Quyển 2 – Chương 43: Qủy Bà độc ác

Theo ánh sáng của ngọn đuốc, mọi người có thể nhìn rõ người bị vây ở giữa, cũng không phải là ai khác, người này đúng là một trong Thập đại cao thủ Phái Thiên Sơn, người được mệnh danh là thành thật nhất, Trình Bình.

Trình Bình ôm cái hòm, nhìn mọi người xung quanh, trong mắt lóe lên một tia lo lắng nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, nhìn Lục Phong vừa mới theo mọi người đến ở phía sau: “Chưởng môn, sao lại thế này?”

Lục Phong cười lạnh lắc đầu: “Đến lúc này ngươi còn muốn gạt người qua cửa sao? Ngươi rõ ràng không phải Trình Bình!”

“Chưởng môn nói cái gì? Ta không phải Trình Bình thì là ai…”

Hắn còn chưa nói xong từ “ai” thì Bạch Ngọc Đường đã vẩy nhẹ cổ tay, ‘vèo’ một tiếng, hàn quang lóe lên, sau đó có thứ gì đó như là sợ tơ vị xé rách.

Bạch Ngọc Đường vừa nâng tay thu lại, là một Bàn Ti Chuyển.

Triển Chiêu nhìn tay Hắn – Chỗ bị thương lần trước đã khỏi hẳn rồi, mà Bàn Ti Chuyển này lại được Bạch Ngọc Đường chơi rất thành thạo, người này, thiên phú quả nhiên rất cao.

Sau khi Bạch Ngọc Đường thu hồi Bàn Ti Chuyển, mọi người lại nghe được tiếng xì xì.

Sau đó, thân hình Trình Bình đột nhiên nháy mắt gầy đi trông thấy.

Nhìn lại lúc này khí nang giấu dưới y phục của Trình Bình đã bị Bàn Ti Chuyển xé rách, khó trách sao ban nãy hắn có thể lặn dưới nước lâu như vậy, quả nhiên là đã có chuẩn bị.

Thân hình đã lộ, người nọ cũng không cần giả bộ nữa, hắn dùng tay xé ra mảng nhân bì diện cụ… ‘Xoạt’ một tiếng, cả khuôn mặt lẫn thân hình giả trang đều bị xé xuống.

Lúc này mọi người mới nhìn thấy diện mạo chân thực của người này.

Người đứng trước mắt là một nữ nhân vô cùng nhỏ bé, da mặt nhiều nếp nhăn, ít nhất cũng phải hơn năm mươi tuổi, đầu bóng loáng, mặc y phục bó sát màu đen, quả nhiên là trang phục cực kỳ phù hợp cho thuật dịch dung, xấu vô cùng.

“Ngươi là Qủy Bà sao?” Triển Chiêu hỏi.

Lão Thái bà kia trầm mặc trong chốc lát, vứt mạnh cái hòm xuống đất, híp mắt lại, trong mắt còn có hung quang mà nhìn chằm chằm Triển Chiêu: “Vì sao ngươi biết ta là giả?”

Triển Chiêu hơi mỉm cười: “Ngươi rõ ràng là giả mà.”

“Tiểu Qủy, đừng có mà quá đắc ý!” Qủy Bà bị nhiều người bao vây như vậy nhưng hình như cũng không hề lo lắng: “Thuật dịch dung của ta là Thiên hạ vô địch, không hề có sơ hở, ngươi không có khả năng nhận ra được!”

Lục Phong nhíu mày – Đúng vậy, thuật dịch dung của Qủy Bà này đúng là cao minh, không chỉ thế, ngay cả hành động, ngữ khí nói chuyện cùng thói quen thường ngày cũng bắt chước giống như đúc, ngay cả bọn họ thường xuyên tiếp xúc với Trình Bình cũng không phát hiện. Bây giờ ngẫm lại, trước đó Trình Bình đã sớm ra ngoài làm việc, có lẽ là lúc trở về liền bị Qủy Bà này giả mạo đi… Không biết giờ hắn ở đâu rồi? Qủy Bà này tâm ngoan thủ lạt như vậy, ai biết ả có bắt chước dáng vẻ người khác để ám toán Trình Bình hay không, có khi lúc này Trình Bình đã chết, bị chôn ở đâu rồi không biết chừng.

Lục Phong càng nghĩ càng giận, ác phụ này đúng là không thể tha thứ.

“Không hề có sơ hở sao?” Triển Chiêu cười nhạo một trận: “Không cần tự đắc thế đi, năm đó chẳng phải cũng bị Thiên Tôn liếc mắt cái là nhìn ra sao?”

Mọi người xung quanh đều yên lặng mà gật đầu khâm phục Triển Chiêu – Người này a, bình thường ôn nhuận là thế, nhưng khi cần thiết cũng rất độc miệng nha, Qủy Bà không thích nghe cái gì Y càng thích nói cái đó, chẳng phải đúng là bị Thiên Tôn liếc mắt cái đã nhìn ra sao!