Quyển 2 – Chương 47: Gặp mặt

Sáng sớm, Mặc Phi tỉnh lại từ trong giấc mộng, một đêm duy trì tư thế cuộn mình, cả người đều đã cứng ngắc.

Nàng loạng choạng đứng lên, cẩn thận đánh giá hoàn cảnh xung quanh một chút, không biết phiến rừng cây xanh um trước mắt này rộng bao nhiêu? Đêm qua chạy vội vàng, không phân biệt phương hướng cẩn thận.

Mặc Phi mở bản đồ ra, sau đó lấy la bàn ra từ gói hành lý, mở nắp đặt trên mặt bản đồ, chậm rãi suy đoán, đánh giá vị trí của mình.

Phía Tây Nam là phương hướng của Nguyên Châu, mà phía Tây Bắc còn lại là phương hướng của Lạc Châu và Trung Đô, lấy tình huống trước mắt mà nói, đoạn đường đến Nguyên Châu khẳng định đã bị U quân cắt đứt, như vậy, không bằng nàng quay lại, lẻn vào Lạc Châu hoặc Trung Đô, chỉ cần cẩn thận một chút, mình là mục tiêu nhỏ như vậy, người bình thường cũng sẽ không chú ý. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nàng phải che giấu mái tóc ngắn kia, hiện tại, kiểu tóc này gần như đã trở thành dấu hiệu của thượng khanh Phù Đồ của Chiếu Quốc.

Nghĩ đến đây, Mặc Phi thu dọn xong xuôi đồ vật, bước nhanh đi theo hướng Tây Bắc, mà ngay lúc nàng vừa cất bước, ở bên ngoài cánh rừng vừa vặn có một đội kỵ binh mặc trang phục đen hò hét đi qua, hướng về phía ngược lại nàng.

Lại nói Vu Việt suốt đêm chạy gấp rút, khi quay trở lại doanh địa, nhìn thấy một mảnh hỗn độn và thi thể ngổn ngang trên mặt đất, hai mắt hắn đóng băng, cả người tỏa ra sát khí lạnh thấu xương, ngay cả tướng sĩ đứng ở bên người hắn cũng không nhịn được mà lui lại mấy bước.

Sau một lát, Vu Việt mới nói: “Đi tìm kiếm, xem có tung tích của Phù Đồ và mấy vị tướng lĩnh hay không.”

“Tuân mệnh.” Tìm kiếm nửa canh giờ, ba gã tướng lĩnh đã chết một gã, mà bốn gã văn sĩ đã chết hai gã, trong đó cũng không có Phù Đồ.

Vu Việt thoáng nhẹ nhàng thở ra, hạ lệnh nói: “Phóng hỏa, thiêu huỷ các tướng lĩnh và binh sĩ đã chết trong doanh địa ở cùng một chỗ.”

Toàn bộ binh sĩ lập tức hành động. Đợi đến khi ngọn lửa lớn dâng lên, một tướng sĩ trong đó mới hỏi: “Chủ công, kế tiếp chúng ta làm gì đây?” Vu Việt nhìn phương hướng Nguyên Châu, trong con ngươi lóe ra sắc bén, một lúc lâu mới nói: “Vòng qua Trung Đô, chúng ta đi tập hợp với Ngư gia, tạm thời cứ buông tha cho chiến tuyến Tây Nam đã!”

Nhưng mà một ngày nào đó, hắn sẽ đoạt lại tất cả những thứ này. Nhóm binh lính U Quốc, tốt nhất là các ngươi nên cầu nguyện Phù Đồ không chết dưới đao của các ngươi, nếu không hắn sẽ khiến cho toàn bộ U Quốc chôn cùng “Hắn”!

Mặc Phi đi được khoảng hai canh giờ, rốt cuộc cũng phát hiện một thôn trang nhỏ, người trong thôn trang phần lớn đều là người già yếu, phụ nữ và trẻ con, không ít người đang thu dọn hành lý, chuẩn bị đi đến thành Trung Đô tị nạn, dù sao thì không ai biết được có thể bị bại binh hay giặc cỏ cướp sạch hay không.

Trên người Mặc Phi mặc trang phục văn sĩ, đổi cho một cụ già lấy một bộ áo gai, lại dùng mấy văn tiền để mua đấu lạp* che nắng, nhóm nông dân bình thường đều mang đấu lạp che nắng, mà Mặc Phi thì lại dùng nó để che giấu mái tóc ngắn của mình, sau đó nàng xoa một lớp bùn lên tay và mặt mũi, xen lẫn vào trong đám người, sẽ không dễ dàng khiến cho người khác chú ý.

* Đấu lạp: Nón rộng vành.

Trung Đô của U Quốc là một tòa thành thị vô cùng phồn hoa, diện tích chỉ đứng sau Vương đô Bích Xuyên của U Quốc, thực lực kinh tế hùng hậu, lương thảo dồi dào, bảy vạn quân phòng thủ do thượng tướng Địch Kha thống lĩnh, dễ thủ khó công, là chướng ngại lớn nhất khi Vu Việt tiến quân vào Vương đô U Quốc.

Một dặm xung quanh Trung Đô đều có bốn trạm gác ngầm, có thể nhanh chóng phát hiện ra tung tích của địch, dưới tính hình như vậy, muốn tập kích sẽ rất khó khăn.

Mặc Phi đi theo thôn dân tiến vào thành Trung Đô từ cổng thành nhỏ phía Tây.

Khác với những tòa thành nhỏ mà nàng đã gặp qua, bên trong Trung Đô dường như vẫn chưa bị hoảng loạn bởi đột kích của đại quân Chiếu Quốc, ngã tư đường vẫn trật tự, có lẽ sắc mặt của những người bình dân hơi u ám, nhưng cuộc sống hằng ngày vẫn chưa bị ảnh hưởng nhiều, trái lại còn thường nhìn thấy một số văn sĩ đứng tốp năm tốp ba mà thảo luận thế cục hiện tại.

Trong đó còn có người khen ngợi tập kích bất ngờ lần này của Trung Đô, hy sinh mấy vạn người để phá hủy bố cục chỉnh thể của Chiếu quân, bảo vệ chiến tuyến Tây Nam.

Mặc Phi ngồi trong góc, lẳng lặng nghe bọn họ thảo luận, điều trong lòng nàng muốn biết nhất là kẻ chủ đạo kế hoạch lần này là người phương nào? Trong tình báo của Vu Việt, có vẻ vẫn chưa phát hiện ra mưu sĩ như thế, nếu không chắc chắn Vu Việt sẽ không tiến công nhanh như vậy, tưởng rằng sẽ tốc chiến tốc thắng, kết quả lại thành ra mất đi thời cơ mấu chốt.

“Không biết kế này là do ai nghĩ ra nhỉ?” Rốt cuộc cũng có người hỏi tới vấn đề này.

Một người trả lời: “Tại hạ cũng không biết tục danh của người này, chỉ biết đó là mưu sĩ mà mấy tháng trước Địch Kha tướng quân mới thu vào.”

Xung quanh tức khắc phát ra một trận thở dài thất vọng, đều bày tỏ hi vọng có thể được nhìn thấy phong thái kia.

Lúc này lại có một người nói: “Kỳ thật, muốn gặp người này không khó, nghe nói hôm nay hắn sẽ tham gia yến hội của Địch Kha tướng quân, đến lúc đó, nếu chư vị nhàn rỗi, không bằng tiến đến ngồi chờ ở bên ngoài phủ tướng quân đi.”

Lập tức đã có mấy người hưng trí ngẩng cao đồng tình.

Phủ tướng quân? Mặc Phi yên lặng ghi nhớ.

Đợi đến chạng vạng, nàng bèn theo đuôi vài tài sĩ cùng đi đến phủ tướng quân. Đi đến Nhã các cách phủ tướng quân chỉ khoảng trăm bước, mọi người đều tự tìm vị trí tốt, nghển cổ mà chờ đợi.

Mặc Phi lại không vào được, bởi vì giờ phút này nàng đang mặc một thân y phục bình dân, mặt mũi nhem nhuốc, thoạt nhìn giống hệt như người ăn xin, người hầu ở Nhã các sao có thể để nàng đi vào. Đương nhiên, cho dù có thể vào bên trong, Mặc Phi cũng không định đi vào, nàng ăn mặc lôi thôi, xen lẫn vào trong đám bình dân thì tự nhiên sẽ giống như hạt bụi, không thu hút, nhưng nếu xen lẫn vào trong đám văn sĩ, vậy sẽ trở nên qua khác biệt, muốn không bị chú ý cũng khó.

“Hắn” tìm một cái góc, ngồi trên chiếu, trông cũng rất có phong phạm Cái Bang…

Không bao lâu, xe ngựa lần lượt tới, số lượng tới làm cho bên ngoài phủ tướng quân vốn dĩ an tĩnh, nhất thời náo nhiệt hẳn lên. Nhóm văn sĩ ở lầu hai của Nhã các thì vừa nhìn vừa nồng nhiệt thảo luận gì đó. Đáng tiếc Mặc Phi ngồi ở bên ngoài, không nghe được cái gì.

“Đến đây đi.” Không chỉ một người đột nhiên hô lên câu này, “Chính là chiếc xe ngựa kia, ta từng nghe bạn tốt của ta nói, Địch tướng quân đã đưa xe ngựa Ưng Đằng của chính mình cho vị mưu sĩ kia, để tỏ lòng tôn trọng.”

Mặc Phi ngẩng đầu, tập trung nhìn lại.

Chỉ thấy không xa phía trước, một chiếc xe ngựa có trạm khắc một bức thần ưng đứng ở bên ngã tư đường, người hầu tiến lên vén màn vải, một nam tử tuấn nhã, ống tay áo dài nhạt màu bước ra từ bên trong, mặt mày mỉm cười, khí chất bất phàm.

Mọi người xung quanh đều sợ hãi than, mà Mặc Phi lại ngây ngốc bất động. Người trước mắt này, lại là —— Tê Túc!

Hắn, là người U Quốc sao? Như vậy, kỳ thật lúc trước hắn tới Nhung Trăn là muốn tìm hiểu thực hư mọi chuyện? Mà nàng lại còn chuẩn bị đề cử hắn cho Vu Việt, may mắn Vu Việt không đồng ý, nếu không, nàng thật sự đã dẫn sói vào nhà rồi.

Người này tươi cười từng khiến nàng vô cùng hâm mộ, nhưng mà tươi cười của hắn lại đều không phải xuất phát từ chân tâm ư?

Trong lòng Mặc Phi hơi khó chịu, nhíu nhíu mày, nàng xoay người ẩn vào con hẻm.

Tuy rằng bây giờ đã biết người đứng phía sau màn bày mưu tính kế là ai, nhưng mà nàng đã không thể phán đoán được tính cách và thái độ làm người của Tê Túc, lúc trước kết giao có vài phần là thực, lại có vài phần là giả, nàng thật sự không thể phân biệt.

“Không thể tưởng được, Phù Đồ tiên sinh nổi tiếng thiên hạ lại cũng có lúc nghèo túng như vậy.”

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc. Mặc Phi dừng chân lại, thân thể cứng ngắc.

“Thế nào? Mới có mấy tháng không gặp mà Phù Đồ đã quên tại hạ rồi sao?” Người phía sau vừa nói, vừa chậm rãi đi tới gần Mặc Phi.

Mặc Phi âm thầm hít một hơi, xoay người lại, vẻ mặt bình tĩnh nhìn người tới. Tê Túc vẫn tươi cười đẹp đẽ như thế, hắn cười rộ lên sẽ làm cho người ta có cảm giác thực chân thành, đáy mắt đều lộ ra vui vẻ như gió xuân.

Mặc Phi hỏi: “Sao ngươi phát hiện ra ta?”

Tê Túc chỉ vào đôi mắt của mình nói: “Nhãn lực của tại hạ không giống người thường, dù cho Phù Đồ có mặc y phục lam lũ, nhưng tại hạ cũng chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra ngươi, Phù Đồ xuất hiện đã khiến cho tại hạ vui mừng kinh ngạc một trận đấy!”

Khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn, nàng cũng đã phát hiện hắn am hiểu cung tiễn, nhãn lực của cung tiễn thủ* thường sẽ cao hơn so với người bình thường, mà Tê Túc thì lại càng xuất sắc nổi trội.

* Cung tiễn thủ: Tay bắn cung.

“Thì ra là thế.” Mặc Phi lại nói: “Mấy tháng thời gian trôi qua trong nháy mắt, lúc trước Phù Đồ coi ngươi là bạn bè, giờ gặp lại trong tình huống như vậy, càng không ngờ rằng ngươi lại là mưu sĩ phục vụ cho U Quốc.”

“Ha ha.” Tê Túc cười nói, “Vì các vị Chủ công mà mưu sự thôi.”

“Như vậy, ngươi định xử trí tại hạ như thế nào?” Mặc Phi thản nhiên hỏi.

“Phù Đồ không cần phải lo lắng.” Tê Túc đi đến bên người Mặc Phi nói, “Phù Đồ tài hoa hơn người, làm sao tại hạ có thể nhẫn tâm làm hại ngươi được.”

Mặc Phi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Tê Túc đang định nói cái gì nữa, chỉ nghe phía ngoài hẻm truyền đến giọng nói của người hầu: “Công tử, người ở phủ tướng quân đang thúc dục, chúng ta có nên vào phủ hay không?”

Tê Túc cười cười, đáp lại: “Nói cho tướng quân, Tê Túc tạm thời có việc, hôm nay sẽ không đi.”

“Như vậy chỉ sợ…”

“Ngươi cứ việc đáp lời như thế là được, Địch tướng quân sẽ không trách tội.”

“Dạ.” Sau đó chợt nghe bước chân ngoài hẻm xa dần.

“Mời Phù Đồ dời bước hàn xá của tại hạ.” Tê Túc làm ra tư thế mời.

Trong lòng Mặc Phi kỳ quái, vì sao hắn không trực tiếp giao nàng cho Địch Kha? Phải biết rằng, nàng cũng được coi như một nhân vật trọng yếu của Chiếu Quốc, đem nàng làm con tin hoặc là trực tiếp chém giết là chấm dứt.

Xe ngựa bên ngoài phủ tướng quân di chuyển tới bên cạnh con hẻm, Tê Túc rất lễ độ mời Phù Đồ lên xe ngựa.

Mấy văn sĩ ở một đường dọc theo khu phố đều tự nhủ thầm, sao vị đại nhân này đã đến đây rồi lại đi, bọn họ không thấy Tê Túc hành lễ với một gã “Bần nông” y phục lam lũ, nếu không chắc chắn sẽ lại xôn xao một trận.

Nơi ở của Tê Túc là một tòa trang viên nhỏ u tĩnh, bố trí thanh nhã, mặc dù rất phù hợp thân phận văn sĩ của hắn, thế nhưng Mặc Phi lại cảm thấy khí chất của hắn không hợp với nơi này lắm. Trong suy đoán của nàng, Tê Túc hẳn là một người có xuất thân cao quý.

Tê Túc tự mình đưa Phù Đồ tới sương phòng, mấy người hầu trong trang đều vô cùng tò mò, không rõ vì sao cái người lem luốc này có thể được chủ nhân coi trọng như thế?

Tiếp theo, Tê Túc dặn dò người hầu chuẩn bị nước ấm, để cho Mặc Phi tắm rửa. Đồng thời còn thấp giọng thì thầm vài câu với một thị nữ, vẻ mặt thị nữ hơi kinh ngạc, liên tiếp nhìn lại Mặc Phi.

Mặc Phi kỳ quái, đợi thị nữ kia rời đi, nàng mới hỏi: “Vừa rồi ngươi nói gì với nàng vậy, sao vẻ mặt nàng nhìn ta lại kinh ngạc như thế?”

Tê Túc cười cười, trả lời: “Phù Đồ đợi rồi sẽ biết.”

Không bao lâu, người hầu đã chuẩn bị nước ấm một cách thỏa đáng, thị nữ cũng để y phục sang một bên, sau đó cung kính lui ra.

Tê Túc nói: “Một thân y phục này thực sự không thích hợp với Phù Đồ, cho nên xin Phù Đồ hãy tắm rửa một phen trước đi đã!”

Mấy ngày không tắm rửa, quả thật cả người Mặc Phi không thoải mái, vì thế nàng sẽ không phản đối gì, dù sao cũng đã trở thành tù nhân, có nôn nóng cũng vô dụng, không bằng tĩnh dưỡng tinh thần thật tốt, rồi mới có thể ứng đối với cục diện kế tiếp cho tốt được.

Tê Túc đi ra ngoài rồi, ra đến trước cửa còn hỏi một câu: “Phù Đồ có cần thị nữ hầu hạ không?”

“… Không cần.”

Tê Túc cười cười: “Tốt lắm, nếu cần cứ gọi là được, người hầu sẽ ở ngay ngoài cửa.”

Nói xong đóng cửa lại cho Mặc Phi.

Mặc Phi tùy thuận tay cài chốt cửa, khi xác định trong phòng chỉ có một mình mới hơi yên lòng.

Nàng trút được gánh nặng, chậm rãi cởi bỏ y phục trên người, khi nhìn đến đồ buộc ngực, động tác của nàng dừng lại một chút, rồi sau đó vẫn cởi ra, có lẽ cũng chỉ có thời điểm này nàng mới có thể nhìn thẳng vào chuyện mình thực sự là nữ nhân.

Nước ấm vỗ về da thịt, mỏi mệt vốn có phảng phất như dần dần bị gột tẩy đi, loại cảm giác thoải mái này làm cho người ta buồn ngủ.

Nhưng Mặc Phi cũng không dám chậm trễ quá lâu, sau khi cẩn thận tắm rửa sạch sẽ, nàng nhanh chóng dùng khăn mặt lau khô thân thể, sau đó lấy từ trong gói hành lý ra đồ buộc ngực mới, dùng sức quấn mấy tầng, lúc này nàng cảm thấy may mắn mình không phải một nữ nhân quá đầy đặn, nếu không còn không bị đè ép chết sao.

Mặc vào lớp áo trong, Mặc Phi đưa tay cầm lấy y phục vừa rồi thị nữ đặt ở một bên, vừa mới mặc lên người đã cảm thấy không thích hợp cho lắm, cúi đầu nhìn lại, Mặc Phi biến sắc, cái này là một bộ nữ trang!

Chẳng lẽ Tê Túc đã phát hiện ra giới tính của nàng rồi sao? Không có khả năng, nàng sớm chiều ở chung với Vu Việt còn chưa bị phát hiện, Tê Túc mới chỉ gặp mặt nàng vài lần? Mặc Phi nắm chặt bàn tay, áp chế khẩn trương trong lòng, sau đó lấy một bộ nam trang trong gói hành lý ra, mặc chỉnh tề rồi mở cửa ra.

Tê Túc lại đứng ở ngoài cửa, hắn nhìn thấy trang phục của Mặc Phi, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười hỏi: “Phù Đồ, vì sao không mặc y phục tại hạ chuẩn bị cho ngươi?”

Mặc Phi lạnh lùng nói: “Ngươi đang nhục nhã ta sao?”

“Phù Đồ nghiêm trọng rồi, tại hạ tuyệt không có ý này.” Tê Túc hướng vào trong phòng chắp tay, ý bảo vào nhà rồi nói.

Mặc Phi tránh ra, Tê Túc sải bước vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.