Quyển 2 – Chương 12: Thôn nam tiểu miếu

Buổi trưa, người của đài truyền hình và người nhà của Đại Quân đem theo một chiếc xe tang đi đến. Mọi người đi vào trong miếu trước thôn, vợ Đại Quân vừa ôm lấy di thể chồng mình vừa khóc lóc thương tâm.

Mọi người thật vất vả mới khuyên được cô ấy ngừng khóc, tự mình thực hiện nghi lễ nhận di thể, đưa lên xe tang, chuẩn bị trở về thành phố đến nhà tang lễ tiến hành nghi thức hỏa táng.

Người từ đài truyền hình đến chính là một vị trưởng phòng, là người phụ trách tiết mục mà nhóm người Chu Đình đang thực hiện. Ông ta khuyên Chu Đình cùng bọn họ trở về luôn, Chu Đình lại liếc mắt nhìn Lữ Minh Dương, phi thường kiên quyết nói muốn cùng mấy người Trương giáo sư tra rõ ràng nguyên nhân sự tình rồi mới đi – dù sao công tác còn chưa có hoàn thành, tiết mục đã quảng bá, cũng không thể làm cho người xem phải thất vọng đúng không?

Trưởng phòng khuyên giải nhiều lần nhưng thấy Chu Đình không hề dao động, thở dài một tiếng, bất đắc dĩ đành nhắc Chu Đình phải chú ý sức khỏe, rồi lên xe mà đi.

Lữ Minh Dương trong lòng cười khổ một trận, hắn thực ra hy vọng Chu Đình và mấy người Trương giáo sư đều cùng nhau rời khỏi nơi nguy hiểm này, nhưng lời này lại không thể nói rõ ra được. Đối với mấy người Trương giáo sư, chính mình chẳng qua là một thực tập sinh nho nhỏ, nào có quyền quyết định mấy người Trương giáo sư đi hay ở? Mà đối với Chu Đình, chính mình càng không có tư cách yêu cầu cô ấy làm bất cứ chuyện gì.

Nhìn tất cả mọi người dần dần đi hết, Lữ Minh Dương thầm than một hơi, tuần tra khắp nơi một vòng, nhưng không thấy Kim lão thái. Từ lúc cùng mọi người tiến vào trong miếu tiếp nhận di thể của Đại Quân, cũng chưa nhìn thấy Kim lão thái. Căn cứ vào tuổi tác của Kim lão thái, bà ta không thể nào đi quá xa nơi này, nhưng nhốn nha nhốn nháo hơn một giờ đồng hồ, lại thủy chung không thấy bà ấy trở về, bà ta có thể đi đâu đây chứ?

“ Đi thôi.” Đầu vai hắn bị người ta đụng nhẹ một cái, không cần quay đầu lại Lữ Minh Dương cũng biết đây chính là Chu Đình. Hắn thản nhiên ừ một tiếng, cùng mọi người trở lại nhà Vưu Tiểu Dũng ăn cơm trưa.

Không khí trên bàn ăn có chút trầm buồn, cuối cùng chính là Vưu Tiểu Dũng mở miệng lên tiến hỏi:” Trương giáo sư, ông xem chuyện này đến tột cùng vì sao lại thế này? Có thể hay không thật là có cái gì…”

“ Không cần mê tín như vậy.” Trương giáo sư ngữ khí thập phần kiên định,” Vưu bí thư anh không phải rất tin tưởng vào khoa học sao, thế giới này nào có quỷ thần? Tam Hà thôn tựa hồ đích thật là có vấn đề, cho nên mới có thể làm bệnh động kinh phát tác với tỷ lệ cao như vậy, nhưng chúng ta nhất định sẽ tìm ra nguyên nhân, không cần tin tưởng vào cách nói quỷ thần phong thủy gì đó.”

“ Tôi chỉ là…Ai…” Vưu Tiểu Dũng thở dài một tiếng, nói:” Trương giáo sư đã nói như vậy thì tôi yên tâm.”

“ A a, yên tâm đi.” Trương giáo sư cười một tiếng nói,” Hứa trưởng khoa, tiểu Lữ, chúng ta hiện tại quan trọng nhất chính là phải tra rõ ràng đến tột cùng là vì nguyên nhân gì lại làm cho Tam Hà thôn có tỷ lệ phát bệnh động kinh cao như vậy. Tôi cho rằng đầu tiên, nên tra xem có phải là do nguyên nhân di truyền không, dù sao trước mắt theo thống kê thì nguyên nhân chủ yếu gây ra bệnh động kinh là do di truyền.”

Vưu Tiểu Dũng lắc lắc đầu, nói:” Chắc là không phải do di truyền, trong thôn thực ra không có người mắc bệnh kinh phong, chỉ là từ sau năm 93 mới xuất hiện tình huống loại này.”