Quyển 2 – Chương 11: Ô long ngộ hội (Hiểu lầm)

Bạch Ngọc Đường đưa tay đỡ trán, cảm thấy hơi choáng đầu. Hỏi Tiêu Lương: “Bây giờ nói được rồi chứ, rốt cuộc là Tiểu Tứ Tử nói gì với Triển Chiêu.”

“Ân.” Tiêu Lương gật đầu: “Cẩn Nhi nói với Triển đại ca, Bạch đại ca căn bản không có người trong lòng, chỉ vì nghe nói Triển đại ca có người trong lòng, không muốn thua cho nên nói bừa vậy thôi.”

Bạch Ngọc Đường ngẩn người… Tiểu Tứ Tử cũng xem như là nói thật, cũng vừa vặn giúp giải thích rõ ràng với Triển Chiêu, rất tốt! Nhưng mà, chuyện này cũng đâu đến mức chọc Triển Chiêu cười trộm?

“Còn nữa a.” Tiêu Lương tiếp tục nói: “Không phải bình thường Bạch đại ca xử thế đều rất lạnh nhạt sao!”

Bạch Ngọc Đường ngẩn người… Có sao?

“Có.” Không chỉ Tiêu Lương, mọi người ngoài cửa đều gật đầu.

“Cho nên?” Bạch Ngọc Đường vẫn chưa hiểu vì sao Triển Chiêu cười.

“Ân.” Tiêu Lương hơi do dự: “Nha… Ta nói rồi, Bạch đại ca không được giận ta, cũng không được giận Cẩn Nhi.”

Bạch Ngọc Đường trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ cái đầu nhỏ của Tiểu Tứ Tử còn có thể nghĩ ra được chuyện dọa người gì, xem ra có thể đều là chuyện nhỏ, liền gật đầu.

“Ân…” Tiêu Lương cắn răng, nói: “Cẩn Nhi và ta, nghĩ ra một ý… Ân, ý kiến chủ chốt là do sư phụ nói cho.”

Ngoài phòng, Công Tôn liếc nhìn Triệu Phổ: “Ngươi cũng tham gia chuyện này?”

Triệu Phổ gãi đầu, cũng khó hiểu ——- không a!

Bạch Ngọc Đường vừa nghe đến hai chữ Triệu Phổ, đầu lập tức kêu ong ong, xem ra không phải chuyện tốt, cố gắng nhẫn nhịn nghe: “Triệu Phổ chỉ cho các ngươi chiêu gì?”

“Lần đó chúng ta hỏi sư phụ, vì sao ngươi và Triển đại ca không hòa hợp được như sư phụ và tiên sinh.” Tiêu Lương trả lời rất thẳng thắng: “Sư phụ nói, bởi vì hai ngươi đều ngốc.”

Chân mày Bạch Ngọc Đường giật giật ——- ngốc?! Đời này lần đầu có người nói Bạch Ngọc Đường hắn ngốc!

“Ta và Cẩn Nhi lại hỏi, có khi nào là vì Bạch đại ca và Triển đại ca không thích nhau không.” Tiêu Lương nói, hạ thấp giọng: “Sư phụ nói, không đâu, hai người là trời sinh một đôi!”

Bạch Ngọc Đường nhướng mày một cái, nghe rất là xuôi tai.

“Sau đó ta và Cẩn Nhi hỏi —– vì sao hai ngươi là trời sinh một đôi xứng như vậy, mà còn chưa thành đôi?”

Bạch Ngọc Đường cũng tự hỏi, vì sao nhỉ?

“Sư phụ nói, hai ngươi có bệnh, có cái gì mà cứ phải lằng nhằng tốn thời gian, lột sạch ra lăn vào chăn, một đêm phân ra trên dưới là thành công rồi, cứ nghẹn như thế không khó chịu sao? Cũng đâu phải là quá nhỏ không dám cho ai xem!”

Ngoài cửa Công Tôn hung hăng đạp Triệu Phổ một cước, hung hăng trừng hắn ——- cái gì ngươi cũng nói với tiểu hài tử hết sao!

Triệu Phổ nhếch miệng ——– đây không phải chỉ là nói đùa sao, ai biết Tiểu Tứ Tử ngốc như vậy cái gì cũng tin a?!

Công Tôn lườm hắn ——- không ngốc còn là Tiểu Tứ Tử sao?!

Khóe miệng Bạch Ngọc Đường giật giật, dự cảm thấy có gì không ổn, hỏi: “Sau đó?”

“Sau đó…” Tiêu Lương nói: “Cẩn Nhi nghĩ, vậy biện pháp tốt nhất là cho ngươi chui vào chăn Triển đại ca, hoặc cho Triển đại ca chui vào chăn của ngươi… Vì vậy a, có khả năng xảy ra vấn đề ở chuyện quá nhỏ.”

Bạch Ngọc Đường hít sâu, thấy đầu càng lúc càng choáng: “Sau đó? Rốt cuộc Tiểu Tứ Tử đã nói gì.”

Tiêu Lương lui lại một bước: “Cẩn Nhi nói với Triển đại ca… Nói hắn từng thấy qua chỗ nào đó của Bạch đại ca rất nhỏ, không chịu phản ứng người khác, còn sĩ diện, nên…” Nói xong, xoay người bỏ chạy.