Quyển 2 – Chương 53: Phong Vân Trung Đô (Năm)

Chơi cờ với Mặc Phi, Địch Kha mới biết kỳ nghệ của nàng không phải chỉ có động tác đẹp mắt, mà là thực lực thật sự.

Hắn nhìn bàn cờ, đột nhiên mở miệng nói: “Ngày hôm trước Thái Thú cho tại hạ mượn binh mã của hắn.”

Hử? Trong lòng Mặc Phi kỳ quái, giương mắt nhìn về phía hắn.

Địch Kha lại nói: “Ngay sau khi cô nương tham gia yến hội hái hoa.”

“Tướng quân nói đùa, việc này thì có quan hệ gì với Phù nhi?” Mặc Phi rũ mắt xuống, ngón tay nhéo nhéo hộp cờ.

Địch Kha mỉm cười, hạ xuống một quân cờ: “Xưa nay tại hạ và Thái Thú có hiềm khích, từ khi tại hạ tiến vào Trung Đô đều bị cản trở khắp nơi. Sau này Tê tiên sinh từng đồng ý giúp tại hạ nhanh chóng giải quyết vấn đề này, mà quả thực là sau buổi yến hội kia, Thái Thú đã nới lỏng ra. Nếu việc này không có sự giúp đỡ của Phù nhi, dù thế nào tại hạ cũng sẽ không tin tưởng.”

Thì ra là thế, lửa giận trong lòng Mặc Phi bốc lên, lại bị Tê Túc tính kế một phen rồi! Người này thực biết tương kế tựu kế. Nếu như nói hắn muốn nàng mặc nữ trang, thứ nhất là để thỏa mãn tâm tư riêng tư của mình, thứ hai là để che giấu thân phận của nàng, có thể ban đầu hắn chỉ muốn nàng giả bộ làm phu nhân của hắn, nhưng mà miệng người khó lường, Địch Kha khen ngợi nàng ra bên ngoài. Sau lại rơi vào trong tai Thái Thú, nữ nhân bị Địch Kha nhìn trúng, đương nhiên hắn sẽ có hứng thú, vì thế cứ để cho trong thành phát ra lời mời.

Mặc Phi đoán, chắc chắn Tê Túc có biện pháp từ chối, nhưng mà hắn vẫn yêu cầu nàng tham gia, hơn nữa còn dùng kế trộm long chuyển phượng, lấy tên “Phù nhi” mà lấy lòng Thái Thú. Thái Thú tự cho đây là cử chỉ yếu thế của Địch Kha, tâm tư hư vinh đã được thỏa mãn, thậm chí còn đồng ý cho Địch Kha mượn binh tướng.

Mà mục đích của Tê Túc đã đạt được rồi, khiến cho Địch Kha có thể chỉnh hợp toàn bộ binh lực Trung Đô, từ đó Trung Đô sẽ có điều phối thống nhất! Lấy năng lực của Địch Kha, nhất định có thể đề cao phòng thủ của Trung Đô lên gấp mấy lần.

Mặc Phi lại buông xuống một quân cờ, sau vài lần, trong lòng chậm rãi bình tĩnh trở lại. Nàng vừa hạ cờ vừa nói: “Tướng quân xem trọng Phù nhi rồi, Phù nhi ngu dốt, sao có thể ảnh hưởng đến quyết định của Thái Thú được? Nguyên nhân này, chỉ sợ ngài phải hỏi đại nhân nhà ta thôi.”

Địch Kha nghe nói như vậy, chỉ cười mà không nói gì, hiển nhiên trong lòng hắn đã sớm có định luận.

Hai người lại bắt đầu yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng hạ cờ.

Không bao lâu, Địch Kha giống như vô tình nói: “Không biết Tê tiên sinh có chịu bỏ những thứ yêu thích, đưa Phù nhi cho tại hạ hay không?”

“Mỹ nữ trong phủ tướng quân nhiều như mây, Phù nhi có đức gì mà được tướng quân ưu ái như thế? Tướng quân chớ giễu cợt Phù nhi.”

“Không phải là giễu cợt đâu.” Địch Kha nghiêm mặt nói, “Tại hạ thật sự động tâm với cô nương, vì cô nương, tại hạ nguyện ý trả đủ thành ý.”

“Phù nhi tin tưởng đại nhân của ta sẽ không bỏ Phù nhi đưa cho đại nhân đâu.”

“Điều đó cũng chưa chắc, chỉ là thiếu thành ý mà thôi.”

Mặc Phi yên lặng một hồi, nói: “Tướng quân, ngài cũng biết, ngoại trừ tài mạo bên ngoài, nữ tử còn có cái gì là động lòng người nhất không?”

“Ồ? Là cái gì?”

“Trung trinh.”

“Trung trinh?”

“Mỹ nhân ở bên trong loạn thế, giống như thân liễu trong gió, số mệnh không phụ thuộc vào chính mình, hôm nay thì theo hắn, ngày mai lại theo người, cho đến khi già đi, cảnh ngộ vẫn long đong.” Mặc Phi chậm rãi nói, “Bởi vì như thế, mỹ nhân trong loạn thế thật sự rất khó gửi gắm cho người nào, chỉ cầu được yên ổn. Tướng quân, ngài đã có vô số mỹ nhân, nhưng ngài có thể chỉ hết lòng với một người không?”

Địch Kha sửng sốt, rơi vào trầm tư.

Mặc Phi lại nói: “Tướng quân là chính nhân quân tử, tất sẽ không ép buộc, Phù nhi chịu ân của đại nhân nhà ta, chỉ mong kiếp này mãi mãi đi theo, không bao giờ xa cách.”

Địch Kha lẳng lặng nhìn nữ tử trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, sau một lúc lâu hắn mới cười khổ nói: “Tại hạ thật sự hâm mộ đại nhân nhà ngươi.”

“Tướng quân không cần phải hâm mộ. Tướng quân anh vĩ bất phàm, chắc chắn trong tương lai sẽ có nữ tử ái mộ ngài, đến lúc đó xin tướng quân hãy quý trọng, cái này nghìn vàng không thể đổi được, là báu vật rung động tới tận lòng người.”

Địch Kha thong thả gật đầu một cái.

Có điều, chỉ sau một thời gian, Mặc Phi buông quân cờ, nói: “Tướng quân, ngài thua rồi.”

Địch Kha nghe vậy, nhìn kỹ bàn cờ, quả thực đã tới đường cùng rồi.

“Không ngờ kỳ nghệ của cô nương lại cao siêu như thế.”

Mặc Phi lạnh nhạt nói: “Đó không phải do kỳ nghệ của Phù nhi cao siêu, mà là do trong lòng tướng quân dao động.”

Địch Kha cười tự giễu.

Lúc này, người hầu đến bẩm báo: “Ngọ thiện đa chuẩn bị thỏa đáng, mời tướng quân dời bước đến sảnh đường phía trước.”

Vì thế Địch Kha nói: “Vậy thì, tại hạ xin đi trước một bước.”

Mặc Phi hành lễ: “Tướng quân, xin cứ tự nhiên.”

Địch Kha liếc mắt nhìn Mặc Phi một cái, xoay người, đang chuẩn bị rời đi.

Mặc Phi bỗng nhiên giống như vô tình nói: “Tướng quân bảo trọng, cẩn thận Thái Thú.”

Địch Kha dừng lại một chút, sau đó rời đi nhanh chóng.

Mặc Phi vừa thu thập quân cờ vừa cân nhắc, tuy rằng Thái Thú cho Địch Kha mượn binh lực của chính mình, nhưng chắc chắn sẽ sinh ra lòng cố kỵ, âm thầm giám thị. Lúc này trong lòng Địch Kha đã biết rõ, nàng nói một câu như vậy, chẳng qua là khắc sâu phòng bị của hắn với Thái Thú mà thôi, cụ thể có bao nhiêu thì không biết được rồi.

Một thị nữ đi tới phía sau nàng, muốn dẫn Mặc Phi tới nội sảnh dùng bữa.

Mặc Phi chậm rãi đứng dậy, chậm rãi đi theo sau thị nữ.

Khi đi qua bên hồ, trong đầu Mặc Phi bỗng nhiên hiện lên báo động “Nguy hiểm”, nàng lập tức phản ứng, dừng chân lại, thân thể vội nghiêng về phía sau.

Chỉ thấy bên người có một bóng dáng hồng nhạt lướt qua, bởi vì Mặc Phi xoay người ngoài dự tính, thế cho nên cái bóng dáng kia mất đi mục tiêu, bản thân lại bị nghiêng về phía hồ nước.

Mặc Phi không chút nghĩ ngợi, đưa tay kéo nữ tử mặc áo hồng kia lại, kéo nàng vào trong lòng.

Hồ nước bên cạnh cũng không sâu, có lẽ người nữ tử này muốn cho nàng xấu mặt, nếu như bị rơi vào đó, chắc chắn sẽ bị nước bùn dính toàn thân, sẽ không được coi trọng nữa.

Nữ tử trong lòng nàng cùng lắm chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, vẫn còn trong những tháng năm xinh đẹp nhất. Mặc Phi bỗng cúi đầu gần vào nữ tử này, để sát vào cằm của nàng, thấp giọng nói: “Nhìn xem, là một bé gái đáng yêu như thế, chuyện xấu không phải là việc nữ tử nên làm. Về sau đừng làm lại loại việc này nữa, biết chưa?”

Cô gái áo hồng ngẩn ngơ nhìn cặp mắt phượng gần trong gang tấc, nghe được giọng nói trầm thấp nhu hòa, theo bản năng mà gật đầu.

Mặc Phi lại vỗ vỗ trán nàng, lúc này mới xoay người rời đi.

Mà nữ tử áo hồng vẫn đứng ngốc một chỗ, thật lâu chưa động đậy. Không bao lâu, vài nữ tử đi tới phía sau nàng, các nàng đều truy hỏi tình huống vừa rồi.

Nữ tử áo hồng bỗng nhiên đưa tay che hai má, giọng nói run run: “Vừa rồi ta lại cảm thấy… Cảm thấy Phù nhi cô nương thật anh tuấn!”

“…”

“A.”

Mặc Phi vừa mới chuyển hành lang gấp khúc đã thấy Tê Túc tựa vào bên cột, vẻ mặt cười bỡn cợt.

Hắn ghé sát vào bên tai nàng, nói nhỏ: “Phù nhi, hiện tại ngươi là ‘Nữ tử’ đấy!”

Mặc Phi liếc mắt với hắn một cái, không có đáp lời. Hiện tại, nàng chẳng có chút hảo cảm nào với Tê Túc cả, chỉ cần không chú ý, có khả năng bản thân sẽ bị rơi xuống bố cục của hắn.

Lúc này, bỗng nhiên Tê Túc ngẩng mạnh đầu, nhìn về một phương hướng khác.

Mặc Phi kỳ quái nhìn theo tầm mắt hắn, bên kia, ngoại trừ rải rác có vài người hầu và tân khách thì không có dị trạng gì khác.

Vì thế nàng hỏi: “Làm sao vậy?”

Tê Túc nhíu mày: “Vừa rồi hình như có người… Quên đi, có lẽ là ảo giác, ngươi đi dùng bữa trước đi!”

Mặc Phi nhìn hắn vài lần, không hỏi nhiều, rời đi theo thị nữ.

Tê Túc lại nhìn về phía bên kia, vẫn không phát hiện ra chỗ đặc biệt nào, đành phải tạm thời buông tha cho nghi hoặc trong lòng, đi tới sảnh đường.

Đợi hai người đều rời đi, một bóng dáng ở phía sau thân cây đi ra…

Đồ ăn ở phủ Thế tử vô cùng phong phú, bởi vì nam nữ tách ra riêng biệt, nữ tử ở đây đều tương đối thoải mái, không khí coi như hài hòa.

Mặc Phi thấy nữ tử áo hồng gặp được ở bên hồ cũng đi vào, nàng vụng trộm nhìn Mặc Phi vài lần, có chút ngượng ngùng.

Thật đáng yêu! Mặc Phi thầm nghĩ trong lòng. Tuy rằng nàng cũng chẳng lạ gì việc nữ tử đấu đã lẫn nhau, nhưng trò đùa trắng trợn, táo bạo như vậy, chắc chắn không phải việc một nữ tử có tâm cơ làm ra, chỉ sợ nàng cũng bị người ta kích bác mà thôi.

Đang yên tĩnh ăn uống, bỗng nhiên sảnh đường phía trước truyền đến một loạt tiếng ồn ào, sau đó là tiếng bước chân hơi hỗn độn.

Hiển nhiên những người còn lại trong phòng cũng phát hiện ra điều không thích hợp, các nàng hai mặt nhìn nhau, sau đó gọi thị nữ đi xem tình huống.

Không bao lâu, thị nữ hồi báo, bỗng nhiên sảnh đường phía trước có một vị đại nhân bị té xỉu, Thế tử đã đi mời đại phu rồi.

“Vị đại nhân nào té xỉu vậy?” Lập tức có nữ tử hỏi, phần lớn những người ở đây đều được mang tới, đương nhiên sẽ lo lắng người té xỉu là ai.

“Là Tằng tiên sinh.” Thị nữ trả lời.

“Tằng tiên sinh?” Một nữ tử kinh hô ra tiếng, “Mau, mang ta đi nhìn xem.”

Thị nữ chần chờ nói: “Chư vị đại nhân đều ở đó, chỉ sợ lúc này cô nương đi sẽ không ổn.”

Nàng kia cắn cắn môi, lại ngồi xuống một lần nữa, chỉ có điều trên mặt mang theo sầu lo không che giấu được.

Một nữ tử bên cạnh nàng dò hỏi: “Bình thường thân thể đại nhân nhà ngươi như thế nào?”

“Rất ít khi bị bệnh.” Nàng kia trả lời, “Ta đi theo đại nhân đã hơn một năm, chưa từng thấy hắn bị bệnh.”

Nữ tử còn lại đều cảm thấy kỳ quái, nhất thời không nói gì.

Mặc Phi thấy việc không có liên quan đến mình, ngồi ở một bên yên lặng xem xét. Có điều trong lòng thầm nghĩ; chỉ sợ yến hội hôm nay sẽ kết thúc trước thời hạn rồi, vừa vặn.

Không bao lâu, sảnh đường phía trước lại xôn xao một trận.

Nữ tử kia lập tức sai thị nữ đi thăm dò.

Khi thị nữ trở về, sắc mặt có chút khó coi, giọng nói khi hồi bẩm còn hơi run rẩy: “Hồi… Hồi cô nương, lúc này cả người Tằng đại nhân nóng bỏng, trên da sinh ra nhiều điểm hồng, tình huống rất không ổn, ngay cả đại cũng phu nhất thời bó tay không làm được gì.”

Sắc mặt nữ tử trắng bạch, nhất thời hoang mang lo sợ. Nữ tử giống như nàng, chỉ có thể dựa vào nam nhân mà sinh tồn mà thôi, một khi mất đi chỗ dựa, tương lại sẽ rất khó liệu.

Nữ tử còn lại đều lộ ra vẻ mặt đồng tình.

Tất cả mọi người ăn uống không có khẩu vị gì, hoặc nhỏ giọng nghị luận, hoặc rơi vào trầm tư. Mà Mặc Phi thì lại ăn no, yên lặng nhìn mọi việc xung quanh.

Lúc này, một người hầu báo lại: “Thủy cô nương, Thế tử mời ngươi dời bước đến phòng khách, chiếu cố đại nhân nhà ngươi.”

Nàng kia lập tức đứng lên, vội vàng đi theo thị nữ.

Mà người hầu lại nói với mọi người: “Xin chư vị cô nương an tâm dùng bữa, việc này đã có nhóm đại nhân xử lý.”

Ngọ thiên không biết mùi vị đi qua, yến hội lần này cũng chấm dứt trước thời hạn. Vị Tằng đại nhân kia là một tài sĩ quan trọng ở Trung Đô, được Thái Thú và Thế tử coi trọng, hôm nay đột nhiên hắn bị bệnh, đương nhiên mọi người sẽ không còn hứng thú vui chơi nữa.

Trên đường trở lại, Mặc Phi hỏi: “Vị Tằng đại nhân kia ra sao rồi?”

“Không biết.” Tê Túc trầm ngâm nói, “Đại phu còn đang tìm kiếm nguyên nhân bệnh.”

Mặc Phi không kỳ vọng vào y thuật của thời đại này được, bệnh phong hàn đơn giản cũng có thể cướp đi tính mạng của người ta, huống chi lại còn là loại không tìm ra được nguyên nhân bệnh.

Chỉ có điều lúc này Mặc Phi cũng không biết, việc ngoài ý muốn này không phải là một nốt nhạc đệm nho nhỏ, mà là bắt đầu một hồi náo động…