Quyển 2 – Chương 24: Chướng trí

Thân hình Tiểu Binh có vẻ non nớt và yếu ớt, nó từng bước từng bước hướng Lữ Minh Dương đi tới, trên mặt lại hiện ra nụ cười tươi rói, thanh âm con nít trong trẻo của nó vang lên nói:” Bác sĩ ca ca, tỷ tỷ cho anh đi theo em ra ngoài chơi nè.”

Nó chìa ra một cánh tay nhỏ bé, tựa hồ là đợi Lữ Minh dắt nó đi, cước bộ lại một điểm cũng không ngừng lại, từng bước từng bước hướng Lữ Minh Dương đi tới.

Nhìn thấy Tiểu Binh từng bước đến gần, Lữ Minh Dương bất đắc dĩ từng bước lui về phía sau. Mặc cho lý trí của mình lúc chiến đấu trầm tĩnh tới đâu, nhưng khi đối mặt với một đứa nhỏ non nớt có vẻ mặt vô hại như vậy, như thế nào cũng không nhẫn tâm ra tay, làm sao có thể bắn máu chó vào đầu nó chứ?

Lữ Minh Dương đã dựa vào cây cột, đã không còn đường lui, hắn lấy ngón tay gắt gao đặt tại cò súng huyết tương, chuẩn bị, đối với chính mình hạ một mệnh lệnh – người mới chết đi, thường thường là tuổi càng nhỏ, thì năng lượng lại càng lớn, hiện tại chính mình không thể nương tay.

Đứa cháu gái vốn là đứng sau lưng kim lão thái lúc này lại đột nhiên đi ra, trong thoáng chốc liền chắn trước người Lữ Minh Dương. Nó dùng cặp mắt quỷ dị của mình nhìn vào mắt tiểu Binh, yên lặng một câu cũng không nói, ít nhất Lữ Minh Dương thực sự không có nghe được nó nói câu nào.

Nhưng tiểu Binh lại dừng lại cước bộ, nghẹo đầu nhìn bé gái, bộ dạng cẩn thận lắng nghe. Lữ Minh Dương thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng một chút cũng không mất cảnh giác.

“ Không! Ngươi gạt ta, tỷ tỷ đối với ta rất tốt, tỷ ấy như thế nào lại hại ta chứ?” Tiểu Binh đột nhiên phẫn nộ nói.

“ Phải, tiểu Binh, đừng nghe bọn họ, bọn họ muốn lừa gạt em đó, tỷ tỷ đối với tiểu Binh là tốt nhất. Tiểu Binh ngoan, đưa bọn họ ra ngoài đi, chúng ta cùng nhau đi chơi được không?” tiểu Hồng ở ngoài cửa cũng đột nhiên dùng một loại thanh âm cực kỳ êm dịu nói.

Lữ Minh Dương trong lòng thầm than, xem ra tiểu Binh tựa hồ là bị tiểu Hồng mê hoặc, tựa hồ nó cũng không giống như Đại Quân, tự thân có chấp niệm.

Tiểu Binh nghe xong lời của tiểu Hồng, ánh mắt tựa hồ lại bắt đầu dịu lại. Nhưng tựa hồ bé gái lại đang nói cái gì, nó đột nhiên lại lớn tiếng la lên:” Ngươi nói ta chết rồi? Tỷ tỷ đã hại ta chết?”

“ Phải, em đã chết rồi.” Lữ Minh Dương thở dài, khẩu khí ôn hòa nói,” Nó dùng em để dụ bọn anh ra khỏi miếu này, kỳ thật là cũng muốn hại chết bọn anh, tiểu Binh là một đứa bé ngoan, tiểu Binh đâu có làm vậy đúng không?”

Ai ngờ tiểu Binh nghe xong lời của Lữ Minh Dương, quay phắc đầu lại hung hăng nhìn vào mắt hắn, ánh mắt tựa hồ dần dần đỏ lên, thanh âm tràn ngập lửa giận, hung hăng la lên:” Không! Em không có chết! Chết sẽ không còn gặp được mẹ, em không muốn chết!”

Ai cũng không thể tưởng tượng một đứa bé còn nhỏ như vậy, lại có thể phát ra thanh âm lớn đến vậy. Tiểu Binh rống lên một tiếng chấn đến màng nhĩ cũa Lữ Minh Dương âm ỉ đau, Chu Đình lại thống khổ ôm hai tai nhíu chặt chân mày. Cô tuy không nhìn thấy, nhưng âm thanh thì cô có thể nghe được, tuy nhiên chỉ là nghe giống như tiếng thì thầm mà thôi, vô cùng nhỏ, nhưng thanh âm gầm rú này của tiểu Binh lại giống như kim nhọn chọc sâu vào màng nhĩ của cô, nói đúng hơn là trực tiếp chọc thẳng vào trong óc cô!