vận nội lực nhẹ nhàng bẻ khóa ra, “cạch” một tiếng, xích khóa vỡ ra một khoảng nhỏ.Triển Chiêu đẩy khóa ra, Bạch Ngọc Đường đưa tay đẩy cửa khoang thuyền ra một cái.Bạch Ngọc Đường xoay người đi vào, Triển Chiêu cũng vào theo, thuận tiện đưa tay đẩy lại móc khóa kia, đóng cửa lại, nếu không nhìn kỹ hẳn là không thể phát hiện ra được.Ánh sáng bên trong khoang thuyền tối mờ mờ, chỉ có vài tia sáng chiếu qua thành thuyền vào mà thôi.Triển Chiêu cũng Bạch Ngọc Đường vào trong khoang thuyền rồi, liền thấy có một tầng đi thông với cầu thang bên dưới, mà ở bên lầu dưới, hình như có khí tức của một người.Hai người đi xuống lầu dưới, lại thấy đập vào mắt mình là một gian phòng giam, trong phòng giam có một người nằm co rút ở đó, mà y phục người kia nhìn lại rất quen.Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Đây là Thái học bào của Thái học viện mà!Hai người tới cửa phòng giam, Triển Chiêu nhẹ nhàng vỗ cửa phòng giam một cái.Người nằm trong cánh cửa kia giật mình, hình như đã tỉnh. Sau đó, người nọ chậm rãi quay đầu lại liếc nhìn …. Người này đầu tóc rối bù, mặt mày dơ bẩn, y phục xốc xếch, mặc dù Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không có nhìn rõ ngoại hình hắn, thế nhưng sau khi người nọ quay đầu nhìn chằm chằm ra cửa một lúc, liền đột nhiên nghiêng người. Có lẽ là do ngồi dậy quá nhanh cho nên hắn rơi ngay từ trên giường đá xuống, lao thẳng lên đống cỏ bên dưới, đụng phải cửa phòng giam, rồi ôm lấy cửa phòng giam mà kêu to: “Triển Đại nhân, Triển Đại nhân cứu ta a.”Triển Chiêu ngồi xổm xuống, nhìn hắn thật kỹ, ngoại trừ có chút bẩn thỉu ra, thì đây cũng chỉ là một thiếu niên, nhìn tuổi tác hẳn là không khác bọn Bao Duyên là mấy, lại một thân Thái học bào …. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không khỏi nghĩ đến một người: “Ngươi là ….”“Ta là Thạch Diệp!” Thiếu niên kia kích động nói: “Triển Đại nhân cứu mạng a!”Mặc dù Triển Chiêu không có quen Thạch Diệp, thế nhưng phần lớn người của Khai Phong phủ đều biết Triển Chiêu, Thạch Diệp có biết hắn cũng không lấy gì làm lạ.Bạch Ngọc Đường kéo khóa ngục một cái, “cạch” một tiếng, khóa bị nội lực đánh gãy, Triển Chiêu mở cửa ngục ra, đi vào đỡ Thạch Diệp dậy, hỏi: “Sao ngươi lại ở đây? Bọn ta đã đi tìm ngươi khắp nơi.”“Ta bị người ta chộp đến đây.” Thạch Diệp cuối cùng cũng được cứu, kích động đến phát khóc: “Tất cả đều tại ta ngu ngốc, vì cứu Nguyệt Nhi mà đi thử Âm Dương điện cái gì đó, ta sau khi tìm được chỗ tụ hội của âm dương rồi, liền đọc khẩu quyết Âm Dương điện. Chờ khi ta đi vào đại môn rồi, cũng không có vào được âm dương điện gì, ngược lại lại có hai người áo đen đột nhiên xuất hiện, điểm huyệt ta mang đến đây. Ta bị nhốt ở đây rất lâu rồi, mỗi ngày đều có người mang đồ ăn đến cho ta, thế nhưng trừ lúc đó ra thì cũng không có ai đến nữa, ta đây đúng là gọi trời không ứng gọi đất không linh, gọi rát cả cổ họng cũng không thấy có ai đến.”Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn xung quanh một chút, thuyền ở nơi này đậu rất dày, hơn nữa bên trong lại trống trơn còn bên ngoài kia rất ồn ào, Thạch Diệp có kêu cứu ở đây cũng chẳng ai có thể nghe được.Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mang Thạch Diệp đi, biết rằng như vậy sẽ đả thảo kinh xà nhưng cũng không thể để hắn ở lại, nhìn bộ dạng hắn như vậy, có lẽ cũng đã chịu đủ rồi, hơn nữa đúng là có chuyện quan trọng cần hỏi hắn.Đến bên ngoài thuyền, Triển Chiêu nhìn xung quanh một chút, sau đó đưa tay vỗ một cái.Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu nhìn Triển Chiêu, ý là —— Miêu nhi, làm gì thế?Triển Chiêu vỗ tay xong hai cái liền sờ cằm lẩm nhẩm: “Qủa nhiên là chỉ có Triệu Phổ làm mới công hiệu a.”Bạch Ngọc Đường hết nói nổi, suy nghĩ một chút: “Miêu nhi, ngươi muốn tìm ảnh vệ tới giả trang Thạch Diệp a?”“Ừ, tốt nhất là tìm thêm mấy ảnh vệ mai phục xung quanh đây, sau đó để Hắc Ảnh hóa trang thành Thạch Diệp, đối phương lưu lại Thạch Diệp nhất định là có việc cần dùng, hơn nữa chúng ta cũng không có được chứng cứ gì của Vương Phong, đây cũng coi như là cơ hội duy nhân để có thể đạt được cả người cùng tang chứng.”Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái: “Vậy ngươi mang hắn về trước, ta đợi chỗ này, nếu như có người đến ta sẽ nghĩ cách dẫn người đi.”“Ách ….” Triển Chiêu có chút lo lắng, suy nghĩ một chút: “Ngươi phải chờ ở chỗ xa ….”Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu do dự, vỗ vỗ vai hắn: “Đừng lo.”“Ừm….” Triển Chiêu suy nghĩ một chút, dặn dò một câu: “Vậy ngươi phải cẩn thận một chút, không được mạo hiểm.”Bạch Ngọc Đường gật đầu.Triển Chiêu vội vàng dẫn Thạch Diệp nhanh chóng trở về Khai Phong phủ, lúc đi qua đầu đường lại thấy Thiên Tôn cùng Ân Hậu đều ở đó, hắn lại cảm thấy yên tâm chút, nhanh chóng đi tìm Hắc Ảnh.……………..Tạm thời không nói tới chuyện Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu chia nhau hành động, lại nói tới chuyện Bàng Thái sư cùng Triệu Phổ đến Hình bộ điều tra.Triệu Phổ kiểm tra sổ sách trong phòng của Ti Đông, chỉ một lát sau, Thái sư chạy vào: “Vương gia.”Triệu Phổ cười hỏi: “Nghe ngóng được gì sao?”“Được.” Thái sư gật đầu một cái: “Đại khái là từ khoảng hai năm trước đã lục đục có người mất tích, dĩ nhiên, thường xuyên nhất là bắt đầu từ đầu năm nay.”Triệu Phổ tính toán một chút: “Hai năm trước …..”“Hai năm trước Triều đình bắt đầu tăng cường tuần tra ở Khai Phong, đặc biệt là về những khất cái hoặc người lưu lạc đều tiến hành thống kê một lượt.” Bàng Thái sư nói: “Bởi vì khoảng hai năm trước có một khất cái biến mất, bằng hữu của hắn liền đến Khai Phong phủ báo án, khi đó đúng lúc Triển Chiêu vừa mới đến Khai Phong phủ, hắn liền đem toàn bộ Khai Phong phủ đều lật cả một vòng, không tìm thấy người cũng chẳng thấy thi thể đâu, vì vậy hắn bắt đầu hỏi thăm một chút xem có những khất cái khác biến mất hay không.”Triệu Phổ nhướng mi: “Đúng là phong cách của Triển Chiêu.”Thái sư gật đầu: “Sau khi hắn nghe ngóng về chuyện này xong, lại phát hiện, phần lớn những khất cái cùng những người lưu lạc không có người thân quan tâm, cho dù có biến mất cũng không ai biết, vì vậy Bao Đại Nhân liền nghĩ đến một biện pháp, tăng cường thêm người tuần thành, hơn nữa, những người lưu lạc thì sẽ đến chúc thiện đường ghi danh. Bởi vì thường xuyên được phát y phục cùng đồ ăn miễn phí cho nên đại đa số những người không nơi nương tựa sẽ đến đó, mà nhiều người thường xuyên đi sẽ quen biết nhau, cũng sẽ chiếu cố cho nhau nhiều hơn, nếu như quá lâu không thấy có người nào đến đó lấy đồ từ thiện, thì chỉ cần nhìn bảng ghi tên là có thể điều tra ra được.”Triệu Phổ cau mày: “Ngươi nghi ngờ, vốn dĩ đối phương vẫn dùng khất cái và những người vô gia cư, nhưng sau khi Khai Phong phủ tăng cường cảnh giới thì mới chuyển sang Hình bộ? Phạm nhân của Hình bộ không thuộc phạm vi quản chế của Khai Phong phủ, lại đa phần đều là những trọng phạm không thân thích, thậm chí là những tử phạm, đối phương có vẻ rất cẩn thận a.”“Ta đã thống kê sơ bộ qua một chút.” Thái sư đừng nhìn vẻ ngoài ngu ngốc, thế nhưng lúc làm việc lại chưa từng hồ đồ bao giờ: “Cho đến bây giờ số trọng phạm mất tích đã lên tới bốn mươi người.”Triệu Phổ nhịn không được mà cau mày: “Nhiều như vậy?”Thái sư gật đầu: “Đó là chưa bao gồm những tử phạm, số đó rất khó thống kê. Mà những thi thể bị Ân Hậu làm thịt hôm đó, vừa đúng lúc lên tới hơn ba mươi cỗ.”Triệu Phổ thiêu mi một cái: “Hơn nữa còn những khất cái mất tích trước kia, có phải vẫn còn một số người mất tích nữa không?”Thái sư gật đầu một cái: “Đúng vậy, ít nhất vẫn còn có hai mươi người!”Triệu Phổ sờ cằm: “Nhiều người như vậy, đi đâu rồi!”Thái sư hạ thấp giọng nói: “Ta đã tìm người dò xét Hạo Thiên Lâu một cái, Yên Phượng Nhi bị người ta ép chết là giả, cô nương đó mất tích!”Triệu Phổ ngược lại cảm thấy bội phục Thái sư: “Cái này cũng có thể tra được?”Thái sư che miệng cười một tiếng: “Có tiền là có thể xui quỷ khiến ma a.”Triệu Phổ bật cười, gật đầu một cái chờ hắn nói tiếp.“Người Yên Phượng Nhi thích quả thực là một công tử nhà giàu, Tiểu tử kia đối với nàng cũng không tệ, nàng cũng không muốn làm chính thất gì, chỉ là dâng một tấm lòng dành trọn cho người ta mà thôi. Thế nhưng, có một ngày, sau khi công tử kia dời đi lại không thấy quay trở lại nữa. Sau đó, Yên Phượng Nhi vô tình gặp được hắn ở trên đường, đi đến nói chuyện với hắn, thế nhưng vị công tử kia lại nói không quen biết nàng ta.” Thái sư thiêu mi một cái: “Lúc đó Yên Phượng Nhi cho rằng nam nhân kia sợ nàng làm hỏng danh tiếng của hắn, cho nên mới giả như không quen biết nàng . Sau khi trở về nàng khóc than mất một trận, chuyện này có không ít người của Hạo Thiên Lâu biết. Một số người cũng khuyên nàng, nói những công tử phú gia kia sao có thể coi trọng chân tâm của cô nương cầm các được. Nhưng mà Yên Phượng Nhi vẫn luôn cảm thấy chuyện này đáng ngờ. Nàng vẫn luôn cảm thấy vị công tử kia hình như thực sự không hề nhớ rõ nàng, cứ như một người hoàn toàn khác vậy. Hai ngày sau khi xảy ra chuyện này, Yên Phượng Nhi cũng đột nhiên biến mất.”Triệu Phổ cau mày: “Kỳ lạ như vậy?”“Sau đó.” Thái sư nói tiếp: “Mấy hạ nhân ở Hạo Thiên Lâu nói, hình như là Công chúa vẫn luôn dâng hương niệm kinh, mỗi ngày ở Đông viện nơi công chúa tụng kinh đổ ra rất nhiều hương tro. Hôm đó, người đến thu hương tro có mang trả lại một cây trâm, nói là lượm được trong đống hương tro, nhìn rất quý giá, không biết là có phải của Công chúa đánh rơi không. Hạ nhân kia nhìn qua một chút, phát hiện đó là của Yên Phượng Nhi, lại liên tưởng đến chuyện Phượng Nhi bị mất tích, hạ nhân đó liền bị dọa sợ đến độ không dám để lộ ra ngoài, chỉ sợ mình lại biết chuyện không nên biết có thể làm nguy hiểm tính mạng, vì vậy hắn liền đem cây trâm kia bán đi. Lão phu đã tìm người ở cửa hàng ngọc hỏi qua một chút, cây trâm đó cùng cây trâm Lão Bao tìm được ở ngôi miếu kia giống nhau như đúc. Chưởng quỹ của hàng ngọc có nói cây trâm đó đã bị trộm mất.”Triệu Phổ nghe xong liền sờ cằm: “Hương tro sao?”Thái sư gật đầu, sờ râu nói: “Nghe nói là rất nhiều.”Triệu Phổ có chút không hiểu: “Một người thắp hương mà có thể có nhiều hương tro đến vậy sao?”“Những người đến thu dọn hương tro nói, giống như là hương tro của cả một tòa miếu vậy.” Thái sư vỗ nhẹ cái bụng cuồn cuộn mỡ của mình, nói: “Ta bảo mấy người thu hương tro kia tiết lộ một chút, bọn họ nói trong hương tro của Hạo Thiên Lâu còn lẫn rất nhiều than bụi cùng cốt phấn, tất cả đều được dùng làm phân bón.”Khóe miệng Triệu Phổ co giật: “Hẳn không phải là phế thải chế dược đấy chứ?”“Lão phu cũng nghĩ như vậy, co nên mới cho ngươi đi tìm lão nông dùng hương tro làm phân bón kia.” Thái sư cười một tiếng: “Đã lấy về đưa cho Công Tôn tiên sinh kiểm tra rồi.”Triệu Phổ cười cười, vỗ vỗ cái bụng cuộn mỡ của Thái sư: “Thái sư quả nhiên rất có năng lực a!”Thái sư cười hắc hắc.…………Bên trong Thái học, Trâu Lương cùng Lâm Dạ Hỏa nghe mấy vị phu tử giảng bài đến đầu choáng mắt hoa, cuối cùng cũng đã đến lúc hết giờ học, cứ thế mà mơ mơ màng màng ra ngoài.Lâm Dạ Hỏa vỗ chân: “Không được, chiều nhất định phải trốn học.”Trâu Lương cũng xoa mí mắt, ngủ rất ngon!Bao Duyên thì lại tinh thần sáng láng, quay đầu lại hỏi xem Bàng Dục định đi đâu ăn cơm, lại không nhìn thấy hắn đâu hết, cả ba người bắt đầu tìm kiếm chung quanh. Chỉ thấy phía sau, Bàng Dục còn đang nói chuyện với Lam Thiểu Thiên.Lam Thiểu Thiên kia cực kỳ kỳ quái, những học sinh dám gần gũi với hắn rất ít, cũng không biết lúc này Bàng Dục đang nói với hắn cái gì nữa.Đám người Bao Duyên tiến đến nghe lén, liền nghe thấy Lam Thiểu Thiên đang nói: “Hắc Ảnh kia, nhất định không chịu đi.”Mọi người nhìn nhau.Bao Duyên hỏi: “Hắc Ảnh gì?”Lam Thiểu Thiên đưa tay, chỉ chỉ ngôi lầu các mà hắc y nhân kia biến mất lúc trước, nói: “Vẫn luôn ở trong đó, trong tiểu lâu đó có oan hồn, vẫn nhất định không chịu rời đi.”Tất cả mọi người theo bản năng nhìn về ngôi tiểu lâu kia.Lam Thiểu Thiên quơ quơ một ngón tay với mọi người: “Tâm ý hắn đã quyết rồi, không đạt được mục đích nhất định sẽ không chịu bỏ qua, không được trêu chọc hắn, nhớ lấy, nhớ lấy.”Nói xong, Lam Thiểu Thiên lắc lư bỏ đi.Để lại mọi người vẫn tiếp tục nhìn ngôi lầu các kia mà ngẩn người.Bao Duyên hỏi Bàng Dục: “Tại sao lại nói đến lầu các kia vậy?”Bàng Dục cảm thấy sống lưng mình đột nhiên lạnh toát: “Ta chỉ thử một chút, hỏi hắn xem ở Thái học này ở đâu có quỷ, hắn liền nói cho ta một đống chuyện kỳ quái, nói gì mà con quỷ kia cứ ở đó hai mươi năm cứ lưỡng lự nhất định không chịu đi.”“Oa …. Này giữa ban ngày ban mặt a.” Lâm Dạ Hỏa lắc đầu một cái, quyết định đi ăn cơm.Lúc này, đám người Vương Kỳ cùng Thuần Hoa cũng chạy ra, mọi người còn đang thảo luận xem nên đi chỗ nào ăn thì lại thấy một ảnh vệ rơi xuống, nói gì đó bên tai Trâu Lương.Trâu Lương hơi sững sờ, quay đầu vẫy bốn thiếu niên kia lại.Bốn người tiến lại, Trâu Lương thấp giọng nói: “Đã tìm được Thạch Diệp!”Vương Kỳ cùng Thuần Hoa há to miệng: “Thật sao? Hắn thế nào rồi?”“Còn sống, trước tiên cứ về Khai Phong phủ đã.” Trâu Lương mang theo Vương Kỳ cùng Thuần Hoa cùng về Khai Phong phủ trước, mặc dù Bao Duyên cùng Bàng Dục cũng cũng rất tò mò muốn trở về, nhưng mà Bao Đại Nhân đã giao nhiệm vụ cho họ tìm hiểu về bí mật của Thái học viện, hiện nay vẫn còn chưa hoàn thành nhiệm vụ cho nên không thể đi được.Lâm Dạ Hỏa muốn đi cùng Trâu Lương, nhưng mà Trâu Lương lại bảo hắn đi cùng bọn Bao Duyên, cho nên Lâm Dạ Hỏa liền quay lại, vừa đi vừa ngáp: “Đúng rồi, trong Tàng thư các của Thái học viện có phải có rất nhiều sách hay không a?”Hai người cùng gật đầu một cái, Bao Duyên hỏi hắn: “Ngươi định tìm sách gì?”“Hắc hắc.” Lâm Dạ Hỏa quay người lại, nói: “Chỉ là đi xem một chút thôi.” Nói xong rồi chạy đi.Bao Duyên cùng Bàng Dục nhìn nhau —– Lâm Dạ Hỏa chắc sẽ không gây họa gì đó chứ? Đừng có đốt luôn cả Tàng thư các đó, như vậy rất không ổn a.…………….Gần bến tàu, Thiên Tôn bưng chén trà hỏi Ân Hậu: “Tại sao lại chậm như vậy a?”Ân Hậu không trả lời hắn, chỉ nhìn Tiểu Ngũ bên cạnh, rồi lại vẫy vẫy tay với Thiên Tôn hỏi: “Con Cọp này có phải có gì đó khác thường không a?”Thiên Tôn cũng tiến đến nhìn, không hiểu tại sao Tiểu Ngũ rất bất thường mà nhìn mấy tiểu hài nhi đang gặm bánh bao rồi phát ra tiếng gầm thật thấp.Mấy tiểu hài nhi vốn dĩ ăn bánh bao rất vui vẻ, nghe thấy tiếng Tiểu Ngũ gầm gừ liền giương mắt nhìn, vừa nhìn cái đã bị dọa sợ đến thét “Nương a!” một tiếng, sau đó ném bánh bao mà chạy.Tiểu Ngũ cũng không có đuổi theo mấy tiểu hài nhi kia, chỉ là nhìn chằm chăm mấy miếng bánh bao trên mặt đất kia, vẻ mặt cứ y như là nhìn thấy một con gián cực hôi thối vậy.Thiên Tôn cùng Ân Hậu nhìn nhau một cái.Chưởng quỹ ở bên cạnh định đi ra nhặt lên ném cho cẩu ăn, thế nhưng khi Tiểu Ngũ vừa nhìn thấy tay hắn đụng vào bánh bao, liền rống lên một tiếng, Chưởng quỹ bị dọa sợ đến ngồi phịch xuống đất, kêu: “Nương a, đây không phải là Tiểu Ngũ của Khai Phong phủ sao? Chẳng phải không cắn người sao?”Ân Hậu vỗ vỗ Tiểu Ngũ: “Đúng là nó không có cắn người, nhưng mà bánh bao này của các ngươi từ đâu có được?”Chưởng quỹ cũng không biết: “Vừa rồi mấy tiểu oa nhi kia ném xuống đất.”“Ta biết.” Thê tử của chưởng quỹ đang đun nước bên cạnh nói: “Hôm nay Hạo Thiên Lâu phát đồ ăn, có rất nhiều đồ ăn ngon được phát miễn phí, đám hài tử kia vừa mới nói với ta, bánh bao này là của Hạo Thiên Lâu phát, ta còn có nữa mà.”Vừa nói đại thẩm kia vừa đưa cho Ân Hậu và Thiên Tôn, rồi lại nhét một miếng vào miệng mình: “Hai vị nếm thử một chút không? Trù tử của Hạo Thiên Lâu chính là Ngự trù đó!”Bánh bao vừa được đặt lên bàn, Ân Hậu cùng Thiên Tôn lại thấy Tiểu Ngũ vẻ mặt cứ như nhìn kẻ thù mà nhìn chằm chắm mấy cái bánh trên bàn ấy.Thiên Tôn sờ sờ đầu nó, đưa tay lên cầm bánh bao, ngửi một cái.Thiên Tôn hơi nhíu chân mày lại, nhìn chằm chằm bánh bao kia một lát, sau đó bẻ đôi ra, ngửi nhân thịt bên trong một cái.Ân Hậu thấy Thiên Tôn híp mắt một cái, đưa tay cầm cầm đôi đũa, gắp nhân thịt bỏ vào trong chén, bắt đầu chọc chọc.Mấy người hiếu kỳ nhìn hành động của Thiên Tôn, cũng không biết Thiên Tôn đang chọn cái gì, cuối cùng, sau khi gạt hết nhân đậu xung quanh rồi, lại gắp ra một mảnh da thịt, cho chưởng quỹ cùng thê tử hắn đang gặm bánh bao nhân thịt nhìn.“Cái gì đây nha?” Chưởng quỹ nhìn miếng thịt giống hệt thịt heo màu vàng nhạt kia, bên trên hình như còn có chút vân màu vàng nhạt.Thiên Tôn đưa một đầu ngón tay của mình ra, so so với cái miếng thịt đó, rồi nói: “Đầu ngón tay của người nào đó đi.”Lời này vừa nói ra, chỉ thấy chưởng quỹ kia đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền vứt bánh bao xuống, “ộc” một tiếng, ôm lấy một cái cột mà nôn thốc nôn tháo, nương tử của hắn ở bên cạnh thì hét lên: “Nương a! Thịt người a!”“Thịt người gì?” Mấy người ở gần đó cũng góp tới.Vị nương tử kia chỉ bánh bao nhân thịt hét to: “Bánh bao Hạo Thiên Lâu phát là bánh bao nhân thịt người a!”Giọng của thê tử chưởng quỹ này rất cao, vừa mới hét xong đã khiến cả con đường nổ tung lên.………….Trên thuyền, Bạch Ngọc Đường nghe thấy bên bến tàu đột nhiên có hò hét nháo loạn, cũng cảm thấy không biết tại sao lại đột nhiên cả kinh từng đoàn như vậy chứ?Hắn còn đang nghi ngờ, lại đột nhiên cảm thấy bên người có một tầng nội kình cùng khí tức như ẩn như hiện.Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, nội kình này có chút quen, hắn cứ thế đứng yên không nhúc nhích, cũng cảm thấy có một cái tay đang nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.Nhìn cánh tay màu xám tro trên bả vai mình, Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày: “Ngươi luyện công đến tẩu hỏa nhập ma, cho nên nội kình mới lúc ẩn lúc hiện như vậy.”Người sau lưng không có trả lời, chỉ nói: “Tốt nhất ngươi nên đi theo ta.”Bạch Ngọc Đường quay đầu lại liếc mắt nhìn một cái, đập vào mắt hắn là một khuôn mặt quỷ màu trắng.Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày: “Ngươi nên theo ta đến Khai Phong phủ tự thú mới đúng.”Quỷ diện nhân kia lại a a mà cười một tiếng: “Ta nếu đã tới thì sẽ không sợ ngươi bắt ta, ta chỉ nhắc nhở ngươi trước, nếu như ngươi không đi theo ta, ta sợ ngươi sẽ hối hận.”Bạch Ngọc Đường thiêu mi một cái: “Hối hận cái gì?”“Toàn bộ người của Khai Phong phủ cũng chết!” Qủy diện nhân cười rất âm trầm: “Tự ngươi quết định!”Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút: “Chờ Triển Chiêu tới đây ….”“Triển Chiêu không thể tham dự!”Bạch Ngọc Đường cau mày: “Tại sao?”“Bởi vì hắn vì quan sai!” Qủy diện nhân nói rất ngắn gọn.“Ta ghét tất cả người làm quan.” Qủy diện nhân lãnh đạm nói.Bạch Ngọc Đường cau mày.Quỷ diện nhân bóp mạnh vai hắn một cái: “Ngươi quyết định nhanh.”Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, gật đầu một cái: “Được!”Quỷ diện nhân xoay người lại, rời đi, Bạch Ngọc Đường bất đắc không thể làm gì khác hơn là đuổi theo.Thiên Tôn bưng chén trà, nhìn dân chúng khai phong đang nôn đến thiên hôn địa ám, vừa hỏi Ân Hậu: “Sao ta lại cảm thấy có một cỗ nội kình lạ quét qua a?”Ân Hậu đang ngồi đối diện hắn gật đầu một cái, chỉ về hướng bến tàu sau lưng Thiên Tôn, nói: “Vừa rồi Ngọc Đường đi theo một người đeo mặt nạ quỷ đi rồi.”