Quyển 2 – Chương 11: Kim lão thái

Sự việc đã được thông báo cho đài truyền hình và người nhà Đại Quân, nhưng bọn họ nhanh nhất cũng phải đến buổi trưa mới có thể chạy đến Tam Hà thôn. Vì thế Vưu Tiểu Dũng liền đề nghị đem di thể của Đại Quân để trong miếu nhỏ ở đầu thôn nam.

Nhưng lời đồn về chuyện nguyền rủa phát bệnh động kinh đã ăn mòn đại não của đám thôn dân, ai cũng không muốn đụng đến di thể Đại Quân, bất đắc dĩ Vưu Tiểu Dũng đành tìm hai đoạn côn gỗ làm thành một cái băng ca đơn giản, cùng Lữ Minh Dương nâng thi thể Đại Quân lên đưa đi.

Cái miếu nhỏ đầu thôn nam chính là đối diện với đập nước, là một ngôi miếu có ba gian nhà ngói, Lữ Minh Dương ngày hôm qua đã từ xa nhìn thấy, hôm nay là lần đầu tiên tiến vào bên trong miếu.

Đến gần mới thấy ngôi miếu này nếu so với nhìn từ xa thì nó phải to lớn hơn rất nhiều, ba gian phòng lớn cũng không có vách ngăn, trong miếu có vẻ hơi trống trải chỉ thờ cúng một pho tượng thần, là một vị thần mặt đen râu quai nón sắc nhọn một tay chống đầu gối, một tay bắt một con tiểu quỷ đưa vào trong miệng đang mở to như chậu máu – chính là thần ăn quỷ Chung Quỳ.

Cái miếu này tựa hồ có điểm cổ quái, Lữ Minh Dương trong lòng thầm nghĩ. Nhưng càng cổ quái hơn chính là bên trong miếu ở góc phía tây ngay chính giữa có đặt hai cái băng ghế dài phủ cỏ lau ghép lại thành một cái linh sàng. ( linh sàng: giường thờ người mới chết )

Linh sàng còn rất mới, tựa hồ vừa được làm xong, chẳng lẽ là có người biết hôm nay sẽ có người chết, hơn nữa người chết còn không phải người trong thôn, đành phải đặt ở trong miếu, cho nên đặc biệt làm cái linh sàng để ở trong này?

Vưu Tiểu Dũng lại tựa hồ không cảm thấy có gì bất ngờ, cùng Lữ Minh Dương đem di thể Đại Quân nâng lên đặt trên linh sàng, lúc này mới thở dốc mở miệng nói:” Kim lão thái, đây là một người bên ngoài thôn, buổi trưa sẽ có người đến đưa hắn đi, bà coi sóc giúp một chút a.”

Kim lão thái? Lữ Minh Dương trong lòng khẽ động, xoay người qua lại phát hiện một lão bà không biết khi nào đã đứng đằng sau mình, không khỏi âm thầm kinh ngạc. Phải biết rằng mình cũng được coi như là người rất cảnh giác, vậy mà một lão bà từ lúc nào đi đến sau lưng mình, nhưng mình lại một chút cũng đều không có cảm giác được.

Nhìn lão bà này không có chín mươi thì ít nhất cũng hơn tám mươi rồi, thân người đã cong cong như con tôm, đang lườm đôi mắt già nua vẫn đục vô thần về phía Đại Quân đang nằm trên linh sàng, dường như không nghe thấy mấy lời của Vưu Tiểu Dũng, thì thào than thở:” Tự gây nghiệt a, không thể trách người khác…”

Bà ta vừa nói, vừa lập tức quay người lại, hướng tới cái giường đặt ở góc phía đông phòng đi đến, tựa hồ lão bà này chính là ở chỗ này trong miếu.

Tự gây nghiệt? những lời này là có ý tứ gì chứ? Lữ Minh Dương nhíu mày nhìn bà ta từng bước một rời đi, tựa hồ thực cố hết sức mới di chuyển được đôi chân gầy yếu, tựa hồ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay bộ xương già đó, nhưng kỳ quái chính là dưới chân bà ta không có phát ra bất cứ tiếng động nào. Nếu hiện tại không phải trời đã sáng rõ, nếu không phải chính mình thực không có đeo mắt kính, Lữ Minh Dương thậm chí tình nguyện tin tưởng rằng bà ta chỉ là một cái quỷ hồn.