Quyển 2 – Chương 63: Biện pháp

Lúc đám người Vu Việt mang theo mấy ngàn tù binh trở lại Trung Đô thì bầu trời lại bắt đầu mưa nhỏ, vẻ âm u của thời tiết cũng giống như tâm tình của mọi người, u ám mà bức bối.

Lần chinh phạt này liên tiếp gặp cản trở, cho dù chưa tổn thương tới nguyên khí, nhưng cũng đã tăng thêm rất nhiều hy sinh vô ích, cho nên mọi người cũng không có tâm trạng vui sướng vì đánh thắng trận, sau khi trở về lập tức tiến vào trạng thái tĩnh dưỡng.

Nhưng mà binh lính còn có thể nghỉ ngơi, các tướng lĩnh lại còn không ít việc cần phải hoàn thành, công tác thống kê thương vong, tổn hao, trị liệu thương tích, sắp xếp tù binh, v.v…

Vì thế, ngày hôm sau Vu Việt đã bắt đầu triệu tập mọi người nghị sự, chú trọng vào thảo luận tình huống trước mắt và hành động sau này.

Sau khi hội nghị kết thúc, Vu Việt đặc biệt giữ đám người Minh Hàn ở lại, nói tới cái kẻ luôn muốn tính kế bọn họ kia.

Minh Hàn nói: “Không biết Tê Túc có thân phận gì ở Khánh Quốc đây? Quỷ kế đa đoan, tâm ngoan thủ lạt như thế, theo lý mà nói, người như vậy đã sớm phải vang danh bên ngoài rồi mới phải.”

Mặc Phi nói: “Ta chỉ biết hắn là người Khánh Quốc, nhưng lại không biết thân phận cụ thể của hắn.”

“Nam nhân kia hẳn phải là quý tộc của Khánh Quốc.” Vu Việt nằm nghiêng ở trên tháp, lạnh lùng nói, “Chỉ có quý tộc Khánh Quốc mới có tư cách có được khóa hồn khấu.”

Mặc Phi sửng sốt, lúc này mới nhớ tới đồ vật trên tai nàng, nàng đưa tay sờ sờ.

“Ừm…Mục đích của hắn đã rõ ràng, mượn tay U Quốc làm suy yếu lực lượng quân ta, đồng thời cũng tranh thủ thời gian cho Khánh Quốc.” Minh Hàn gõ bàn một cái, nói.

“Giở thì hắn đã đạt được ý nguyện rồi, một trận hồng thủy đã khiến cho bổn vương tổn thất mấy vạn nhân mã.” Ánh mắt Vu Việt như mũi băng nhọn, lạnh giọng nói: “Sớm muộn sẽ có một ngày bổn vương phải bắt được hắn, thiên đao vạn quả cũng vẫn chưa hả giận!”

“Ha ha, tạm thời không đề cập tới việc này.” Minh Hàn cười nói, “Chủ công, bước tiếp theo tính như thế nào?”

“Minh Hàn có gì đề nghị gì?”

Minh Hàn đáp: “Trong khoảng thời gian phía trước của năm nay, sợ là quân ta không thể tiếp tục tiến quân được nữa, không bằng tạm thời hãy nghỉ ngơi lấy lại sức, rồi lại tìm thời cơ khác sau.”

“Bổn vương cũng có ý như vậy, nhân cơ hội này củng cố đại bộ phận của Trung Đô, để sau này còn thống trị.” Vu Việt gật đầu.

Minh Hàn híp mắt một cái, lại nói: “Tuy nói muốn dùng thủ thay công, nhưng chúng ta chờ đợi cũng không phải không có kế sách gì với U Quốc. Minh Hàn tự biết Chủ công chắc chắn không cam lòng phải ngưng cuộc chiến, kỳ thật cũng không sao, lần này U Quốc có thể nói là tự chịu diệt vong, cho dù Chiếu Quốc có không xuất binh, nội bộ của quốc gia này cũng sẽ rơi vào hỗn loạn.”

“Ý của ngươi là… Hồng thủy Cưu Vọng sẽ khiến cho dân chúng oán than kêu ca?”

“Đúng vậy.” Minh Hàn cười nói, “Nếu như Địch Kha có thể mượn điều này để đánh lui quân ta, như vậy còn có thể nói thiên tai là do ý trời, đáng tiếc hắn thất bại, thượng tầng U Quốc lại không có lý do thuyết phục gì, chỉ có thể có gắng mà chống đỡ oán hận của dân chúng. Hồng thủy một khi đã tràn vào, nhà cửa ruộng nương đều bị phá hủy, vô số dân chúng phải trôi giạt khắp nơi, chịu đựng đói khổ, nếu như triều đình U Quốc không thể cứu trợ đúng lúc, như vậy, đến khi dân chúng cùng đường, đó chính là lúc dân loạn bắt đầu.”

Khóe miệng Vu Việt hiện lên vẻ cười lạnh, hờ hững nói: “U vương có thể có quyết đoán mà xuất lực trợ giúp bình dân thiên tai sao?”

Minh Hàn từ chối cho ý kiến, lại nói: “Cho dù hắn có hay không, đều không ảnh hưởng đến việc chúng ta phái người tham gia náo nhiệt.”

Vu Việt cười thấp, hiển nhiên đã hiểu được tính toán của Minh Hàn. Tuy rằng bọn họ không xuất động được đại quân, nhưng phái vài mật thám chuyên đi kích động dân tâm cũng không thành vấn đề.

Mặc Phi hơi cúi đầu, không nói một câu. Nàng lại nghĩ tới ngày ấy khi tai họa tới gần, trong đầu, những tiếng kêu rên, những giọng nói thống khổ tuyệt vọng trước khi chết kia giống như một cây gai, đâm thật sâu vào trái tim nàng, mặc dù nàng biết trước tai hoạ, nhưng lại không thể cứu trợ bất cứ người nào, cho dù là vào lúc này, nghe những nam nhân này thảo luận làm sao để lợi dụng những người dân khốn khổ, âm mưu những thành tựu sau này, nàng cũng không có cách nào bác bỏ. Đây, chính là sự thật.

Có điều Mặc Phi không biết là trước khi nàng ngất xỉu, Vu Việt từng phái người thông cáo tin tức tai nạn buông xuống trong toàn thành, đồng thời cũng cảnh báo cho thành chủ Cưu Vọng, thành chủ kia là một người sợ chết, ôm tâm lý thà cứ tin tưởng, nhanh chóng trở về thông báo cho người nhà thu thập hành lý. Cũng may hắn còn có chút lương tâm, dọc theo đường đi thuyết phục gần vạn dân chúng cùng hắn chạy trốn, càng may mắn hơn là phương hướng bọn họ trốn là một nơi cao, mặc dù không biết tai nạn có liên quan đến hồng thủy, nhưng lại bởi vậy mà còn sống sót.

Vị thành thủ này cả đời chưa từng là được việc gì ích nước lợi dân, nhưng chính tại trong lúc nguy cơ này, làm được một công lớn đức, cả đời này cũng coi là đáng giá.

Có điều từ đó về sau, vị thành thủ này không còn chút lòng trung thành nào với U Quốc, tương lai khi Chiếu quân vào thành, chỉ sợ hắn sẽ là người đầu tiên ủng hộ.

Đúng vào lúc này, Ngư gia từ ngoài cửa tiến vào.

Vu Việt hỏi: “Tình huống binh lính như thế nào rồi” Lần này hắn hỏi là thân binh của mình.

Ngư gia trả lời: “Số người mất tích đạt tới ba vạn, mà những người bình an trở về, số nhiều cũng bị bệnh tật.”

“Bệnh tình có nghiêm trọng không?”

“Có một số nhỏ đã khỏi hẳn, những số còn lại cũng đang khôi phục từ từ, nhưng mà có vài người chăm sóc binh lính cũng bị lây bệnh, mạt tướng hoài nghi bọn họ bị dịch bệnh, may mà có Phù Đồ dặn dò lúc trước, bệnh tình chưa bị khuếch tán trong phạm vi lớn.”

“Dịch bệnh?” Sắc mặt Vu Việt trầm xuống, hỏi: “Có chắc không?”

Ngư gia gật đầu: “Mạt tướng mời mấy vị đại phu nổi danh trong thành tới, bọn họ đều cho rằng đúng là ôn dịch không thể nghi ngờ. Nhưng may mắn là ôn dịch lần này được khống chế đúng lúc, trái lại, bọn họ rất có hứng thú đối với biện pháp phòng chống của Phù Đồ, hi vọng có cơ hội trao đổi một phen.”

Hiển nhiên, thời đại này còn chưa ý thức được tầm quan trọng của vệ sinh, kỳ thật, rất nhiều bệnh tật đều do ăn uống không sạch sẽ gây nên, bình dân bình thường lại không có thói quen rửa tay trước và sau khi ăn, bình thường thì cũng thôi, nhưng lúc này lại không thể không phòng.

Thấy Vu Việt nhìn về phía nàng, Mặc Phi nói: “Ôn dịch cũng chia ra rất nhiều loại, chỉ cần phòng chống đúng cách, khống chế cũng không khó khăn, hơn nữa được trị liệu thích hợp, khỏi hẳn cũng chỉ là vấn đề thời gian. Ta nghĩ, bệnh tật của binh lính cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng, chỉ cần nhóm đại phu tốn thêm chút tâm tư, cố gắng khám và chữa bệnh cho bọn họ là được.”

Vu Việt gật gật đầu.

Minh Hàn trầm ngâm nói: “Mặc dù tạm thời chúng ta có thể khống chế được bệnh tình, nhưng lần này hồng thủy ảnh hưởng trong phạm vi rộng lớn, số người gặp nạn lại khó có thể nhận định, đợi đến khi hồng thủy rút lui, thi thể khắp nơi, rất dễ tạo thành ôn dịch, đến lúc đó U Quốc rơi vào khủng hoảng, loạn thì cũng loạn rồi, nhưng chưa chắc đã có lợi với chúng ta. Hoạ chiến tranh còn có thể khống chế, nhưng bệnh tật thì lại không thể.”

Dứt lời, trong mắt Minh Hàn hiện lên một chút ý cười tự giễu, hắn dùng một trận ôn dịch giả đoạt được Trung Đô, bây giờ lại phải đối mặt một trận ôn dịch thực sự, thế sự đúng là hay thay đổi.

“Không chỉ như thế.” Mặc Phi tiếp lời nói, “Nhánh sông và mạch nước ngầm giăng khắp nơi, rất nhiều đoạn đều ăn thông với nhau, thi thể bệnh nhân chìm vào trong nước, rất có khả năng sẽ mang bệnh tật đến cho những địa phương còn lại, như là Trung Đô, nước giếng mà dân chúng sử dụng có khả năng đã bị ô nhiễm rồi.”

Sắc mặt mấy người ở đây đều có chút nghiêm trọng, Vu Việt hỏi: “Không biết Phù Đồ có phương pháp ứng đối gì không?”

“Việc này chủ yếu còn phải dựa vào y thuật của nhóm đại phu, Phù Đồ không biết nhiều về phương diện này, có câu ‘Bệnh tòng khẩu nhập*’, sợ rằng muốn khống chế ôn dịch còn cần phải bắt đầu ngay từ bây giờ. Trước mắt, việc Chủ công có thể làm là hạ lệnh thông cáo cho dân chúng trong thành phải chú ý đến đồ ăn và vệ sinh, ví dụ như không uống nước lã, thường xuyên dùng nước ấm vệ sinh thân thể, lúc bình thường thì ăn nhiều muối ăn và dấm chua, không ăn món ăn lạnh… Mọi việc như thế. Còn đây là một số biện pháp đơn giản phòng ngừa vi khuẩn lây bệnh, có hiệu quả như thế nào thì chưa thể biết, chỉ hi vọng nhóm đại phu có thể mau chóng tìm được biện pháp phòng bệnh và chữa trị hiệu quả hơn.”

* Bệnh tòng khẩu nhập: bệnh do ăn uống mà ra; bệnh từ miệng vào.

Xưa nay, khi ôn dịch bùng phát thì danh y cũng xuất hiện lớp lớp tầng tầng, tuy rằng Mặc Phi có được kiến thức vượt thời đại, nhưng cũng tuyệt đối không thể so sánh với những nhân sĩ có y đạo chuyên nghiệp được, mặc dù thời y thuật đại này vẫn còn rất lạc hậu, nhưng cũng không phải nàng có thể xen vào.

“Vậy thì, ngày mai bổn vương sẽ cho người dán bố cáo.”

Minh Hàn ngắt lời nói: “Không bằng phái người đến từng nhà thông báo, đồng thời phân phát một số đồ vật và dược liệu, hoặc là dựng bếp ở các nơi trong thành, cung cấp miễn phí canh dược cho dân chúng.”

Nói vừa xong, Mặc Phi hơi liếc xéo, người này thật đúng là, tùy thời tùy chỗ đều có thể lợi dụng hoàn cảnh cho được.

Vu Việt rất nhanh chóng đã đồng ý việc này.

Ngư gia mở miệng nói: “Đúng rồi, Chủ công tính xử trí Địch Kha như thế nào?”

Vu Việt híp mắt một cái, thản nhiên nói: “Chém đầu hắn, đưa tới Vương đô U Quốc.”

Ngư gia đáp lời, trong lòng lại nói thầm, cứ tưởng rằng Chủ công sẽ ngũ mã phân thây hắn đâu, ai ngờ lại để trôi qua nhẹ nhàng như thế.

Trên thực tế quả thật Vu Việt vốn có quyết định này, nhưng khi cẩn thận suy nghĩ, Địch Kha này cùng lắm cũng chỉ là một quân cờ đáng buồn, kẻ chân chính đầu sỏ gây nên là cái nam nhân tên “Tê Túc” kia, không bắt được tên này, hắn vẫn không thể an tâm được, luôn luôn cảm giác có một con bọ cạp đang nhởn nho di chuyển trong bóng tối.

Minh Hàn cười vài tiếng, nói: “Chuyện chỗ này, không bằng tạm thời Chủ công quay về Chiếu Quốc đã.”

“Quay về Chiếu Quốc? Vì sao?”

“Thứ nhất là quân ta cần phải bổ sung binh lực, Bộ Hằng tướng quân đang ở Nhung Trăn huấn luyện tân binh cho Chủ công, có lẽ đã có chút thành quả; thứ hai là thế cục Trung Đô cơ bản đã ổn định, tạm thời không phải lo đến thảm hoạ chiến tranh, vướng mắc ôn dịch cũng đang trong giai đoạn ngăn chặn, nếu mà thật sự bùng phát, ngược lại Chủ công ở đây lúc này cũng không ổn. Như mấy điểm đã nêu, không bằng Chủ công nên về nước để chủ trì đại cục.”

Ngư gia cũng nói: “Mạt tướng đồng ý với đề nghị của Minh Hàn tiên sinh, Trung Đô có mạt tướng ở lại canh giữ là được rồi.”

Vu Việt suy nghĩ, gật đầu nói: “Cũng tốt.”

Về nước? Lúc này Mặc Phi đột nhiên nhớ tới Cô Hạc mất tích đã lâu, không biết hắn có bình an hay không? Đi nơi nào rồi? Sao lại không có tin tức gì như vậy? Trong lòng nàng có chút bất an, lại không muốn suy nghĩ về phương diện này quá nhiều.

Mấy ngày kế tiếp lại là một trận rối ren, đầu tiên, Vu Việt triệu tập mấy vị đại phu chỉnh lý lại một bộ các biện pháp phòng ngừa ôn dịch, sau đó thông cáo cho toàn thành, cùng với đề nghị của Minh Hàn, phân phát thuốc miễn phí, đồng thời phái người trấn an dân chúng, điều này không thể nghi ngờ đã làm cho mọi người tăng thêm vài phần kính phục đối với Vu Việt.

Chẳng những ở Trung Đô, Vu Việt còn phái người thống báo cho các thành trấn còn lại, thi hành giống như vậy.

Không lâu sau, ở phía tây Trung Đô, đại bộ phận các địa phương đều bị bệnh dịch bùng phát, người chết ngàn dặm. Họa loạn bộc phát cùng lúc, giống như ác quỷ địa ngục, mà phía đông Trung Đô thì lại ổn định bình thản, không phải sợ hãi ôn dịch, không có tử vong do loạn dân, không có người khốn đốn bị trôi giạt, không xảy ra thảm trạng đói khát, so sánh hai bên, khác biệt một trời một vực. Từ đó, Chiếu Quốc chân chính đạt được lòng quy phục của dân chúng U Quốc ở nơi bị chiếm đóng.

Vu Việt trở lại phòng của mình, tắm rửa một phen rồi chuẩn bị đi ngủ, lúc này, người hầu bưng một chậu nước ấm đi đến, quỳ nói: “Chủ nhân, xin hãy ngâm chân trước khi đi ngủ.”

“Ngâm chân?” Vu Việt sửng sốt, kỳ quái nói, “Ai đặt ra quy củ như vậy?”

Người hầu trả lời: “Là Phù Đồ đại nhân dặn dò. Công tử nói bắt đầu từ hôm nay, chủ nhân mỗi sáng phải dùng muối xúc miệng, sau khi ăn xong phải uống một chén canh gừng, mỗi đêm lại ngâm chân bằng nước ấm một lần, không được gián đoạn, cho đến lúc chủ nhân khởi hành về nước mới thôi.”

“Ồ?” Vu Việt hưng trí nhìn nhìn bồn nước ấm kia, nói, “Vậy thì, lại đây đi!”

Người hầu vừa tháo giày cho Vu Việt, vừa chần chờ nói, “Chủ nhân, Phù Đồ đại nhân còn dặn dò tiểu nô một việc nữa.”

“Việc gì?” Vu Việt ngâm hai chân vào trong nước, lập tức cảm thấy vô cùng sảng khoái, cũng có thể là bởi vì việc này do Phù Đồ dặn dò, tâm tình hắn lộ ra vẻ cực kì khoái trá.

Người hầu trả lời: “Công tử dặn tiểu nô lúc nào cũng phải lưu ý tình trạng thân thể của chủ nhân, nghe lời đại phu nói, chủ nhân bị cảm phong hàn, uống mấy bát dược là có thể phục hồi như cũ. Có điều Phù Đồ đại nhân lo lắng bệnh tình tái phát, bắt tiểu nô mỗi ngày phải để ý, không thể lơi lỏng.”

“Rốt cuộc “Hắn” dặn dò cái gì, ngươi nói từng việc một ra.”

“Dạ.” Người hầu khom người nói, “Phù Đồ đại nhân dặn dò, sáng sớm phải súc miệng bằng nước muối, một ngày ba bữa cơm phải đúng giờ, đồ ăn hàng ngày phải thanh đạm, ít uống rượu, uống nhiều canh, trước giờ hợi* thì phải đi ngủ, trước khi ngủ thì lại súc miệng nước muối, ngâm chân nước ấm, đóng kín cửa sổ…”

* Giờ hợi: 21h đến 23h.

Nghe người hầu tự thuật, vẻ mặt Vu Việt từ từ trở nên nhu hòa, trong lòng tràn đầy một loại cảm giác khó có thể hình dung được, giống như nắng ấm giữa trời đông, cả người hắn dường như đã tan ra rồi.

Phù Đồ à…