Quyển 2 – Chương 74: Đế Phách cao chót vót (Bảy)

Một đao kia của Trạm Nghệ xuýt chút nữa đã lấy đi tính mạng của Khánh Vương, chỉ vì vị trí trái tim của hắn lệnh về bên phải hơn so với người bình thường, cho nên mới tránh khỏi bỏ mạng. Dưới sự dốc lòng chữa trị của thái y, tuy rằng tạm thời giữ được tính mạng, nhưng người vẫn còn nằm trong hôn mê.

Trong khoảng thời gian Khánh Vương không thể lâm triều, trên dưới trong triều đều sợ bóng sợ gió, quân phòng thủ hoàng thành được tăng cường gấp mấy lần trước kia, trong lòng các vị đại thần đều thấp thỏm, chính trị đình đốn.

Là người bị hiềm nghi nhất sau bức màn của vụ ám sát, thượng tướng quân Đạc Hối bị giám thị bí mật, nhưng không ai có dũng khí trắng trợn đi bắt người. Việc này có quan hệ trọng đại, rút dây động rừng, nếu như không có đầy đủ chứng cớ sác thực hay là được mấy vị trọng thần trong triều ủng hộ, chẳng ai có lá gan đứng ra làm chủ.

Tuy rằng trong cung đã cực lực giữ bí mật, nhưng chuyện Khánh Vương bị đâm là chuyện lớn như vậy, muốn giấu cũng không được. Rất nhanh chóng, toàn bộ dân chúng Đế Phách đều đã biết, phần lớn những người có học thức đều kinh sợ, hoàng cung được thủ vệ sâm nghiêm như vậy, thế nhưng lại có thể có người dễ dàng ám sát đến Khánh Vương? Trong tin đồn, thích khách chính là thị vệ trong cung, nhưng mà mọi người lại càng thêm tin tưởng rằng thị vệ này chỉ là một quân cờ, chắc chắn sau lưng hắn phải còn có một nhân vật lớn có địa vị rất cao.

“Mật Ngọc phu nhân, mấy tháng không gặp, mọi việc vẫn tốt đẹp chứ?” Trong Phượng Tường Uyển, một nam tử cao lớn đứng ở trong viện tử, hành lễ trước cửa một gian phòng.

Sau một lúc lâu, trong phòng vẫn không có người đáp lại.

Nam tử lại nói: “Phu nhân dùng tín vật triệu tại hạ đến đây, chẳng lễ chỉ để cho tại hạ đối mặt với cánh cửa thôi sao?”

“Tiên sinh chớ trách, mời đi vào nói chuyện.” Rốt cuộc, một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng cũng truyền ra khỏi phòng, sau đó cửa phòng được mở, một thị nữ đi ra nghênh đón: “Tướng quân, mời.”

Nam tử hơi dừng lại, cất bước rồi đi vào.

Bên trong u nhã thanh lịch, thoang thoảng hương thơm. Nam tử tìm một vị trí trong phòng nhỏ ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía sau bình phong.

“Nói vậy, phu nhân đã nghe được chuyện của Khánh Vương rồi.” Nam tử thản nhiên nói.

“Đúng vậy.” Mật Ngọc phu nhân trả lời, “Nhi tử Tê Túc của ta còn đang bị tạm giam trong cung, sinh tử của Khánh Vương trực tiếp ảnh hưởng đến an nguy của hắn.”

Nam tử cười cười, “Như vậy, phu nhân triệu tại hạ đến, là hi vọng tại hạ bảo vệ an toàn cho công tử Tê Túc sao?”

“Không, nhi tử của ta không cần các hạ phải đảm bảo, bất kể Khánh Vương sống hay chết, đều không ai có thể thương tổn tới hắn.”

“Vậy… Phu nhân muốn?”

“Ta muốn ngươi thuyết phục Đạc Hối ủng hộ Xiển Tu Quân, trợ hắn đoạt được vương vị.”

Nam tử hơi chấn động, sau một lúc lâu mới nói: “Việc này rất khó.”

“Nay Đạc Hối bị vây trong hiềm nghi, hắn không tự tìm cho mình một đường thoát, sớm muộn gì cũng bị dồn đến cái chết. So với việc bị người ta tính sổ, không bằng đi một nước cờ hiểm thôi.”

“A.” Nam tử sờ sờ vào ngọc bội bên hông, trầm ngâm nói, “Dù vậy, hắn có lý do gì mà nhất định phải chọn Xiển Tu Quân đây?”

“Hắn lại có lý do gì không chọn đâu?” Giọng nói của Mật Ngọc phu nhân vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Nam tử ngẩng đầu nhìn bình phong, yên lặng một lúc mới nói: “Tại hạ vẫn nghĩ rằng phu nhân không hề có cảm tình với Xiển Tu Quân, không ngờ phu nhân lại nguyện ý mạo hiểm vì thiên hạ của hắn, âm thầm bày ra đại kế như thế này. Phu nhân có từng nghĩ rằng, mưu phản chính là tội lớn, một khi thất bại, chắc chắn sẽ liên lụy đến cửu tộc.”

“Người làm đại sự, đều giỏi về nắm bắt thời cơ, có dũng khí làm những việc người khác không dám. Hoàng đồ bá nghiệp, không phải là thứ mà nam tử các ngươi mong muốn nhất hay sao? Nay bản thân Khánh Vương bị trọng thương đến hôn mê bất tỉnh, binh lực quốc nội hư không, không ai chủ trì đại cục, cơ hội như thế, vì sao còn phải lo trước lo sau, không dám đọ sức một trận?”

Nam tử rơi vào suy nghĩ.

Mật Ngọc phu nhân lại nói: “Khánh Quốc nhìn như phồn hoa, kì thực nguy cơ tiềm ẩn, nhân khẩu hoàng tộc thì đơn bạc, thọ mệnh ngắn dài chính là một tai họa ngầm. Phượng Đình chỉ có hai tiểu nữ nhi, không người có thể kế thừa ngôi vị, một khi hắn băng hà, chắc chắn quốc nội sẽ rơi vào hỗn loạn, đến lúc đó, thế lực khắp nơi đấu đá, ai đoạt được quyền chủ động trước, đó chính là người thắng. Các ngươi muốn đi sau rồi bị người chế trụ, hay là người hành động trước để kiềm chế đối phương?”

Trong mắt Nam tử lóe lên một chút ánh sáng, hắn kinh sợ quyết đoán và kiến thức của Mật Ngọc phu nhân, chỉ nói ra mấy câu, làm cho hắn không nhịn được rung động.

Qua một lúc lâu, nam tử nói: “Được, Mật Ngọc phu nhân đã từng cứu tại hạ một mạng, tại hạ sẽ đồng ý việc này.”

Nam tử rời khỏi Phượng Tường Uyển, đi dạo thật lâu trong khu chợ, cho đến lúc xác định không có ai theo dõi, mới vụng trộm tiến vào cánh cổng của một tòa trạch viện khác.

Vừa mới tiến vào viện, nam tử đã nhìn thấy một nam hài trên dưới mười tuổi đang chơi cờ cùng một nam tử râu ria xồm xoàm.

“Tiểu công tử.” Nam tử thi lễ với tiểu nam hài.

Nam hài ngẩng đầu, đúng là thần đồng Phương Thần, hắn cười nói: “Bình tiên sinh không cần đa lễ, mời ngồi.”

Nam tử được xưng là “Bình tiên sinh” ngồi xuống, nói: “Tại hạ mới từ Phượng Tường Uyển trở về…” Hắn tự thuật lại cuộc đối thoại của mình với Mật Ngọc phu nhân một cách đơn giản, rồi sau đó hỏi, “Tiểu chủ nhân định xử lý ra sao?”

Phương Thần nghe xong, trước tiên liếc mắt nhìn nam tử râu quai nón đối diện một cái, sau đó mới hỏi: “Bình tiên sinh nắm chắc thuyết phục Đạc Hối được mấy phần?”

“Tám phần.” Bình tiên sinh không chút do dự trả lời, “Trên thực tế, quan hệ ngầm của Đạc Hối và Xiển Tu Quân vô cùng chặt chẽ, mà Xiển Tu Quân đã sớm có ý đồ mưu phản, điều hắn thiếu chỉ là một thời cơ thích hợp mà thôi.”

Phương Thần gật gật đầu: “Nếu quả thực như thế, việc này sẽ giao cho tiên sinh toàn quyền phụ trách, nếu cần giúp đỡ gì, cứ nói đừng ngại.”

“Vâng”

“Xin tiên sinh hãy đến Tri viện một chuyến, nơi đó có sư trưởng và những người đa mưu túc trí của tiểu tử, tiên sinh có thể thương lượng một số công việc cụ thể với bọn họ, kiến thức của tiểu tử nông cạn, việc đại sự như thế này sẽ không tham dự.”

Bình tiên sinh đáp lời, khom người rời đi.

Người vừa đi xa, dưới chòm râu của Vu Việt hiện lên ánh mắt lợi hại, hỏi: “Người này có thể tin được không?”

“Coi là đáng tin cậy.” Phương Thần cười trả lời, mặc dù người này ham thích quyền mưu, tham tài ái sắc, nhưng rất sáng suốt, lại có can đảm không nhỏ. Dưới sự ủng hộ của Phương gia, hắn mới nhanh chóng đạt được quyền lợi hôm nay, hắn biết nơi nào là chỗ dựa tốt cho mình, chỉ cần thân phận chân chính của chúng ta không bị tiết lộ, hắn sẽ là quân cờ tốt nhất của chúng ta ở Đế Phách.”

Nói xong, Phương Thần nhẹ nhàng hạ xuống một quân cờ trên bàn cờ.

Vu Việt đánh cờ, lạnh lùng nói: “Một khi đã như vậy, chúng ta sẽ trợ giúp bọn họ một tay, ngày mai để người của chúng ta bắt đầu hành động đi.”

“Vâng, phụ thân đại nhân.” Phương Thần rũ mắt xuống, thu lại vẻ tươi cười.

Vu Việt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, non nớt của Phương Thần, từ lúc năm tuổi, hắn đã được đưa đến nuôi nấng ở Phương gia Khánh Quốc, thoáng chốc đã bốn năm trôi qua, bất tri bất giác hắn đã trở thành một thiếu niên có trí tuệ như thế.

“Phụ thân đại nhân.” Phương Thần đột nhiên mở miệng, “Ngài biết tình huống hiện nay của Phù Đồ không?”

Vu Việt trả lời: “Hoàng cung bị coi giữ nghiêm ngặt, người của bổn vương rất khó lẻn vào.”

Trên mặt Phương Thần thoáng chút thất vọng, cầm lấy cây quạt một bên lên thưởng thức.

Vu Việt liếc mắt nhìn chiếc quạt kia một cái, lại nói: “Tuy rằng không lẻn vào được, nhưng theo như tin tức trong ngục truyền ra, tạm thời Phù Đồ không việc gì. Huống hồ…”

“Huống hồ cái gì?”

“Huống hồ còn có Tê Túc che chở, có vẻ như Phù Đồ không phải chịu khổ hình gì”, Ánh mắt Vu Việt băng hàn, tuy rằng trong lòng chán ghét cái tên nam nhân kia, nhưng không thể không nói, quả thật hắn có vài phần để tâm đối với Phù Đồ.

Phương Thần nhìn phụ thân của mình lạnh mặt không nói lời nào, tròng mắt của hắn vòng vo chuyển, không có hỏi lại, chỉ tiếp tục hạ cờ.

Thế giới của người lớn, có đôi khi quá phức tạp rồi, không phải là thứ hiện thời hắn có thể giải thích được…

“Vào đi.” Mặc Phi bị một gã thị vệ thô lỗ đẩy mạnh vào phòng.

Mặc Phi lảo đảo vài bước sẽ bị ngã, Tê Túc bước lên phía trước ôm hắn vào trong lòng.

“Ngươi thế nào? Bọn họ không có dùng hình với ngươi chứ?” Tê Túc vội hỏi.

“Không có, chỉ thẩm vấn cho có lệ thôi.” Mặc Phi lắc lắc đầu, đẩy Tê Túc ra, khập khiễng đi đến bên cạnh bàn.

Vu Việt cho rằng Tê Túc bảo vệ Mặc Phi khỏi bị khổ hình, có điều trên thực tế, khổ hình lần đầu tiên Mặc Phi phải chịu chính là do Tê Túc ban tặng. Trên chân nàng bị đeo hai khóa sắt, giờ đã gần như khiến cho nàng không thể đi lại nổi nữa rồi. Bởi vì nhiều ngày không được thay thuốc, thương thế càng thêm nghiêm trọng, cho dù Tê Túc đã dùng vật mềm hay là vải bao lấy, nhưng sức nặng của khóa sắt vẫn khiến chân phải chịu sức nặng trầm trọng, dưới sự ma sát không ngừng, xương cốt đã đau đớn giống như gãy ra rồi.

Tê Túc nhìn đau lòng không thôi, trước khi biết tâm ý của mình đối với Phù Đồ, hắn còn có thể cố sức xem nhẹ loại cảm giác này, nhưng mà nay, rốt cuộc hắn vẫn không thể thờ ở được. Trong lòng hắn vừa tự trách lại vừa bất đắc dĩ, nhưng mà không có cách nào, nếu như không có khóa sắt, chắc chắn hắn sẽ không giữ được “Hắn” lại.

Mặc Phi cởi bỏ giày, dùng nước sạch cẩn thận rửa vết thương.

“Để ta xem xem.” Tê Túc ngồi xổm bên cạnh “Hắn”, đưa tay nâng một chân của nàng.

“Không cần.” Mặc Phi nhanh chóng rút chân của mình lại, vẻ mặt lạnh nhạt cự tuyệt.

Ánh mắt Tê Túc ảm đạm, vết thương nơi mắt cá chân của Phù Đồ đã tím bầm, nơi bị khóa sắt ma sát còn bị chảy máu, dưới tình huống không có thuốc để dùng, rốt cuộc vết thương vẫn không tốt lên được.

Hiện giờ ở trong cung, người không chịu khổ hình như bọn họ, vô duyên vô cớ tìm đại phu, nếu như bị những người khác phát hiện trên chân Phù Đồ đeo khóa sắt, chắc chắn sẽ sinh lòng hoài nghi.

Tê Túc nhíu nhíu mày, đột nhiên khóe mắt hướng tới ấm trà trên bàn, ánh mắt hắn sáng ngời, đi đến ngang ấm trà, sau đó lên tay trái hung hăng quét tới ấm trà, chỉ nghe “Choang” một tiếng, ấm trà vỡ tan trong nháy mắt, mà cánh tay tay trái của Tê Túc mơ hồ bị cắt đứt.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Mặc Phi vừa kinh hãi hỏi, vừa nhanh chóng dùng vạt áo của y phục che khuất hai chân.

Tê Túc không có trả lời, chỉ nhìn về phía thủ vệ xông tới do nghe được động tĩnh.

“Xảy ra chuyện gì thế?” Một thị vệ nhìn đến những mảnh nhỏ của ấm trà trên bàn, dò hỏi.

“Vừa rồi tại hạ không cẩn thận làm vỡ một cái ấm trà, phiền toái các ngươi tìm một Thái y quá đây xem vết thương của tại hạ.” Tê túc nâng nâng: “Bị thương tay trái.”

Mấy tên thị vệ hai mặt nhìn nhau, trong đó một gã nói: Thật sự có lỗi, tiểu nhân không thể cho người ngoài tiến vào đây được.”

“Vậy có thể cấp thuốc trị thương cho tại hạ không?”

“Cái này…không thành vấn đề.” Tuy rằng mấy tên thị vệ này không biết Tê Túc là con của Xiển Tu Quân, nhưng mà Khánh Vương coi trọng hắn cũng là sự thật, người ngoài có lẽ không rõ, nhưng rất nhiều thị vệ trong cung đều là biết đến tên Tê Túc.

Không bao lâu, thị vệ đưa tới mấy lọ thuốc trị thương cho Tê Túc, có loại thoa ngoài da, còn có cả thuốc uống.

Thị vệ còn hỏi có muốn bọn họ hỗ trợ hay không, Tê Túc khách khí, khéo léo từ chối.

Đợi thị vệ lui hết ra ngoài, Tê Túc mới đưa thuốc trị thương đến bên người Phù Đồ, nói: “Ta giúp ngươi bôi thuốc.”

Mặc Phi nhìn hắn, sau một lúc lâu không nói ra lời.

Tê Túc cũng không quản “Hắn” nghĩ gì, chỉ nhấc thẳng vạt áo, nâng một chân của “Hắn” lên.

“Ngươi… Ngươi cứ băng bó vết thương của mình trước đi!” Mặc Phi lại muốn rút chân về, nhưng mà không có thành công, Tê Túc ra tay rất nhanh chóng.

“Ta không sao, lát nữa dùng nước rửa là được rồi.” Tê Túc vừa nói, vừa cẩn thận bôi thuốc cho Mặc Phi.

“ A…” Mặc Phi bị dược ngấm vào đau xót.

“Xin lỗi.” Tê Túc cúi mắt, nhẹ nhàng mà nói một câu như vậy.

Mặc Phi kỳ quái nhìn hắn một cái, có phần hoài nghi có phải bản thân nghe lầm hay không. Mặc dù trước kia nam nhân này cũng thường xuyên nói xin lỗi nàng, nhưng lại luôn khiến nàng cảm thấy miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo, nhưng mà lần này đã có gì đó không giống, hắn cũng không có biểu lộ vẻ mặt gì, chỉ đơn giản hai chữ lại biểu đạt rất nhiều chân ý.

“Xin lỗi.” Tê Túc lại nói một lần.

“Ngươi không cần phải xin lỗi mãi thế.” Mặc Phi lạnh nhạt nói, “Lập trường bất đồng, ngươi đối đãi ta như thế nào cũng không có gì đáng trách.”

Mặc Phi không thực sự hiểu được, tiếng xin lỗi đầu tiên của Tê Túc là vì hắn đã khiến cho “Hắn” phải chịu đau đớn này, tiếng xin lỗi thứ hai là vì cho dù có thương tổn “Hắn”, hắn cũng không thể mở khóa ra được.

Phù Đồ, trừ phi có thể khóa được trái tim của ngươi, nếu không, khóa sắt này vĩnh viễn không thể cởi bỏ.

Miệng vết thương đã xử lý xong, Tê Túc nói: “Kế tiếp hẳn là sẽ không có người thẩm vấn chúng ta nữa, trong triều trên dưới đang sóng ngầm mãnh liệt, rất nhanh chóng sẽ không còn yên ổn nữa rồi.”

Mặc Phi gật gật đầu.

“Mấy ngày này ngươi cố gắng ít đi lại, dưỡng thương cho tốt. Đợi sau khi rời khỏi đây, ta sẽ nghĩ biện pháp, tận lực giảm bớt đau đớn cho ngươi.”

Mặc Phi liếc mắt nhìn hắn, nghe ra ý tứ của hắn, tóm lại chính là sẽ không thả nàng.

Tê Túc yên lặng nhìn hắn: “Phù Đồ, ta… Hi vọng ngươi ở lại bên người ta, quên Vu Việt, quên Chiếu Quốc đi, làm người của ta.”

“Một thần không có hai chủ. Nhung Trăn Vương có ơn tri ngộ với Phù Đồ, Phù Đồ không thể bỏ đi được.”

“Vậy nếu hắn đã chết thì sao?”

Mặc Phi ngẩng mạnh đầu nhìn Tê Túc, hỏi: “Ngươi muốn làm cái gì?”

“Thiên hạ tranh giành, cuối cùng chỉ có thể có một vị vương giả, một ngày nào đó Chiếu Quốc và Khánh Quốc sẽ quyết chiến, nếu như ta đánh bại hắn, Phù Đồ có đồng ý ở lại bên người ta hay không?”

“Không có khả năng.” Mặc Phi thận trọng nói, “Phù Đồ lựa chọn là vương giả chân chính, hắn không thể bại bởi ngươi được.”

“Hừ, ai chết vào tay ai, còn chưa thể biết được.” Trong mắt Tê Túc lóe ra một ngọn lửa nóng cháy.

Mặc Phi sửng sốt, hình như đây là lần đầu tiên hắn biểu lộ dã tâm ở trước mặt nàng. Hóa ra Tê Túc chỉ luôn bày mưu tính kế, thế mà cũng có một trái tim bá chủ sao?

Có điều hiện nay Khánh Quốc đang rơi vào nguy cơ, tin tưởng của hắn là từ đâu mà đến?

Mặc Phi quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Vu Việt, ngươi đã chuẩn bị vẹn toàn mọi việc hay chưa.