Quyển 2 – Chương 13: Đông sơn mộ địa

Lữ Minh Dương quay phắt đầu lại, nhìn thấy một bóng người đang đứng ở cửa.

Bởi vì đang là chính ngọ, bên ngoài miếu ánh sáng so với trong miếu thì sáng hơn nhiều lần, ngược sáng nhìn lại, Lữ Minh Dương chỉ có thể nhìn cái bóng kia tựa hồ là thân ảnh của một nam nhân, gầy yếu có chút già nua, nhưng lại không thấy rõ khuôn mặt.

“ Ai đang làm gì ở đó!” Bóng người nọ lại nói.

Lữ Minh Dương lần này nghe ra thanh âm tựa hồ là lão bí thư, vội vàng a a cười nói:” A, là lão bí thư à? Tôi làm rơi cái chìa khóa xe, muốn tới hỏi xem Kim lão thái có nhìn thấy hay không. Bà ấy không có ở đây, tôi muốn xem một chút có phải hay không bà ấy đã nhặt được để đâu đó.

Lão bí thư ừ một tiếng, chậm rãi đi vào bên trong miếu, liếc Lữ Minh Dương một cái, nhàn nhạt nói:” Kim lão thái là một bà già cô độc, không có cái gì đáng giá đâu.”

Lữ Minh Dương trong lòng cười khổ một trận, lão bí thư này xem ra là đem mình biến thành một tên trộm rồi.

“ Cậu nói cậu tìm chìa khóa xe?” Lão bí thư dừng một chút lại nói,” Các cậu có phải là chuẩn bị rời đi?”

“ Không phải. Tôi chỉ là muốn lên xe lấy một vài thứ, mới phát hiện cái chìa khóa không thấy đâu.” Lữ Minh Dương thản nhiên nói.

“ Ai, mấy người ngoài các cậu a, đến chỗ chúng tôi đúng là một điều không hay, quậy đến cả thôn rối loạn bất an cả rồi. Tôi thấy hay là nhóm người mấy cậu sớm một chút đi khỏi đây mới tốt đó.” Lão bí thư thở dài, tìm cái cây cột dựa vào rồi ngồi chồm hổm xuống đất hút thuốc.

Lữ Minh Dương trong lòng thầm than, xem ra chính mình và mọi người vì thôn dân mà đến trợ giúp, nhưng một điểm cũng không được hoan nghênh a. Nhưng mà những lời này làm sao có thể trở về nói cho mọi người nghe đây?

“ Lão bí thư, ông có biết Kim lão thái đi nơi nào không? Tôi muốn hỏi bà ấy có nhìn thấy cái chìa khóa của tôi hay không.” Lữ Minh Dương chuyển đề tài, nhàn nhạt nói.

“ Đại khái chắc là đi đông sơn thôi. Bà ta bình thường trừ đông sơn thì một bước cũng không ra khỏi cửa miếu.” Lão bí thư nói.

“ Đông sơn? Bà ấy lớn tuổi như vậy, còn có thể lên núi hả? Lữ Minh Dương cười nói,” Bà ấy đi đông sơn để làm gì vậy?”

“ Cậu đừng xem bà ấy lớn tuổi, đôi chân đi lại còn rất nhanh nhẹn đó nha.” Lão bí thư thở dài, lại nói,” Đến đông sơn để làm gì hả? Bà ấy còn có thể làm gì? Thăm cháu gái của bà ấy thôi.”

“ Kim lão thái có cháu gái hả?” Lữ Minh Dương cười nói,” Sao lại không ở trong thôn, lại ở trên núi vậy chứ?”

“ Chết rồi, thì mai táng ở đông sơn chứ sao.” Lão bí thư nhàn nhạt nói.

Lữ Minh Dương trong lòng máy động. Không lẽ cháu gái của Kim lão thái cũng vì động kinh mà chết? Không lẽ cô bé cũng được chôn trong bãi tha ma kia ở đông sơn?

Lão bí thư thấy Lữ Minh Dương không có trả lời, thở dài, lại nói:” Kim lão thái chỉ có một cô cháu gái, bây giờ đứa cháu này cũng không còn, thực sự trở thành một bà lão cô độc rồi. Từ ngày cháu gái bà ta mất, bà ta liền dọn tới ở trong ngôi miếu này, người cũng trở nên thần thần bí bí.”

Lữ Minh Dương nhíu đầu mày, chuyện này tựa hồ càng chứng minh Kim lão thái tuyệt đối có vấn đề, hoặc là nói Kim lão thái cùng cô cháu gái đã tạ thế kia tuyệt đối có vấn đề.