Quyển 2 – Chương 4: Tâm thượng nhân thị cá đại vấn đề (người trong lòng là một vấn đề lớn)

“Vậy Bạch huynh thì sao?” Kỳ thật người mà Ngụy Thiếu Trường chủ yếu muốn hỏi là Bạch Ngọc Đường, vì người Ngụy Nguyệt Nga để ý là Bạch Ngọc Đường.

Một lúc lâu sau Bạch Ngọc Đường mới hồi phục tinh thần lại, nhìn nhìn Triển Chiêu, đột nhiên gật đầu một cái: “Ân… Cũng có rồi.”

Triển Chiêu đưa mắt nhìn Bạch Ngọc Đường, giống như muốn hỏi ——- gạt người hay là thật vậy?

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn cười nhẹ, có chút ý không muốn nói thật… Triển Chiêu liền cho là hắn nói thật!

Ngay sau đó, hai người đều im lặng không nói gì nữa.

Ngụy Thiếu Trường có chút tiếc rẻ nhìn muội muội nhà mình —— đến trễ rồi, bất quá cũng đúng, nam nhân tốt như thế này hẳn là đã sớm bị người ta nắm chặt.

Ngụy Nguyệt Nga thì xấu hổ ngẩng đầu, đại ca sao mà lại trực tiếp như thế, sau này biết làm thế nào nhìn mặt hắn đây! Nghĩ xong, len lén liếc mắt nhìn hai người bên cạnh, lại phát hiện bầu không khí biến thành rất ngượng ngùng, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều cúi đầu bước đi không nói lời nào.

“Khụ khụ.” Lưu Hiệp nghĩ có thể vừa quen đã hỏi những việc riêng tư thế này, hai người thấy không quen, vội vàng chuyển đề tài: “Chúng ta tiếp tục thảo luận về án tử đi.”

Triển Chiêu phục hồi tinh thần, gật đầu: “Ân… Đã từng có người thấy qua con yêu quái đó chưa?”

“Có một người từng nhìn thấy.” Lưu Hiệp nhớ lại: “Vào đêm đầu tiên xảy ra án, có một canh phu gõ mõ địa phương, tên là Tiểu Mao Tử, nói đã nhìn thấy một nữ quỷ bạch phát bạch y bạch kiểm, xuất hiện giữa đêm khuya, bay vào trong một ngôi nhà.”

“Có chuyện này sao?” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nghe xong cảm thấy lạnh cả người… Bạch y nhân còn được, bạch kiểm bạch phát, chẳng lẽ là một cụ già?

“Vậy hiện tại Tiểu Mao tử ở đâu?”

“Bệnh chết rồi.”

“Bệnh chết rồi?” Triển Chiêu càng cảm thấy không tin nổi, một người đang sống hảo hảo sao bỗng dưng nói bệnh chết là bệnh chết rồi? Tiểu Mao Tử chứ đâu phải Lão Mao Tử, rõ ràng tuổi tác chưa quá lớn a.

“Mắc phải một chứng bệnh rất lạ, cả mặt và tóc đều nhạt màu thành… trắng toàn bộ!” Lưu Hiệp thở dài một hơi: “Thi thể vẫn còn đang đặt trong phòng ngỗ tác, ta đã làm đông lại rồi, nhưng ngỗ tác và lang trung đều không ai tìm ra được nguyên nhân chết, chỉ biết là hắn bị đột tử.”

“Có thể đi xem thử thi thể hắn không?” Triển Chiêu cảm thấy rất hứng thú.

“Đương nhiên!”

.

.

Đến cửa nha môn, ngựa đều được đưa vào chuồng, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường theo Lưu Hiệp đến phòng ngỗ tác.

Trong nha môn này có tổng cộng bốn phòng ngỗ tác, bố trí thành hình chữ điền[田], hướng theo bốn phía đông tây nam bắc.

Thi thể của các nữ tử bị hại đều đặt tại phòng phía tây, trong phòng phía đông là thi thể của các án kiện khác, phòng phía bắc vẫn để trống, để thuận tiện cho các ngỗ tác sử dụng khi kiểm thi. Còn căn phòng đang bị khóa, là nơi đặt thi thể Tiểu Mao Tử.

Mọi người đến trước phòng ngỗ tác, Lưu hiệp lấy bộ chìa khóa vẫn mang theo bên người xuống, nhẹ nhàng mở khóa, dẫn theo bốn người đi vào, liền thấy giữa phòng đang đặt một cỗ quan tài đã cũ, quan tài có hai tầng, giữa hai tầng là một lớp băng vụn.

“Đây là quan tài đá, cực kì hữu dụng, ta vẫn dùng để bảo tồn thi thể cần điều tra.” Lưu Hiệp vạch lớp vải bố phủ trên mặt quan tài… Mọi người vừa nhìn, đều nhịn không được cau mày, người này giống như mắc phải chứng bệnh lạ gì, cả cỗ thi thể màu sắc loang lỗ, giống như là da bị nhạt màu đi.