Quyển 2 – Chương 28: Bầy dê

“ Tam ca?” Lưu thúc nghe được tiếng Ngô tam thúc kêu, chậm rãi quay đầu lại, hai tay trên cổ họng Hồng y nữ cũng có chút nới lỏng.

“ Buông nó ra!” Ngô tam thúc lại quát to một tiếng.

Lưu thúc tựa hồ thập phần e ngại Ngô tam thúc, nhất thời hai tay thả lỏng, buông Hồng y nữ ra. Hồng y nữ nhất thời ngã xuống mặt đất, bởi vì nghẹt thở trong thời gian dài, cô ta đã toàn thân bủn rủn vô lực, vừa thở hổn hển, vừa liếc đôi mắt vô thần nhìn Lữ Minh Dương, Lữ Minh Dương vội vàng tiến lên nâng cô ta dậy, sau đó nhanh chóng lui lại bên cạnh thần án.

Lưu thúc cũng không thèm để ý hành động của Lữ Minh Dương, chỉ là si ngốc giương mắt nhìn Ngô tam thúc, khóe miệng nhẹ nhàng mấp máy, tựa hồ muốn nói cái gì, rồi lại nói không nên lời.

Ngô tam thúc bước vào bên trong miếu, bầy dê phía sau ông ta như trước vẫn không nhúc nhích, chẳng qua từ trên người mấy con dê lại phiêu hốt xuất hiện mấy thân ảnh gần như trong suốt, theo Ngô tam thúc phiêu hốt tiến vào trong miếu, những thân ảnh này ngày càng rõ ràng, thời điểm dừng lại ở trong miếu đã là hình dạng của mấy đứa nhỏ, Lữ Minh Dương nhận ra chúng đúng là đám tiểu quỷ mình vừa rồi đã gặp qua.

Ngô tam thúc kiên định đứng lại trước mặt Lưu thúc, hung hăng trừng mắt nhìn ông ta nói:” Lưu lão tứ! Ngươi mỗi ngày đều lẫn trốn ta, trốn ta mười mấy năm, nhưng hôm nay ngươi không chạy được đâu!”

“ Tam ca…” Lưu thúc lắp bắp nói.

“ Đừng gọi ta là tam ca, ta không có huynh đệ như ngươi!” Ngô tam thúc phẫn nộ nói,” Nhìn chuyện tốt mà ngươi đã làm đi, đã hại chết bao nhiêu đứa nhỏ.” Ông ta vừa nói, vừa chỉ chỉ đám tiểu quỷ. Đám tiểu quỷ đứng tứ tán xung quanh, giương mắt gắt gao nhìn Lưu thúc.

“ Ngươi hại chết bọn nó còn chưa đủ, còn muốn làm khó bọn nó, làm cho bọn nó chết rồi cũng không được siêu sinh.” Ngô tam thúc tức giận đến nổi hàm râu dê cũng đã vểnh cao lên.

Lưu thúc thần tình thống khổ, ánh mắt né tránh, mi tâm đã có một tia ánh sáng càng ngày càng sáng, Lữ Minh Dương trong lòng hiểu được là mũi tên nhỏ kia đã bắt đầu phát huy uy lực.

“ Như vậy còn chưa đủ, ngươi bây giờ còn muốn hại mấy đứa nhỏ thành phố này! Không ngờ lúc còn sống ngươi thành thành thật thật, sau khi chết đi lại càng lúc càng điên cuồng!” Ngô tam thúc ngữ khí mỉa mai cười lạnh nói.

“ Là bọn nó, là bọn nó hại chết tiểu Hồng! Ta phải thay tiểu Hồng báo thù!” Lưu thúc đột nhiên ngẩng mạnh đầu lên, hung hăng nói.

“ Ngươi muốn thay tiểu Hồng báo thù, vậy chúng nó cũng muốn thay chính mình báo thù đó!” Ngô tam thúc hung hăng nói.

Một đám tiểu quỷ kia đã chậm rãi đem Lưu thúc vây lại, chậm rãi từng bước bước tới gần Lưu thúc.

Lưu thúc trong mắt đột nhiên lộ ra một tia sợ hãi, còn có một tia dữ tợn, mũi tên ở mi tâm của ông ta càng ngày càng sáng, ông ta lại nhịn không được rống to lên, nhất thời một trận băng phong mãnh liệt từ trên người ông ta đánh ra, nhưng đám tiểu quỷ này lại lạnh lùng không sợ hãi, đều tung người bay tới…

Một trận cuồng phong thật lớn hoành hành khắp nơi bên trong tòa tiểu miếu, chỉ một thoáng liền đem mấy ngọn nến trên thần án mà thổi tắt, chỉ một thoáng tất cả đồ vật trong ngôi miếu đều bay lên không trung, chỉ một thoáng Lữ Minh Dương cảm thấy toàn thân tựa hồ bị ngàn vạn con dao lam cắt trúng, gắt gao đau đớn dưới từng tấc da.