Quyển 2 – Chương 5: Bức ảnh cũ

Trở về với thực tại, tôi đã hoàn toàn bị câu chuyện của chú cuốn hút, tưởng như chính mình đang ở trong cổ mộ, trong lòng chính là Văn Cẩm ôn hương noãn ngọc. Chú Ba ho khan một tiếng, tôi ngẩn người, chợt phát hiện ra mình đang ôm cái gối đầu, mặt bất giác đỏ ửng. Tôi vô cùng lúng túng, tự nhủ mình làm sao có thể sinh ra ảo tưởng với người trong mộng của chú Ba được chứ, vội hỏi: “Sao chú không kể tiếp, cuối cùng thế nào?”

Chú Ba gượng cười một tiếng: “Còn gì nữa đâu mà kể, chuyện đến đây đã kết thúc rồi. Đến tận bây giờ, chú nghĩ mãi vẫn không rõ trong lúc chú ngủ, ở cổ mộ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”, môi chú run rẩy, “Chú không biết đã ngủ bao lâu, đến khi tỉnh dậy mới phát hiện ra trong căn phòng đó chỉ còn lại mình chú, những người kia không biết đã đi đâu hết. Chú cứ đinh ninh bọn họ nhân lúc mình ngủ đã chạy đến mộ thất chính, trong lòng phát hỏa, bởi lẽ Văn Cẩm vốn luôn nghe lời chú lần này lại hùa theo bọn họ làm liều, cho nên mới tính đuổi theo.”

Chú Ba ngậm một điếu thuốc, sắc mặt có phần khó coi: “Lúc đó chú mới phát hiện ra cánh cửa trên tường giờ chẳng thấy đâu! Quay đầu nhìn mới biết đó cũng không phải căn phòng chú ngủ lại ban đầu mà là một nơi xa lạ. Sau lưng chú còn có một cỗ quan tài bằng gỗ lim viền vàng.”

Tôi cười nói: “Với bản lĩnh của chú Ba đây, hẳn là không chút do dự, thẳng tay mở nắp quan tài, đổ hết những thứ hay ho bên trong ra ngoài.”

Chú Ba mắng một tiếng: “Hừ, chú nói cho mày biết, lúc đó chú sợ tới mức tè ra quần! Quan tài thì chú đã thấy nhiều, nhưng trong cái quan tài kia lại không ngừng có nước cứ từng đợt từng đợt chảy ra, con mẹ nó, giống như là có cái gì bên trong đang tắm rửa. Chú nhớ tên Lý Tứ Địa kia có lần nói tới mộ quỷ biển, mày biết là chú vốn không sợ bánh tông, nhưng mà lỡ gặp phải quỷ biển thì ngu luôn! Chú sợ tới mức muốn tè ra quần. Với lại lúc đó còn lo lắng cho Văn Cẩm, chú gọi lớn mấy tiếng cũng không nghe ai trả lời, sau đó nắp quan tài đột nhiên hé ra.”

Chú Ba nói đến đấy, nét mặt trở nên kỳ quái. Chú lại tiếp tục: “Chú lúc đó không kịp nghĩ ngợi nhiều, thấy mũ sắt vẫn còn cầm trên tay liền một bước nhảy thẳng vào trong đài phun nước bỏ chạy. Sau đó thì chú thoát được ra ngoài.”

Tôi vừa nghe liền nói: “Không đúng, căn phòng chẳng phải đã thay đổi rồi sao? Sao vẫn còn đài phun nước kia?”

Chú Ba xanh mặt lắp bắp nói: “Vẫn ở đó chứ, tất nhiên là đài phun nước vẫn còn ở đó. Con mẹ nó, mày đừng có nói chen vào! Chú đã kể xong đâu,” chú lấy lại bình tĩnh, kể tiếp: “Chú cũng chẳng quản có sóng thần hay không, vừa tìm được cái hang đào kia chú liền bơi ra ngoài, nhìn lên thì thái dương đã treo trên đỉnh đầu, cũng chẳng biết là mấy giờ. Chú ngoi lên mặt nước thì thấy mấy chiếc thuyền lớn ở cách đó không xa, xem ra là đến đón bọn chú. Chú bơi về đến thuyền, hỏi thời gian mới biết đã là giữa trưa ngày hôm sau. Mày nói thử xem, chú mày ở trong mộ chỉ ngủ có một giấc mà đã qua một ngày rồi sao?”

Tôi nhìn chú Ba chằm chằm, cảm thấy không tin tưởng được chút nào. Chắc chắn cuối cùng chú còn gặp phải chuyện gì đó mang tính quyết định nữa, không hiểu vì sao chú lại chẳng chịu kể cho tôi, cái ông chú này rốt cuộc đã gây ra chuyện gì ở trong mộ không biết? Con mẹ nó, lại không thể bắt buộc chú kể được, nhìn bộ dạng kể chuyện úp úp mở mở của chú, tôi lại càng thêm tò mò.