Quyển 12 – Chương 347: Tâm tình không tốt

Trong Hoàng cung Khai Phong.

Bàng phi ngồi trong sân vừa ăn lê vừa nhìn Triệu Trinh đang ôm Hương Hương chạy tới chạy lui trước mặt.

Hoàng bào của Triệu Trinh cũng vì vậy mà dính không ít bụi đất, hắn cũng không quan tâm, ôm Hương Hương lắc lư không ngừng, khiến cho khuê nữ của mình vui vẻ cười khanh khách. Hương Hương vừa khỏe mạnh lại vừa đáng yêu, còn nhỏ nhưng đã có thể nhận ra dáng vẻ của một đại mỹ nhân, mà điểm quan trọng nhất chính là rất khôn ngoan, lại gan dạ, không thích khóc, tính cách bình tĩnh rất giống với Triệu Trinh khi nhỏ.

Triệu Trinh còn đang chơi đùa cùng Hương Hương, lại thấy Trần công công bên ngoài đang ra hiệu cho hắn.

Triệu Trinh hơi sững sờ, ngừng lại, giao Hương Hương đang đầy mồ hôi cho Bàng phi, ra ngoài.

Bàng phi vừa lau mồ hôi cho Hương Hương vừa nhìn ra ngoài…. Chỉ thấy Triệu Trinh đi ra khỏi viện, người chờ hắn chính là Nam Cung Kỷ.

Trong tay Nam Cung đang cầm một cuộn giấy, nhỏ giọng rỉ tai với Triệu Trinh mấy câu.

Bàng phi ôm Hương Hương đứng lên, trở lại phòng, làm phu thê nhiều năm, nàng chỉ cần nhìn qua bóng lưng là có thể cảm giác được —– Hẳn có chuyện gấp gáp gì rồi.

Triệu Trinh cùng Nam Cung Kỷ cùng đến thư phòng.

Sau khi vào cửa, Nam Cung Kỷ liền đóng cửa thư phòng lại.

Triệu Trinh đã ngồi ở phía sau thư án, tay chống cằm mà nhìn Nam Cung Kỷ đứng trong phòng, chính xác mà nói là nhìn cuộn tranh trong tay Nam Cung Kỷ.

Nam Cung hỏi Triệu Trinh: “Hoàng thượng, bây giờ xem chứ?”

Triệu Trinh gật đầu một cái.

Vì vậy Nam Cung liền mở cuốn giấy thật dài ra.

Sau khi cuộn tranh mở ra, một bức họa cao bằng thân người liền xuất hiện trước mắt Triệu Trinh.

Triệu Trinh ngẩng đầu lên, đứng lên quan sát, sau đó, hơi cau mày: “Hình như ….”

Nam Cung Kỷ gật đầu: “Đúng vậy, thuộc hạ cũng cảm thấy ngoại hình rất giống, nhưng mà ….”

“Khí chất hoàn toàn khác nhau.” Triệu Trinh lắc đầu một cái.

Vừa nói, Triệu Trinh vừa đứng lên nhận lấy bức họa trong tay Nam Cung, treo lên một giá vẽ, lùi về phía sau mấy bước, tiếp tục suy nghĩ.

Nam Cung đến sau lưng Triệu Trinh, cùng hắn nhìn.

Chỉ thấy trên bức họa có một nam nhân mặc long bào màu đen, khoảng hơn hai mươi tuổi, anh vũ quý khí, mà dung mạo —— Lại giống Ân Hậu đến chín phần.

“Người đâu rồi?” Triệu Trinh nhìn một lúc lâu mới hỏi Nam Cung.

“Đã mang đến rồi, nhưng mà hắn đã quá già rồi, cũng không thể nhúc nhích được cho nên phải khiêng tới.”

Triệu Trinh gật đầu một cái: “Mang vào đi, Trẫm có chuyện muốn hỏi.”

“Vâng.” Nam Cung gật đầu, đi ra ngoài.

Chỉ lát sau, mấy ảnh vệ khiêng theo một chiếc ghế có người nằm vào.

Trên ghế nằm, có một lão nhân tuổi cao sức yếu. Tóc bạc phếch, mặt mũi xương cốt y như que củi, mỏng như cái lá, chỉ có bộ áo khoác ngoài là còn sạch sẽ.

Lão đầu đang mở to hai mắt, rất bình tĩnh, lúc nhìn thấy bức họa kia, đột nhiên sinh ra biến hóa, chỉ thấy nháy mắt cả khuôn mặt hắn đã ướt át, nước mắt chảy ra, trên gương mặt già nua của hắn hiện lên nét tang thương, buồn thảm cùng xót xa, Triệu Trinh cũng không khỏi cảm khái.

“Tinh hạn như hải, tu du truy lạc, loạn thế bất tái, vinh quang phúc diệt ….” Triệu Trinh nhìn lão đầu kia, nhàn nhạt nói: “Tư Đồ tướng quân, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Ha a a a …” Lão đầu kia nở nụ cười mang theo chút khó nghe: “Thế đạo khôn lường, người như ngươi cũng có thể làm Hoàng đế a …..”

Nam Cung khẽ cau mày, ánh mắt khó chịu, Triệu Trinh lại nhẹ nhàng phất tay chặn hắn lại, hình như cũng không thèm để ý lắm. Hắn nhìn bức họa cách đó không xa, gật đầu một cái: “Đúng là thế sự khôn lường, người như Trẫm cũng có thể giữ vững giang sơn, ngày nào vào triều cũng không có chuyện gì lớn phải lo, không cần lo lắng có người soán vị. Không cần lo lắng ngoại địch đánh lén. Thê thiếp hậu cung cũng hòa thuận, không có kẻ chuyên quyền bên ngoài. Mỗi ngày Trẫm còn có thể bỏ ra chút thời gian để chăm lo cho mẫu hậu cùng chơi với khuê nữ.”