Quyển 2 – Chương 14: Con đê

Tin tức Kim lão thái bị hôn mê ngất xỉu ở bãi tha ma đông sơn chỉ một thoáng liền truyền khắp cả thôn. Trương giáo sư cùng Hứa trưởng khoa đang ở trong thôn miếu kiểm tra sức khỏe cho Kim lão thái, trong thôn cũng đã lại truyền đi một tin đồn, nói là ma quỷ đã bắt đầu nhằm vào người lớn trong thôn mà xuống tay, Kim lão thái chính là người đầu tiên.

Dù sao Kim lão thái cũng là người có chút linh lực, “những thứ ma quỷ đó” cũng không thể lấy được mạng của bà ta, nhưng lần tới nếu người khác gặp phải thì sao, còn có thể chạy thoát được hay không đây? Trong lúc nhất thời cả đám thôn dân ai cũng thấy bất an.

Vưu Tiểu Dũng lớn tiếng trách mắng một phen, mấy thôn dân mới dần dần im miệng, nhưng chính anh ta trong lòng cũng không khỏi có chút thấp thỏm lo âu. Trở lại trong miếu, Trương giáo sư và Hứa trưởng khoa đã kiểm tra xong cho Kim lão thái, đang thấp giọng thảo luận với nhau, mà lão bí thư lại dựa vào một cây cột ngơ ngẩn hút thuốc.

“ Trương giáo sư…” Vưu Tiểu Dũng thấp giọng kêu lên.

“ A, không sao rồi.” Trương giáo sư nói,” Tính mạng của bà ta không có gì nguy hiểm. Có thể là bà ấy tuổi đã cao, lại đi một đoạn đường dài như vậy, lao lực quá độ, hơn nữa bị gió lạnh thổi trúng, lúc đó mới bị té xỉu.”

Vưu Tiểu Dũng thở phào một hơi, nếu Kim lão thái lại xảy ra chuyện, như vậy anh ta thực không biết xử lý như thế nào.

“ Bất quá hiện tại bà ấy thân thể thực suy yếu, phải có người chăm sóc chu đáo, chuyên tâm điều dưỡng một chút.” Trương giáo sư nói.

“ Còn có chuyện phiền toái này a. Bà ấy là một bà lão cô độc, bình thường lại thần thần bí bí, ai tình nguyện đến chiếu cố bà ta đây a.” Vưu Tiểu Dũng có chút khó xử thở dài nói.

“ Nếu không thì để tôi đến chiếu cố bà ấy đi.” Lữ Minh Dương bỗng nhiên nói,” có xảy ra chuyện gì tôi cũng có thể ứng phó được, dù sao tôi cũng là học y đó mà.”

“ Điều này sao có thể, bà ta là một lão bà đơn thân thì làm sao có thể để cậu đến chiếu cố a.” Vưu Tiểu Dũng vội vàng kêu lên.

“ Có quan hệ gì sao. Bà ta là bệnh nhân, chiếu cố bệnh nhân là chức trách của thầy thuốc chúng tôi đó thôi.” Lữ Minh Dương cười nói.

“ Tiểu Lữ nghĩ rất tốt. Bây giờ người trẻ tuổi nghĩ được như vậy rất khó tìm thấy nha.” Trương giáo sư vui vẻ nói,” Tôi thấy hay là cho tiểu Lữ đến chiếu cố bà ta là được rồi.”

“ Tôi thấy hay là để tôi đi, dù sao tiểu Lữ cũng là một nam đồng chí, dù sao cũng không tiện lắm.” Hứa trưởng khoa nói.

“ A, Hứa trưởng khoa, cô còn phải kiểm tra sức khỏe cho mấy đứa nhỏ nữa mà, tôi làm được mà.” Lữ Minh Dương vội vàng nói. Làm sao mà đầu năm nay lại còn có người nhiệt tình như vậy, cùng với mình tranh việc chăm sóc người bệnh đây chứ? Phải biết rằng chính mình muốn chiếu cố Kim lão thái thực ra là có một chút tư tâm a.

“ Hứa trưởng khoa, nếu vậy để tôi đến hỗ trợ bác sĩ Lữ đi, dù sao chuyện chuyên môn tôi cũng không giúp được việc gì.” Chu Đình đột nhiên đứng ra nói.

Vưu Tiểu Dũng nhất thời cảm động đến cơ hồ lệ nóng quanh tròng, một lần rồi lại một lần nói lời cảm kích, mọi người cũng liền giải tán, một lát sau trong miếu chỉ còn lại có Lữ Minh Dương và Chu Đình, cùng với Kim lão thái đang hôn mê, còn có chính là từ đầu đến cuối một người luôn dựa cột hút thuốc lão bí thư.