Quyển 2 – Chương 19: Chạm trán ác linh

Lữ Minh Dương nhất thời trong lòng chấn động, Chu Đình như thế nào lại chạy đến chỗ này làm gì? Nhưng hiện tại không thể nghĩ nhiều như vậy, hắn vội cầm lên khẩu súng huyết tương hướng phía Chu Đình phóng đi.

Cái thân ảnh màu đỏ phía sau Chu Đình đó thấp hơn cô không ít, vừa rồi Lữ Minh Dương đứng ở trên con đê có thể loáng thoáng nhìn thấy cái bóng của nó, hiện tại lại hoàn toàn bị Chu Đình che khuất sau lưng.

Lữ Minh Dương không thể kiềm chế nỗi lo lắng trong lòng, thần tình khẩn trương, ba bước thành hai bước cầm khẩu súng huyết tương hướng phía Chu Đình phóng đi, mà Chu Đình lại bị hành động bất thình lình của Lữ Minh Dương làm cho cả kinh trợn mắt há hốc mồm, ngây ngốc đứng yên một chỗ không nhúc nhích.

“Ngồi xuống!” Lữ Minh Dương hét lớn một tiếng, Chu Đình giống như phản xạ có điều kiện nhất thời liền ngồi hụp xuống, Lữ Minh Dương lập tức thấy được thân ảnh màu đỏ kia.

Là cháu gái Kim lão thái! Cái thân ảnh màu đỏ gầy yếu, ánh mắt ngây ngốc vô thần kia, Lữ Minh Dương tuyệt đối là không nhớ lầm.

Lữ Minh Dương một tay đã giơ lên khẩu súng huyết tương, nhắm ngay cháu gái Kim lão thái. Nó lại không hề lùi lại mà giơ một tay lên, dùng một ngón tay khô gầy, lăm lăm chỉ về phía Lữ Minh Dương.

Lữ Minh Dương trong lòng hơi nghi ngờ, nó cứ chỉ vào mình vậy là có ý tứ gì? Nhưng ngón tay của hắn vẫn không hề dừng lại, thật mạnh siết lấy cò súng, một cổ huyết tương nồng đậm do hỗn hợp máu chó mực và máu gà trống trắng bắn ra, mười phần chính xác bắn trúng ngực cháu gái Kim lão thái.

Một trận tiếng nổ li ti vang lên, trên ngực áo đỏ của nó đã có một vết thương nám đen, nó mở ra cái miệng nhỏ, nhưng cũng không có phát ra chút xíu thanh âm đau đớn nào, mà ngón tay nhỏ bé của nó vẫn như trước chỉ vào Lữ Minh Dương, dùng sức chỉ về phía trước.

Lữ Minh Dương nhíu mày, cháu gái Kim lão thái đến tột cùng là có ý tứ gì? Chẳng lẽ nó cũng không phải là muốn đến hại Chu Đình? Chẳng lẽ nó chỉ cũng không phải là chỉ mình?

Lữ Minh Dương quay phắt đầu lại, nhìn thấy phía sau lưng của chính mình vậy mà còn có một thân ảnh màu đỏ! Hơn nữa khoảng cách của thân ảnh màu đỏ kia với chính mình chỉ còn cách một bước xa!

Dáng vẻ của nó rõ ràng so với cháu gái Kim lão thái thì càng thêm thành thục, chiều cao cũng cỡ Chu Đình, chẳng lẽ đây mới chính là vị Hồng y tỷ tỷ trong miệng tiểu Binh?

Nhưng Hồng y tỷ tỷ này cũng không để cho lữ Minh Dương có thời gian tự vấn, trong lúc nháy mắt hắn quay đầu lại, khóe miệng của nó có chút khẽ động, tựa hồ là cười một cái, nhưng hành động của nó lại không có một điểm thân thiện nào – nó giơ bàn tay lên, thật mạnh đánh vào ngực Lữ Minh Dương.

Lữ Minh Dương nhất thời tựa như một nắm bông bị nó đánh bay ra sau, lại giống như một bao cát nặng nề rơi trên mặt đất, khẩu súng huyết tương cũng văng ra một chỗ xa xa.

Một ngụm máu tươi đã nhịn không được mà trào ra, Lữ Minh Dương lồm cồm muốn đứng dậy, lại cảm giác trong lòng ngực có một cổ khí tức tắc nghẽn, lại vô lực ngã xuống mặt đất. Chu Đình thét to một tiếng, vọt tới nâng hắn dậy, la lên:” Anh làm sao vậy, sao lại ra thế này?”

Lữ Minh Dương cố gắng điều hòa hô hấp, cũng không quan tâm đến lời của Chu Đình, hắn biết Chu Đình cũng không thấy được tình huống trước mắt, cô ấy không giống mình thấy được những loại người này, hay nói là quỷ thì đúng hơn. Hắn gắt gao giương mắt nhìn Hồng y nữ quỷ kia, mà Hồng y nữ quỷ cũng đang giương mắt nhìn hắn cười, nụ cười kia lại tràn ngập một thần sắc vô cùng quỷ dị.