Quyển 2 – Chương 22: Gặp lại Đại Quân

Chu Đình thét lên, tiếng thét cứ quanh quẩn trong tòa miếu trống trãi, thật lâu sau vẫn không dứt.

“ Đừng sợ, nó là cháu gái Kim lão thái, sẽ không làm hại cô đâu. Vừa rồi nó còn cứu qua chúng ta đó.” Lữ Minh Dương dùng thanh âm ôn hòa phảng phất mang theo một loại ma lực đặc thù, Chu Đình dần dần bình tĩnh trở lại, nhưng như trước vẫn là biểu tình không thể tin nổi, giương mắt nhìn bóng người hư ảo kia.

“ Nó, nó là quỷ?” Chu Đình lắp bắp nói.

Lữ Minh Dương mỉm cười, nhẹ nhàng lấy mắt kính trên mặt Chu Đình xuống, để cô dùng mắt thường mà nhìn.

Tháo mất cặp kính, Chu Đình phát hiện đầu giường Kim lão thái lại cái gì cũng đều không có, tiểu cô nương mặc y phục màu đỏ kia rõ ràng là không thấy. Cô vội vàng kéo tay Lữ Minh Dương, lấy lại mắt kính đeo lên, xuyên qua tròng kính, tiểu cô nương kia lại xuất hiện. Lúc này cô mới tin lời Lữ Minh Dương nói – thế giới này thực có quỷ!

Lữ Minh Dương nhẹ nhàng lấy lại mắt kính trên mặt Chu Đình, chính mình đeo lên. Hắn cũng không muốn giống như lần trước, để cho người khác chỉ huy mình đi đối phó với vô hình quỷ ảnh.

“ Cô nói nó lập tức sẽ tới đây sao?” Lữ Minh Dương quay đầu, nói với cháu gái kim lão thái.

Nó quay đầu liếc nhìn Lữ Minh Dương, nhưng không lên tiếng.

“ Ừ, nó lập tức sẽ tới đây.” Kim lão thái lại mở miệng.

“ Ai tới?” Chu Đình khẩn trương kéo kéo vạt áo Lữ Minh Dương. Sự tình buổi tối hôm nay làm cho cô thực sự khó tiếp nhận, nhưng nghe khẩu khí Lữ Minh Dương tựa hồ người sắp tới đây rất trọng yếu, không khỏi làm cho thần kinh của cô càng thêm căng thẳng.

“ Chính là người vừa rồi muốn hại cô, không, là quỷ mới đúng.” Lữ Minh Dương thản nhiên nói.

“ Nó, nó vì sao lại muốn hại tôi?” Chu Đình khẩn trương nói.

“ Vấn đề này thì phải hỏi nó mới biết.” Lữ Minh Dương khẽ mỉm cười quay đầu lại. Đối với sự tình ở Tam Hà thôn này, cho tới bây giờ chính mình còn không được rõ ràng.

Kim lão thái lại thở dài, bộ dạng hữu khí vô lực, vẫn yên lặng không lên tiếng.

“ Đến lúc này rồi, có một số việc cần nói rõ ràng thì tốt hơn.” Lữ Minh Dương nhàn nhạt nói,” Bằng không chúng ta ba người một quỷ, chờ cho lúc nó tới đây liền đều gặp phiền toái.”

“ Mấy người đi nhanh đi, chúng ta đấu không lại nó đâu.” Kim lão thái thở dài một tiếng, nói.

“ Đánh thắng đánh thua là một chuyện, ngồi yên chờ chết lại là chuyện khác.” Lữ minh Dương nhàn nhạt nói,” không thử làm sao biết đánh không lại nó chứ?”

Kim lão thái thở dài một tiếng, nói:” Ngô tam thúc nói mấy người thành phố các cậu cứng đầu, thật đúng là cứng a.”

Lữ Minh Dương mỉm cười, nói:” Lão thái hiện tại nên đem nguyên nhân sự tình này nói cho tôi biết đi, để tôi xem có biện pháp gì có thể đối phó với nó không mới là quan trọng hơn.”

Đợi một lát, Lữ minh Dương thấy kim lão thái cũng không lên tiếng, vì thế khẩu khí có phần nhẹ nhàng hơn, hỏi:” Lão thái hay là trước tiên nói cho tôi biết đến tột cùng nó là ai đi?”

Kim lão thái rốt cục mở miệng nhẹ nhàng nói:” Tiểu Hồng…”

Lữ Minh Dương thầm nghĩ, quả nhiên là nó. Ngay từ lúc đầu mình đã hoài nghi tiểu Hồng, nhưng sau đó lại liên tiếp phát sinh những sự tình làm cho chính mình hoài nghi nghi điểm này, nhưng hiện tại Kim lão thái đã xác thực phán đoán này của mình.

“ Hì hì, bà kêu tôi có chuyện gì?” Đột nhiên một thanh âm âm trầm quỷ dị vang lên.