Quyển 2 – Chương 8: Đêm thứ hai

Buổi tối hôm đó, Vưu bí thư ở nhà mình làm một bữa tiệc, thịnh tình chiêu đãi mấy vị bác sĩ phóng viên từ thành phố đến. Hôm nay phá giải vấn đề đã quấy nhiễu Tam Hà thôn suốt mười mấy năm qua, thật là làm cho anh bí thư luôn kiên trì tin tưởng vào khoa học này trên mặt không giấu nỗi vẻ tự hào.

Vưu Tiểu Dũng nhiệt tình mời rượu tới tấp, ngay cả Trương giáo sư là người trước giờ không dính đến một giọt rượu nào cũng phá lệ uống một chén nhỏ, còn anh chàng cameraman Đại Quân lại càng uống tới say bí tỉ.

Cho đến gần nửa đêm, mọi người mới giải tán. Trở lại ủy ban thôn, Đại Quân trong chốc lát đã ngáy như sấm, Lữ Minh Dương đợi một lát, lúc này mới lặng lẽ đứng dậy, thật cẩn thận mở cửa phòng, lần này hắn không muốn lại bị Chu Đình ở cách vách nghe được động tĩnh gì, vì thế rón ra rón rén hướng phía đông thôn mà đi.

Đi đến trước xe, Lữ Minh Dương mở cửa thùng hàng phía sau, lựa chọn vài món đồ đem theo bên người, suy nghĩ một chút lại lấy thêm khẩu súng huyết tương chó mực và gà trống trắng, lúc này mới hướng đỉnh núi phía đông mà đi.

Trên sườn núi cũng không có đường đàng hoàng, khắp nơi đều là những tảng đá lớn lớn nhỏ nhỏ, Lữ Minh Dương mượn ánh trăng mờ ảo, cẩn thận chú ý dưới chân, đi ước chừng hai mươi phút thì đến đỉnh núi.

Trên đỉnh núi gió tựa hồ lớn hơn rất nhiều, tiết trời trung thu thì gió lạnh đã có thể xuyên thấu qua mấy cái áo, khiến cho Lữ Minh Dương cảm nhận được một cổ nhàn nhạt hàn ý. Hắn hít sâu một hơi không khí lạnh lẽo, rồi nhìn về phía chân núi đối diện, ở lưng chừng núi thấp thoáng có thể thấy một gò đất nhỏ, có lẽ đó chính là phần mộ của tất cả những đứa nhỏ trong thôn chết đi suốt mười mấy năm qua.

Người ta đều nói lên núi thì dễ xuống núi khó, ước chừng lại phải mất hơn hai mươi phút, Lữ Minh Dương mới xuống đến lưng chừng núi. Hắn mở chiếc đèn pin cầm tay rọi bốn phía quan sát, cái bãi tha ma này ít nhất cũng có hơn hai mươi phần mộ, nói cách khác suốt mười mấy năm qua trung bình hàng năm đều có hai đứa trẻ bị hại, đối với cái thôn nhỏ không tới hai ngàn nhân khẩu này mà nói, đây không thể nghi ngờ chính là vô cùng làm cho người ta giật mình.

Nhưng cái thực sự làm Lữ Minh Dương cảm thấy ngạc nhiên chính là, ở đây không có một ngôi mộ nào lại không [tọa Tây triều Đông], điều này hoàn toàn không phù hợp với quan niệm phong thủy thông thường đó là [tọa Bắc triều Nam]. Đây là bố cục gì đây chứ? ( 8 hướng cụ thể trong phong thủy: [tọa Đông triều Tây] , [tọa Tây triều Đông] , [tọa Tây Bắc triều Đông Nam] và [tọa Đông Nam triều Tây Bắc] , [tọa Đông Bắc triều Tây Nam] , [tọa Tây Nam triều Đông Bắc] , [tọa Nam triều Bắc] và [tọa Bắc triều Nam] ; Thường thường thì coi hướng là nhìn từ trong nhà ra ngoài đường. Khi nào mà bạn nghe được ai nói thuật ngữ ngôi mộ này, căn nhà này tọa bắc triều nam, thì thuật ngữ đó có ý nói ngôi mộ đó, căn nhà đó có lưng nhà là bắc và hướng nhà (nhìn về) là nam .)

Nhưng trước mắt đau đầu nhất chính là mấy phần mộ này đều không có bia mộ, vậy làm sao mới có thể từ trong rất nhiều nấm mộ này tìm ra được cái nào là mộ phần của tiểu Hồng đây. Lữ Minh Dương nâng cổ tay lên, nhìn nhìn thiết bị EMF, số liệu trên mặt đồng hồ chính là cao hơn một chút so với hoàn cảnh bình thường, nhưng ở đây là bãi tha ma, trị số này không thể nói là cao, thậm chí còn có vẻ hơi thấp một chút.