Quyển 2 – Chương 20: Người chăn quỷ

Lữ Minh Dương ôm Chu Đình chậm rãi đến gần thôn nam tiểu miếu.

Đây là nơi có phòng ốc gần con đê nhất, hơn nữa Lữ Minh Dương cũng không hy vọng đem Chu Đình đang hôn mê quay trở vào thôn, như vậy sẽ tránh được những phiền toái không cần thiết.

Không ai quấy rầy, có một ngọn đèn đủ sáng để nhìn thấy huyệt vị, tòa miếu nhỏ này hoàn toàn có thể đáp ứng hai yêu cầu này của mình.

Nhưng Lữ Minh Dương không nghĩ đến chính là bên trong thôn nam tiểu miếu trừ Kim lão thái đang hôn mê, lại còn có người khác.

Nói đúng ra là ngoài con người, lại còn có quỷ.

Hơn nữa không chỉ có một con quỷ, mà là một đám, không là một bầy.

Lữ Minh Dương đến gần tiểu miếu, lại đột nhiên phát hiện ngôi miếu trước mặt có một bầy dê, ước chừng có hơn hai mươi con dê lẳng lặng đứng ở trước cửa miếu, một chút cũng không động, cũng không thấy một con nào phát ra nửa điểm tiếng kêu.

Lữ Minh Dương trong lòng nghi hoặc, chậm lại cước bộ, nhẹ nhàng tiến vào cửa miếu đang mở, nhất thời trong lòng cả kinh, bên trong miếu có hơn hai mươi đứa bé lớn nhỏ không đồng nhất đang hi hi ha ha nhốn nháo đứng đó – nói cho đúng thì phải gọi là tiểu quỷ! Bởi vì từ lúc bước chân qua khỏi cánh cửa miếu kia ngoài cảm thấy cả kinh ra còn truyền đến một trận hàn ý thấu xương, giống như đang ở lúc chính ngọ mùa hè, đột nhiên lại bước chân vào kho đông lạnh.

Chính mình cho tới bây giờ còn không có gặp qua thật nhiều quỷ khí như vậy.

Mấy tiểu quỷ này tất cả đều cùng giương mắt ngơ ngác đứng nhìn chiếc giường ở phía đông miếu, mà nằm trên giường dĩ nhiên là Kim lão thái đang hôn mê, ngoài ra còn có vị thần bí Ngô tam thúc kia ngồi ở đầu giường.

Lữ Minh Dương vội vàng dừng bước không tiến vào bên trong miếu nữa, nhưng đám tiểu quỷ này tựa hồ đã cảm thấy được có người đi vào, tất cả đều xoạt xoạt quay đầu nhìn ra phía cửa miếu, gắt gao giương mắt nhìn Lữ Minh Dương.

Lữ Minh Dương đã toát đầy mồ hôi trên trán, chính mình cho tới bây giờ còn chưa một lần đối mặt qua nhiều ác linh như vậy, bằng trạng thái lúc này của mình, đã hai ngày không có ngủ qua chút nào, hơn nữa vừa rồi còn thụ thương nghiêm trọng, hơn nữa trong lòng còn đang ôm một Chu Đình hôn mê, đừng nói là hơn hai mươi con ác linh, chỉ sợ là một hai con thôi cũng đủ đối phó với mình rồi.

“ Là cậu hả, vào trong đi.” Một thanh âm già nua vang lên, là tiếng nói chuyện của Ngô tam thúc.

Lữ Minh Dương trong lòng thấp thỏm suy nghĩ, Ngô tam thúc cùng mấy con tiểu quỷ này đến tột cùng là có quan hệ gì, ông ta kêu chính mình đi vào đến tột cùng là có mục đích gì?

Nhưng Ngô tam thúc lại mở miệng nói:” Đừng có choáng đường. Mau vào đi.”

Đám tiểu quỷ chậm rãi tránh ra một con đường, Lữ Minh Dương nhất thời hiểu được lời của Ngô tam thúc “Đừng có choáng đường” đúng là nói với đám tiểu quỷ này. Hắn tâm tư trầm xuống, nhấc chân tiến vào miếu.

Hiện tại đối với hắn mà nói, chạy cũng không phải là biện pháp, không nói đến chính mình trong lòng còn đang ôm Chu Đình, chính là dù mình đang ở trạng thái tốt nhất, muốn từ trong tay hơn hai mươi con ác linh mà đào thoát cũng không phải là một sự tình dễ dàng gì. Một khi đã như vậy, còn không bằng ngoan ngoãn đi vào, xem bên trong hồ lô của ông ta đến tột cùng là bán thuốc gì.