Quyển 2 – Chương 27: Phi tiêu

Hồng y nữ phát động lẫy nỏ, một mũi tên bạc hướng thẳng mi tâm Lưu thúc bay tới, nhưng trong nháy mắt, thân ảnh Lưu thúc lại đột nhiên biến mất không thấy.

Hồng y nữ mắt thấy Lưu thúc trong khoảnh khắc mình xuất tiễn liền biến mất, nhất thời sắc mặt khẽ biến.

“ Ở sau lưng cô!” Lữ Minh Dương đột nhiên la lên một tiếng, nhưng Hồng y nữ đã không thể phản ứng kịp, một cổ lực lượng khổng lồ đánh thẳng vào sau lưng, thân thể cô nhất thời bay lên, lập tức bay thẳng vào trong miếu.

Lữ Minh Dương tung người lướt tới, tiếp lấy thân thể cô ta, nhưng lại bị dư chấn của cổ lực lượng khổng lồ kia ép cho chính mình cũng bay đi theo, hai người ngã thật mạnh xuống trước thần án.

Hồng y nữ nhất thời ho nhẹ một tiếng, một tia máu tươi theo khóe miệng chảy ra.

So sánh với hồng y nữ, Lữ Minh Dương càng khổ sở hơn, tuy không có ho ra máu, nhưng hắn chính là làm một cái nệm lót bằng thịt đúng tiêu chuẩn, bị Hồng y nữ thật mạnh đập lên người, xương cốt cả người đều giống như gãy vụn, cơ hồ không thể động đậy.

Hồng y nữ không hề chậm trễ, đã lật người từ trên mình Lữ Minh Dương xuống đất, khụy một chân bên cạnh hắn, nhanh nhẹn lên dây nỏ, vừa gắt gao giương mắt nhìn Lưu thúc từng bước đi vào trong miếu, vừa dùng thanh âm rõ ràng là đã bị nội thương khàn khàn nói:” Anh không chết được đâu!”

Lữ Minh Dương trong lòng cười khổ một trận, Hồng y nữ này thoạt nhìn xinh đẹp như vậy mà cũng thâm đến đáng yêu, mở miệng nói một câu mà cũng móc họng nữa, tốt xấu gì thì vừa rồi cũng là mình muốn cứu cô nàng a.

Hắn lồm cồm bò dậy, nhặt lên khẩu súng huyết tương rơi bên cạnh, ngẩng đầu lên lại phát hiện Lưu thúc đã đi vào cửa miếu, đang đứng bên trong cửa miếu hung hăng trừng mắt nhìn Hồng y nữ kia.

Hồng y nữ lại không hề biến sắc, lạnh lùng đáp trả ánh mắt của ông ta, thanh nỏ trong tay cô đã lắp xong tên, đã lại nhắm ngay mi tâm Lưu thúc.

Nhưng song phương đều không có động tác tiếp theo, chỉ là lạnh lùng đối mắt kình nhau.

Lữ Minh Dương trong lòng thầm than, chiếu theo tốc độ của Lưu thúc, chỉ sợ Hồng y nữ cũng không dễ dàng bắn trúng ông ta, cho dù có mình hỗ trợ, chỉ sợ cũng khó mà giải quyết chuyện này. Đối phó với loại ác linh có tốc độ cực nhanh này, chỉ có thể dùng vũ khí có tính sát thương trên phạm vi cực rộng, tỷ như thiết bị bức xạ điện từ cường độ cao trên xe của mình vậy.

Nhưng tình huống hiện tại làm sao mình có cơ hội quay trở lại lấy xe tới đây chứ?

“ Lưu thúc, sao ông lại phải khổ thân như vậy?” Bỗng nhiên trong lúc đang giằng co thì vang lên một tiếng thở dài, Kim lão thái đang đỡ Chu Đình vừa thì thào nói xong.

“ Bọn chúng giết tiểu Hồng.” Lưu thúc cũng không quay đầu lại giương mắt nhìn Hồng y nữ, trầm giọng nói.

“ Tiểu Hồng chết đi ông biết đau lòng, vậy hơn hai mươi đứa nhỏ trong thôn chết đi kia, người nhà bọn nó khóc đến hôn thiên ám địa, ông không phải không biết chứ!” Kim lão thái lớn tiếng nói.

Lưu thúc trầm mặc, hơn nửa ngày mới nói:” Tiểu Hồng nói bọn nó đáng chết, bọn nó khi dễ tiểu Hồng, khi dễ cả mẹ tiểu Hồng nữa, bọn nó đáng chết…”

Kim lão thái thở dài một tiếng, khẩu khí có phần dịu đi, nói:” Lưu thúc, ông là người thật thà, thời điểm xây đập nước, ông vì cứu tôi mà bị gãy mất một chân, lúc chỗ đê bị vỡ, ông vì tu sửa con đê mà đến đông sơn lấy đá, lại đã đánh mất một cái mạng, mấy chuyện này tôi đều ghi nhớ, người trong thôn cũng đều ghi nhớ, nếu không có người trong thôn tiếp tế, mẹ của tiểu Hồng làm sao có thể sống đến hôm nay?”